, chỉ như nói về một người bình thường.
Đúng, hắn còn gì không thỏa mãn nữa chứ? Tuy người hắn đang đẩy vẫn không thể trả lời hắn, thậm chí, có lẽ căn bản không biết hắn đang nói cái gì,
nhưng, nếu người này còn sống, hơn nữa có thể rời khỏi những máy móc
kia, hắn đã thỏa mãn rồi.
“Hôm qua tôi giúp anh cân một chút, anh lại nặng thêm một chút rồi, hiện tại xem ra cuối cùng không còn xấu như thế nữa, như vậy mới tốt, như vậy mới là anh trong ký ức của tôi chứ.”
Người này trong ký ức có bộ dáng thế nào chứ?
Quý ông? Quý tộc?
Đúng, lúc đó, hắn không biết chữ, chỉ có thể nghĩ tới những chữ này.
Trong tù, đều mặc đồ màu xanh xấu xí, mỗi người đều khó coi, cho dù dáng vẻ
giả vờ hung thần ác nghiệt, vô cùng tài ba, nhưng sâu trong mắt, cũng có mê mang, bực dọc thậm chí là tuyệt vọng.
Bị nhốt ở đây, mỗi ngày ăn cơm, ngủ, lao động theo quy định, mấy năm, mấy chục năm, thậm chí cả đời, chỉ nghĩ thôi đã khiến người tuyệt vọng.
Hắn cũng tuyệt vọng.
Tuy hắn kiêu ngạo đối diện tất cả, nhưng khi đêm khuya an tĩnh, nghĩ tới tương lai, cũng sẽ nghĩ, có phải, đáng?
Không, hắn không hối hận, hắn thắng được tôn nghiêm, cho dù hắn là một tên trộm, nhưng, cũng có tôn nghiêm của mình.
Nhưng, hắn vẫn nghĩ cuộc sống sau này phải trải qua thế nào.
Tù chung thân, nếu biểu hiện tốt một chút, có lẽ có thể giảm hình phạt,
nhưng nhiều nhất, cũng chỉ giảm đến hai mươi năm, cũng có nghĩa là, ít
nhất hắn phải ở trong tù hai mươi năm.
Ba mươi tám tuổi, không
tính là già, nhưng, một người ba mươi tám tuổi, gần như không có bất cứ
kinh nghiệm làm việc gì, người không có bất cứ học lực nào có thể làm
gì?
Tiếp tục trộm cắp?
Nhưng, hai mươi năm không động thủ, chỉ sợ ngay cả trộm hắn cũng không làm được.
Hắn không tiền không bối cảnh, lại còn đắc tội người bên ngoài, ở trong đây lại không biết nịnh hót mấy đại ca kia, đương nhiên là đối tượng bị ức
hiếp.
Đấm đá, mâu thuẫn, nhốt cấm bế.
Có lúc, hắn cho rằng mình sẽ phải thế cả đời, có lúc, thậm chí có suy nghĩ chết cho xong.
Không, hắn không sợ những nắm đấm cú đá, hắn cũng không sợ trong khay cơm của
mình có sâu, thậm chí bị nhốt trong thủy lao, những cái này hắn đều
không sợ, hắn sợ là, trong cuộc sống thế này, hắn bị thay đổi, bị mài
mòn, sau đó khuất phục.
Đối với hắn mà nói, như vậy còn đáng sợ hơn cả chết. Như vậy sẽ khiến cuộc đời hắn biến thành một trò cười.
May là cuộc sống như thế, hắn chỉ phải trải qua hai năm, hai năm sau, hắn được người này kết nạp dưới cánh.
Về người này, hắn đã biết từ sớm: Daniau Dodge, trong nhà tù này, bạn có
thể đắc tội quản giáo, thậm chí có thể đắc tội trưởng quản giáo, nhưng,
tuyệt đối không thể đắc tội người này!
Đắc tội trưởng quản giáo, nhiều nhất, chỉ là bản thân xui xẻo, mà đắc tội người này, rất có thể chính là cả nhà bạn đều xui xẻo!
Hắn cũng từng hiếu kỳ, nếu người này lợi hại như thế, tại sao lại tới đây, nhưng, cũng chỉ nghĩ vậy thôi.
Dù sao, người này và mình cách biệt quá xa.
Hắn không nghĩ tới, có một ngày sẽ cách người này gần như vậy, thậm chí khi bị người này gọi tới bên cạnh còn sững sờ.
“Tôi lưu ý cậu rất lâu rồi, thế nào, có muốn theo tôi không?”
Người này mỉm cười nói với hắn, lúc đó hắn lại quỷ thần sai khiến gật đầu,
khi hắn vừa vào tù, đã có người muốn thu hắn, nhưng bị hắn cự tuyệt.
Nhưng đối diện người này, hắn lại đồng ý, hơn nữa sau đó không có chút cảm giác khuất nhục nào.
Mà từ ngày đó, cuộc sống của hắn thay đổi nghiêng trời lệch đất. Lúc này
hắn mới biết, thì ra trong tù, cũng có thể ăn bít tết thượng đẳng, uống
rượu vang Pháp, thậm chí còn có thể ở phòng riêng, trong phòng mặc áo
ngủ bằng lụa!
Đây vẫn là nhà tù sao? Đây vẫn là nhà tù mà hắn biết sao?”
Hắn mê hoặc, thích ứng.
Sau khi qua một tháng, Daniau lại xuất hiện trước mặt hắn: “Cậu rất tốt,
tôi biết cậu là một người kiêu ngạo, tôi tán thưởng người kiêu ngạo, mà
một tháng này, cũng chứng minh con mắt tôi không sai.”
Hắn trầm mặc.
Nói thật, một tháng nay thậm chí hắn có cuộc sống tốt nhất từ trước tới
nay. Không lao động, không sợ hãi, đâu đâu cũng được người nịnh bợ,
người trước kia ức hiếp hắn, hiện tại ngay cả nhìn cũng không dám nhìn
hắn. Nhưng hắn biết, những thứ này, không phải xây dựng trên thực lực
của hắn.
Vì thế, hắn hưởng thụ, nhưng cũng không thay đổi bất cứ cái gì.
“Được rồi, nhóc, tuy bộ dáng cậu không khiến tôi thỏa mãn lắm, nhưng những chỗ khác thì không tồi, chúng ta tới thử xem.”
Sau đó, bắt đầu từ ngày đó, hắn bắt đầu chân chính tiếp xúc với poker
Texas, trò chơi này, hắn trước kia từng chơi, mà khi ở trước mặt người
này hắn mới biết, trước kia mình chơi ngu thế nào.
Hắn học được
hai năm, sau đó được người sắp xếp ra ngoài__ Hắn vốn cho rằng mình ít
nhất phải ở trong đó hai mươi năm, nhưng lại chỉ có bốn năm.
Hai mươi hai tuổi, có một thân phận mới, một tờ tiền ba trăm đô la, và kỹ thuật đánh bài chân chính.
“Tiếp theo, phải xem bản thân cậu rồi, nếu cậu có thể lấy được thân phận cao
thủ, tôi vẫn sẽ còn liên lạc với cậu. Nếu không thể… thì sau này đừng
xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Câ