đến một loạt vấn đề như
việc điều chỉnh vị trí bán hàng… Hơn nữa, nói bao giờ cũng dễ hơn
làm.
Nhìn đồng hồ, Diệp Tri Thu đang định đi thì di động bỗng đổ chuông.
Cô lấy ra xem, hóa ra đó là số của ông chủ cũ Tăng Thành nên vội vàng nghe máy:
“Tổng giám đốc Tăng, chào ông!”.
“Tri Thu, tôi đang ở chỗ đỗ xe số 57
dưới tầng hầm của cửa hàng trung tâm, cô xuống đây một lát, tôi có chuyện muốn
nói.”
Diệp Tri Thu vội vàng xuống ga ra. Việc sử dụng Mercedes Benz và
BMV đã trở thành xu hướng chung của các ông chủ thời trang nơi đây, nhưng ông
chủ Tăng Thành của một tập đoàn thời trang hàng đầu chỉ đi chiếc Audi màu đen,
lúc này xe đỗ ở mãi vị trí số 57. Diệp Tri Thu có vẻ khó xử, gặp nhau thế này
thật ra rất vô tư nhưng nghĩ đi nghĩ lại, một nhân viên vừa mới chuyển công tác
như cô và ông chủ cũ đang lục đục chuyện gia đình lại gặp nhau ở chốn đông người
này chỉ dễ gây điều tiếng thị phi mà thôi.
Cô mở cửa xe ngồi vào,Tăng
Thành đang mở cửa kính xe và điều hòa để hút thuốc. Trong xe không có mùi thuốc
lá nhưng ông ta vội vàng dụi điếu thuốc đi, cười giễu mình: “Gọi cô ra để gặp
thế này, chắc lạ lắm hả?”.
“Tổng giám đốc Tăng đi xem xét cửa hàng ạ?”
Thói quen đi thăm thú cửa hàng rồi làm phân tích thị trường của Diệp Tri Thu vốn
do ông ta huấn luyện nên. Tuy đó là trách nhiệm của bộ phận Kinh doanh nhưng ông
ta vẫn giữ thói quen tự mình làm công việc này, vì thế gặp ông ta ở đây không
phải là điều bất ngờ.
“Tổng giám đốc Hồ của cửa hàng trung tâm có hẹn tôi
bàn công việc, tiện thể tới xem thế nào, vừa hay thấy cô đang đứng chau mày ở
khu bán hàng của Tín Hòa. Công việc thuận lợi chứ?”
Diệp Tri Thu cười
buồn: “Cũng ổn, dần dần cũng sẽ thích ứng được với nhịp độ bên này”.
Tăng
Thành quay đầu nhìn cô, ánh mắt ông ta từ trước tới giờ đều sắc lạnh, nhân viên
dưới quyền thường sợ hãi khi ông nhìn kiểu này. Diệp Tri Thu có chút bất an, sẵn
sàng tâm lý bị ông ta phê bình do một lỗi nào đó từ hồi còn làm ở Tố Mỹ. Nhưng
Tăng Thành chỉ nói: “Tri Thu, tôi nghe nói hình như cửa hàng trung tâm đang có ý
định mở rộng quy mô đúng không?”.
Diệp Tri Thu tim đập “thình thịch”,
toàn bộ thành tích bán hàng thời trang trong cửa hàng trung tâm có thể xếp hạng
quốc gia, luôn là mảnh đất màu mỡ để các hãng thời trang nổi tiếng tranh giành.
Ở đây, hằng năm người ta đều căn cứ vào tình hình tiêu thụ mà điều chỉnh các khu
vực mua bán. Tín Hòa đã bị điều đến một khu vực tương đối xa trung tâm, nếu giờ
trung tâm lại điều chỉnh quy mô lớn hơn nữa, chưa nói đến việc sẽ lãng phí số
tiền năm ngoái vừa bỏ ra tập trung cho việc trang trí lại cửa hàng mà nó còn ảnh
hưởng đến cả việc hoàn thành nhiệm vụ tiêu thụ hàng hóa của cô. Cô cố gắng trấn
tĩnh nói: “Tôi vẫn chưa nghe thấy tin này nhưng lời nói của Tổng giám đốc Tăng
chắc chắn là đáng tin cậy”.
“Tri Thu, xem ra cô thực sự đã thích ứng với
nhịp độ bên Tín Hòa rồi. Có điều tôi nói thẳng, đây không phải là việc tốt với
cô đâu.”
Diệp Tri Thu hiểu ngay ý phê bình trong lời nói của ông ta nên
lập tức im lặng. Quả thật, toàn bộ mục tiêu của cô đặt vào con số cuối năm chứ
chưa vạch kế hoạch sau đó mình sẽ phát triển thế nào. Một mặt, đó là do chỉ thị
mà Lưu Ngọc Bình thông báo cho cô, mặt khác là với tình hình của Tín Hòa hiện
nay, cô chỉ có thể ưu tiên giải quyết những việc trước mắt.
“Tri Thu, tôi
không phê bình mà chỉ muốn nhắc nhở cô một chút. Trước đây, nghề nghiệp của cô
không bị dụi tắt ở Tố Mỹ, nhưng có khả năng tương lai sẽ bị Tín Hòa trói buộc
thôi. Mở rộng tầm nhìn ra một chút, cho dù khi bà chủ không nghĩ xa được như cô
thì cô cũng không nên hạn chế những suy nghĩ của mình.”
Diệp Tri Thu mím môi gật đầu, cô biết ý tốt của ông
Tăng Thành khi đã bỏ công gọi cô xuống đây khuyên nhủ, cô nói: “Cảm ơn Tổng giám
đốc Tăng, tôi sẽ suy nghĩ nghiêm túc về những điều ông nói”.
Tăng Thành
mỉm cười, khuôn mặt nhã nhặn của ông bình thường lạnh lùng, nhưng khi cười thì
rất ấm áp, ông nói: “Dù gì cô vẫn xem tôi là người ngoài, làm nhân viên của tôi
sáu năm, sao lại giữ khoảng cách rõ ràng như vậy? Lẽ nào mở miệng nói tôi giúp
đỡ hai mươi vạn nhân dân tệ lại khó đến thế sao?”.
Diệp Tri Thu đỏ mặt,
cô biết thực ra trong ngành thì không gì có thể giữ kín mãi, việc cô nhận hai
mươi vạn tệ của Tín Hòa để nhảy sang đó làm vốn dĩ không thể giấu mãi được.
Nhưng giờ ông chủ cũ đã nói như vậy thì thật xấu hổ cho cô quá, cô gượng nói:
“Xin lỗi Tổng giám đốc Tăng!”.
“Không cần nói xin lỗi với tôi, tôi phải
kiểm điểm lại bản thân vì chưa gây dựng được lòng tin cho nhân viên, vì thế mới
có việc cô đánh cược cả tương lai và tiền đồ của mình mà không nói với tôi một
lời.”
“Tôi không muốn gây phiền phức cho ông, cũng không muốn bản thân
phải chuốc thêm phiền phức”, Diệp Tri Thu buột miệng nói nhưng cô lập tức thấy
hối hận vì lời nói thẳng của mình.
Quả nhiên Tăng Thành im lặng, trầm tư
một lát rồi mới nói: “Điều này đối với tôi mà nói thì chẳng phiền hà gì. Có
điều, tôi muốn để cô ra ngoài rèn luyện một thời gian, cũng tốt cho sự trưởng
thành của c