a a a a, tại sao ở đây không có thứ nào hợp
khẩu vị.”
Khi nói tới Thái Lan Châu Phi, giọng điệu của y hoàn
toàn không có tình cảm như vế sau, cách nói này nếu bảo thật sự muốn đi
xem, không bằng nói chính là vì tránh Trương Trí Công.
Đó chính
là cuộc sống mà Lâm Dược muốn, trong thành phố của mình, sống mơ hồ,
nhưng lại tự do tự tại, nhưng, hắn không cách nào bầu bạn.
Cả đời hắn, đã không thể nào rời khỏi cái bàn này, hắn có thể thua, có thể
thua hết gia sản, có thể thua hết JA, nhưng hắn không thể rời khỏi cái
bàn này, không phải thật sự không cách nào cắt đứt, mà là, chỉ cần hắn
rời khỏi, thì sẽ là tai họa ngập đầu.
Hắn thua không quan hệ,
trong một ván đấu thua tất cả những cao thủ khác, trong đó, rất nhiều
đều là kẻ thù, nhưng, chỉ cần hắn không rời khỏi cái bàn này thì không
vấn đề, vì hắn còn đấu, còn có thể đứng lên nữa. Nếu lúc này ra tay với
hắn, thì sẽ trở thành kẻ địch của tất cả cao thủ.
Nhưng nếu đột
nhiên rời khỏi, thì đại biểu đã thoát ly khỏi vòng này, vậy thì, có thể
thoát khỏi báo thù không, phải xem bản lĩnh của mình.
Hoa Hồ tử
lúc trước có thể lui xuống, là vì ông có cả Hồng Môn làm hậu thuẫn, cái
này là do trăm năm kinh doanh mà nên, cho dù JA của hắn có thể đè ép
Hồng Môn, nhưng về phương diện này thì không thể sánh bằng.
Hắn tuyệt đối không thể cùng Lâm Dược sống cuộc sống năm tệ một bát mì, hai mươi tệ một xâu thịt cừu. Cho nên, hắn buông tay.
Nhưng Lâm Dược bị hắn buông tay lại không thoát khỏi vòng này. Từng lần ngồi
vào cái bàn đó, từng chút tiến bộ, cuối cùng, sau khi thấy tin về Tiêu
Nhiên thì đặt vé máy bay.
Lâm Dược nói rất mơ hồ, nhưng hắn cũng có thể tưởng tượng được, y sợ hắn chịu thiệt từ Tiêu Nhiên.
Y tới, tham gia thi đấu, đứng trước mặt hắn, nhẹ nhàng nói tới để thăm
hắn, quả thật, câu nói này chọc hắn tức co giật, nhưng có lẽ, Lâm Dược
thật sự chỉ là tới để thăm hắn.
Y lo lắng cho hắn, nhưng không
biết có thể làm gì, điều duy nhất y có thể làm, chính là lấy được vòng
tay, trở thành cao thủ. Y cũng biết, cho dù trở thành cao thủ, cũng chỉ
giúp được cho hắn rất hữu hạn, nhưng, y lại cố gắng làm từng chút.
Cũng vì thế, cho dù thái độ của Lâm Dược vẫn luôn mơ hồ, hắn lại yên tâm,
hắn tin cho dù Lâm Dược muốn chạy, cũng sẽ cho hắn một lời, mà hôm nay, y thật sự chạy? Hơn nữa còn ở trước mặt hắn, nhận hoa coi như hẹn, trước
mặt hắn, đi với Trương Trí Công?
Giỏi lắm, vô cùng giỏi, lần này
hắn sẽ không lưu tình nữa, hắn đã quyết định sẽ lưu Lâm Dược lại bên
mình, hắn vốn muốn chậm rãi, cho Lâm Dược quá trình thích ứng, nhưng
hiện tại xem ra không cần nữa.
Hắn trầm mặc, không khí cả xe cũng bị xương mù đen lởn vởn, Carlos ngồi ở ghế trước thậm chí cảm thấy
nghẹt thở, hắn cảm thấy mình rất xui xẻo, hắn đã chuẩn bị sẽ chịu đựng
Lâm Dược rồi mà__
Gần đây hắn đã xem Đại hoạt tây du mấy lần, cảm thấy mình đã có sức đề kháng, ít nhất, Lâm Dược có lải nhải, cũng không tới mức khiến người nghe treo cổ.
Nhưng hiện tại hắn cảm thấy mình sai rồi, Lâm Dược trừ lải nhải, y còn biết cái khác!
Mà lúc này, Lâm Dược và Trương Trí Công đã tới sân bay, vừa vào, đã nghe
thông báo đang nói, vì nhân tố thời tiết, chuyến bay nào đó tạm thời
không thể cất cánh.
“Hê, thú vị thật, đây là một chuyến tới Châu
Á, một chuyến bay tới Châu Á, lại vì thời tiết mà không thể cất cánh?”
Lâm Dược sờ cằm, cười nói, “Hay là gần đây thời tiết không tốt, cho nên
không thể cất cánh?”
Trương Trí Công đang chuẩn bị đáp, bên kia lại thông báo, chuyến bay nào đó sắp hạ cánh.
Lâm Dược ngẩn ra, Trương Trí Công vui mừng, gọi Lâm Dược đi cùng hắn qua đó.
“Cậu hai, chúng ta tới làm gì vậy.”
“Đón người.”
“Cậu cả tới sao?”
Trương Trí Công quay lại nhìn y cười: “Cậu chờ một lát sẽ biết.”
Lúc này, cả sân bay đều hỗn loạn, có người đang hỏi ở quầy phục vụ, có
người gọi điện thoại kiểm tra, con người luôn là thế, vào bất cứ lúc nào cũng có thể lãng phí, nhưng độc nhất không thể lãng phí trên công cụ
giao thông, đợi xe, đợi máy bay, đều khiến người ta không thể chịu nổi,
tiêu phí ngoài kế hoạch thế này, còn làm loạn trình tự của họ.
Tiếng người sôi sục, ồn ào hỗn loạn, Trương Trí Công và Lâm Dược cũng không có lưu ý sau lưng.
Caesar vừa tới sân bay, lập tức có người chỉ hướng cho hắn, vừa thấy bên đó là cửa ra, sắc mặt Caesar lập tức càng khó coi.
Cửa vào đã dừng, liền muốn đi từ cửa ra sao? Trương Trí Công này thật tiến
bộ, không ngờ lại lặng lẽ có lối đi như thế ở Las Vegas, hay là Tiêu
Nhiên chuẩn bị cho hắn?
Nghĩ tới đây, hắn híp mắt lại, mở miệng: “Tiêu Nhiên đang ở đâu?”
“Ở phòng làm việc của mình, không có gì khác thường, năm phút trước bảo thư ký giúp hắn pha cà phê.”
Carlos vừa trả lời, vừa cảnh giác lưu ý bốn phía, ba năm trước, Caesar gặp
chuyện ngoài ý muốn, tuy rằng không phải là sai lầm của hắn, nhưng hắn
quyết không cho phép lại xuất hiện chuyện như thế.
Một hàng ba
mươi người, trừ Caesar ra, một đám âu phục đen cà vạt đen, bước đi chỉnh tề, gương mặt nghiêm túc, ánh mắt lạnh lẽo, khi bọn họ đi ngang qua,
tiếng huyên náo lập tức yên tĩnh.
Tỷ
