80s toys - Atari. I still have
Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326163

Bình chọn: 7.5.00/10/616 lượt.

hu Tiểu Văn, em đang yêu anh, hay là đang yêu đương

với bọn anh?” Tôi cao giọng, cố ý nhấn mạnh vào hai chữ “bọn anh”.

Bên đó thở dài: “Được rồi, đừng cãi nhau, em đợi anh ở

quán cà phê, bây giờ em đi đây.”

Cúp máy.

Tôi đứng im suy nghĩ, bộ óc đầy thông tuệ đưa ra một

quyết định sáng suốt, tôi thay dép lê, bước tới gõ cửa phòng ngủ.

“Nhóc, anh đi đây, em muốn ra ngoài nhớ khóa cửa nhé.”

“Nghe thấy rồi! Anh đi hẹn hò đi!” Bên trong vọng ra

câu trả lời lành lạnh của Cao Lộ Khiết, hình như cô nhóc này lại nằm ra giường

rồi, ngừng một chút, cô bé bổ sung thêm: “Em sẽ miệng kín như bưng với chị

Mạt!”

Hứ, thế mới lạ! Tôi thầm càu nhàu trong lòng rồi đi

thay giày và ra khỏi nhà.

Lại còn miệng kín như bưng nữa, tưởng tôi sợ Mạt Mạt

biết chắc? Mạt Mạt là gì của tôi? Sao tôi phải sợ cô ấy biết, cô ấy biết thì

làm gì được tôi? Dùng cái này uy hiếp tôi á? Tôi độc thân tôi sợ quái gì ai?

Tôi gặp con gái là tự do của tôi! Cô nhóc này… sẽ miệng kín như bưng thật chứ?

Khi tôi tới quán cà phê, Chu Tiểu Văn đã đến rồi. Vẫn

ngồi ở chỗ lần trước, xoay lưng với cửa ra vào. Tôi đứng ở cửa nhìn lưng cô ấy,

muốn gọi điện cho Thịt Chó và lão Phó, gọi họ đến ba người cùng hội thẩm. Nhưng

cuối cùng tôi không làm thế, tôi biết tính khí của Thịt Chó, nhỡ to chuyện thì

làm thế nào? Hơn nữa, chỉ là một cô gái, cần đến ba thằng đàn ông sốt vó lao

đến thẩm vấn hay sao? Thật là buồn cười. Vì vậy tôi quyết định đơn thương độc

mã đến nghênh chiến, chỉ là một cô gái thôi mà, tôi không tin đến một cô gái

tôi cũng không xử được!

Tôi định thần, cố tạo vẻ u ám nghiêm khắc, tự cho là

rất uy nghiêm đáng sợ bước về phía đó, ngồi trước mặt Chu Tiểu Văn.

“Em đến lâu rồi à?” Giọng nói lạnh lùng mang chút giận

dữ, tôi chuẩn bị ra uy với Tiểu Văn một chút!

“Ừ,” Tiểu Văn gật đầu, “Anh đứng sau lưng em lâu thế

làm gì?”

… ra uy bị bật lại, vừa mới mở đầu tôi đã thua 0 – 1

rồi.

Tôi nhanh chóng bình tĩnh lại, không biết phòng thủ

thì tấn công thế nào được: “Chu Tiểu Văn, lần này chúng ta gặp mặt, chắc em biết

anh muốn hỏi em điều gì rồi chứ?”

Chu Tiểu Văn đăm đăm nhìn tôi, tôi không nghe thấy tôi

nói gì, rồi đột nhiên cô ấy cúi đầu, lôi một chiếc túi nhỏ từ trong chiếc túi

xách đeo chéo trên người bày lên bàn, rút từ bên trong ra một chiếc dây chuyền.

Hai tay giơ lên đưa ra trước mặt tôi, mặt dây đung đưa phía dưới.

“Làm cho anh đấy, anh thích không?” Trên gương mặt

Tiểu Văn lộ ra vẻ đáng yêu rất ít thấy.

Tôi hơi bất ngờ, không ngờ Tiểu Văn làm đồ trang sức

cho tôi thật, hơn nữa vào giây phút cô ấy giơ chiếc dây chuyền lên trước mặt

tôi, lòng tôi khẽ run lên, trên mặt Tiểu Văn không có nụ cười lạnh nhạt, giả vờ

mà vô cùng thuần khiết chân thật, vui vẻ. Dù có trải qua bao nhiêu chuyện thì

trong lòng mỗi người cũng đều có mặt chân thật trong sáng, tôi chẳng phải cũng

như thế hay sao? Đã quen thấy sự lạnh lùng thờ ơ, lãnh đạm của cuộc đời nhưng

vẫn giữ lại một phần thuần khiết chân thật của riêng mình, ví dụ ở nhà tôi sưu

tầm rất nhiều phim hoạt hình, tất nhiên hầu hết đều là thể loại 18+…

“Lại Bảo, em hỏi anh đấy, anh thích không?” Tiểu Văn

mỉm cười, giơ chiếc dây chuyền lên với vẻ mong chờ.

Hoặc có lẽ kinh nghiệm xã hội của tôi chưa đủ? Hoặc

tôi quá đơn giản quá lí tưởng hóa? Tại sao giây phút này, tôi lại cảm thấy Chu

Tiểu Văn không hề giống một cô gái có âm mưu quỷ kế gì, ánh mắt cô ấy rất trong

sáng, chỉ có vẻ mong đợi, hy vọng tác phẩm thủ công của mình được người khác

yêu thích, được người khác khẳng định. Như một đứa trẻ vậy.

“Ừ, thích!” Tôi mỉm cười gật đầu, đưa tay ra cầm.

Chiếc dây chuyền nằm trong tay tôi, rất nhẹ, dây tết

màu đen, mặt dây là ba sợi lông vũ làm bằng đồng trắng, nhìn rất đơn giản, vừa

phục cổ vừa hiện đại.

“Em… làm à?” Tôi hơi ngạc nhiên.

“Ừ!” Tiểu Văn vui sướng gật đầu rồi đột nhiên đứng

dậy, “Để em đeo cho anh.”

Tôi hơi không quen với sự nhiệt tình bất ngờ của Tiểu

Văn, đờ người ngồi trên ghế, nhìn Tiểu Văn đứng dậy bước tới, cầm chiếc dây

chuyền trên tay, bước ra sau lưng tôi.

Vừa đeo hộ tôi, Tiểu Văn vừa khẽ nói sau lưng tôi:

“Lại Bảo, anh nhìn thấy ba chiếc lông vũ đó không? Em đặc biệt làm cho anh đấy,

theo truyền thuyết trước khi phượng hoàng, vua của các loài chim bốc cháy, ba

chiếc lông đuôi đã đến nhân gian, người có ba chiếc lông này nhất định có thể

thực hiện được ba nguyện vọng của mình…”

Tôi hơi nghiêng đầu mỉm cười: “Rất hay, anh thích lắm,

cảm ơn em.”

“Anh thích là được.” Tiểu Văn cũng cười nói. Nhìn nụ

cười ngọt ngào đó của cô ấy, tôi không thể kiềm chế được sự rung động của trái

tim mình, tôi nheo mắt, chìm đắm trong hy vọng vè một tình yêu ngọt ngào như

mật…

Stop! Stop! Đồ chết tiệt! Tôi đang làm gì thế này? Lại

dễ dàng trúng gian kế của kẻ địch như vậy! May mà tôi vẫn còn tỉnh táo, tưởng

dùng mỹ nhân kế là đối phó được tôi hả? Hứ! Nếu cô dám dùng mỹ nhân kế đến

cùng, tôi sẽ tương kế tựu kế… nhưng bây giờ, tôi phải nghiêm khắc nói không!

“Chu Tiểu Văn, cảm ơn em đã làm dây chuyền cho anh,

nhưng điều cần nói anh vẫn phải nói!” Thu lại