u này, người đó vẫn mỉm cười nói. Nụ cười lịch sự, thản nhiên, giống lần đầu tiên gặp mặt, lúc đó cảm
thấy chói mắt, lúc này mới biết, thì ra là lạnh lẽo.
Người đó không có yêu cầu nhất định gì với hắn, hắn lại cảm thấy mình bất luận thế nào cũng phải trở thành cao thủ.
Tại sao chứ?
Ban đầu, là không muốn bị người đó xem thường. Sau đó, là muốn báo ân__ Sau khi ra ngoài, hắn mới biết, người đó tại sao lại bị nhốt, cũng biết đối thủ của hắn cường đại thế nào.
Nhưng nếu tất cả hiện tại của hắn đều là người đó cho, vậy thì, cho dù có bị nhốt lần nữa, hoặc bị giết, thì có là gì?
Cho nên, hắn vừa cố gắng, vừa tìm kiếm tất cả tư liệu liên quan tới Caesar. Khi phát hiện người này không kỵ nam nữ, hắn thậm chí từng nghĩ sẽ đích thân tới cạnh Caesar, thực tế hắn cũng làm như thế, vì việc này, hắn
còn đi phẫu thuật chỉnh gương mặt.
Nhưng đáng tiếc là, Caesar dường như không thích hắn.
Đối với sự chủ động của hắn, Caesar chỉ lạnh lùng nhìn một cái, ngược lại
sau đó thiếu niên khôn khéo, nghe lời, như búp bê tây dương mà hắn nghĩ
cách đưa tới lại được tiếp nhận.
Cho nên sau đó, sau khi hắn biết quan hệ của Lâm Dược và Caesar, thực sự không cách nào tin.
Lâm Dược, hoàn toàn không có quan hệ với mấy từ khôn khéo nghe lời.
Ban đầu, hắn cho rằng Daniau rất hận Caesar.
Nhưng sau đó hắn phát hiện không giống như hắn đã nghĩ, khi hắn lấy được vòng tay, trở thành cao thủ, có được thế lực của mình, Daniau chưa từng bảo
hắn làm bất cứ chuyện gì gây tổn hại cho Caesar, mà chỉ bảo hắn cố hết
khả năng tìm hiểu tư liệu của Caesar.
Thậm chí mỗi năm sau khi
hắn tham gia thi đấu xếp hạng nội bộ của cá mập, còn đặc biệt hỏi hắn
chuyện về cuộc đấu, năm đó, hắn rút thăm được đấu với Caesar, Daniau
liền gặp mặt hắn trên mạng, chỉ vì muốn hắn tái hiện lại ván đó.
“Nếu nói tôi còn có nguyện vọng nào, có lẽ chỉ là thắng được anh ta.” Vào
hôm đó, khi điện thoại với hắn, Daniau chậm rãi cười, cầm xì gà, mặc âu
phục, lịch sự mà lạnh nhạt, “Chẳng qua là không có hy vọng rồi.”
Hắn không nói gì.
Trước khi chân chính đấu với Caesar, hắn vẫn có mấy phần nghi hoặc.
Poker Texas, làm gì có thắng vĩnh viễn? Trừ gian lận, ai có thể luôn lấy được con bài mình muốn? Mà vận may, luôn biến đổi.
Nhưng khi chân chính ngồi đối diện với người đó, hắn mới biết sự cường đại của người đó.
Không, người đó không thể lần nào cũng thắng, nhưng, người đó luôn có thể
thắng ván lớn, bạn cho rằng bạn lấy được bài lớn, có thể cược lớn, vậy
thì, cũng chính là lúc bạn sắp thua.
Daniau rất mạnh, cũng rất
đáng sợ, nhưng, hắn không phải không thể chiến thắng, mà Caesar, cho dù
bạn có khả năng thắng, khi đối diện với Caesar, bạn cũng luôn có cảm
giác sắp thua.
Đây có lẽ là một cảm giác tâm lý, nhưng, trong thi đấu poker Texas, nhân tố tâm lý có thể nói là quan trọng như vận may!
Đặc biệt là trong tranh đoạt giữa cao thủ.
Mà trong quá trình tìm hiểu Caesar, hắn cũng biết được rất nhiều tin đồn, về Liễu Chi Kính, về thiên ngoại phi tiên, về đủ loại.
Từ lúc đó, hắn thật ra đã nghĩ nên làm sao lấy được bí mật đó.
Sau đó Caesar gặp chuyện, Daniau ra tù nắm quyền JA, chuyện này cũng bị hắn bỏ qua một bên. Cho tới tiếp theo…
“Thật ra anh nên sớm nói cho tôi biết.” Thấy bên đường có bán bong bóng, hắn
mua một cái, cột lên xe lăn, người bán bong bóng thấy có một người nước
ngoài tới, vốn còn luống cuống tay chân, sau đó nghe hắn dùng tiếng
Trung tuy không lưu loát nhưng vẫn tiêu chuẩn nói chuyện, thì kinh ngạc.
Bỏ tiền lẻ được thối vào túi, hắn đẩy xe lăn đi tiếp: “Xem đi, tôi học cái gì cũng luôn nhanh, năm đó học móc túi rất nhanh, sau đó học poker
Texas cũng rất nhanh, hiện tại, tôi học tiếng Trung, cũng không tồi chứ. Tương lai nói không chừng còn có thể dùng tiếng Trung nói chuyện với
anh.”
Một năm, cho dù không lưu loát, nhưng có thể dùng tiếng
Trung nói chuyện đã rất khó, đương nhiên, cái này cũng có quan hệ với
việc cả năm nay bọn họ sinh sống tại TQ.
Sau chuyện đó, Caesar
giao hắn cho Lâm Dược, Lâm Dược nhìn hắn một hồi lâu, mới có chút khó xử nói: “Cậu ta nhốt tôi ba ngày hay là bốn ngày? Hay chúng ta cũng nhốt
cậu ta bốn ngày đi, ừm, nhốt vào phòng tối!”
Hắn bị nhốt vào
phòng tối, bốn ngày đó không dễ chịu gì, nhưng cũng không phải đặc biệt
khó chịu, vì đối với hắn mà nói, sống hay chết, không khác biệt gì.
Daniau sắp chết rồi, mà hắn lại ngay cả hy vọng duy nhất của Daniau cũng không thể thực hiện, vậy thì, cứ coi như hắn cùng Daniau chết cũng không sao.
Cho tới lúc đó, hắn mới coi như nhận thức rõ được cảm giác của mình đối với Daniau.
Đúng, hắn sớm đã nhận ra được nó khác biệt, nhưng hắn vẫn không biết, trong
đó, rốt cuộc có bao nhiêu cảm ân, có bao nhiêu cảm giác khác.
Mà
lúc đó, hắn mới biết thật ra cái này không là gì. Hắn nguyện ý vì người
đó làm bất cứ chuyện gì, người đó chết rồi, hắn cũng không còn luyến
tiếc gì cuộc sống này.
Mà ngày thứ tư, hắn được thả ra, được mang tới trước phòng bệnh đó, nơi đó, đã trống không.
Hắn tê dại nhìn giường bệnh trống không, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.
“Cậu ấy chỉ n
