thấy hai câu cuối cùng. Đợi Đồng Thụy
An ra về, ông bà lập tức hỏi con gái: “Tiểu Châu đã đề cập chuyện kết
hôn với con à?”
Tô Mạt gật đầu.
Ông Tô cười cười, không nói gì, còn bà Tô phấn khởi đến mức suýt vỗ tay. Bà hỏi: “Hai đứa định ngày nào, mồng một tháng năm? Không biết ngày đó,
lịch âm có tốt không?”
Tô Mạt vội lên tiếng: “Con phải suy nghĩ đã”.
Lúc này ông Tô mới lên tiếng. “Con đừng bỏ lỡ một người đàn ông tốt, cậu ấy đối xử với Thanh Tuyền cũng chẳng có gì đáng phàn nàn”.
Bà Tô phụ họa. “Đúng vậy, đốt đuốc cũng khó tìm ấy chứ! Con nuôi con nhỏ, tìm một người đàn ông nên thận trọng một chút”.
Tô Mạt có chút bực bội. “Bố, mẹ, con đã hơn ba mươi tuổi rồi. Có những việc con biết tự cân nhắc”.
Bà Tô cười. “Ái chà, bây giờ cô mọc đủ lông đủ cánh, có khả năng kiếm tiền nên chê bố mẹ phiền phức phải không?”
Ông Tô cũng cười. “Được rồi, nhưng có một điều kiện, con đừng khiến Tiểu Châu bỏ cuộc, chạy đi tìm gái trẻ đấy nhé!”
Bà Tô “xì” một tiếng. “Là ông muốn tìm gái trẻ thì có”.
Chứng kiến cảnh hai ông bà già “liếc mắt đưa tình”, Tô Mạt vừa buồn cười vừa
ngưỡng mộ. Ngẫm đi nghĩ lại, trong lòng cô vẫn không thể dứt bỏ. Cô đành “đi đường vòng”, gọi điện cho Tùng Dung. “Tôi sắp kết hôn. Nếu có thời
gian, chị và lão Triệu hãy đến đây uống rượu mừng”.
Tùng Dung ngẩn người. “Em gái, cô kết hôn với ai vậy?Hai người… cô và người kia không có khả năng thật sao?”
Tô Mạt hỏi. “Người kia gần đây thế nào? Chân đã lành lặn chưa?”
“Cô đã nghe nói anh ta quay về An Thịnh chưa? Những chuyện khác vẫn bình
thường”. Tùng Dung còn định nói câu gì nhưng lại thôi, chỉ nói. “Chắc
chân sắp khỏi rồi, nghe nói tháng sau tháo đinh”.
Tô Mạt không hỏi thêm điều gì.
Tùng Dung không thể kìm nén sự hiếu kỳ, hỏi. “Đối tượng của cô làm nghề gì? Tính cách thế nào?”
Do vẫn chưa chính thức quyết định nên Tô Mạt không muốn tiết lộ nhiều. Cô
chỉ đáp: “Người bình thường, điều kiện tương tự tôi. Tính cách… khá
truyền thống, con người anh ấy rất tốt”.
Tùng Dung thở dài. “Cũng phải, gái nhà lành như cô nên tìm một người đàn ông truyền thống. Loại người khác, quan điểm không giống nhau thì cuộc sống sẽ rất mệt mỏi”.
Tô Mạt biết lời nói của Tùng Dung có ý tứ sâu xa nhưng không tiện hỏi
nhiều. Nhớ lại thái độ và lời nói của chị ta, trong lòng cô bỗng dưng
nguội lạnh. Cô cố gạt bỏ hết những suy nghĩ không thực tế.
>>>>>Diễn Đàn Lê Quý Đôn<<<<<
Ở bên này, Châu Viễn Sơn “tấn công” mạnh mẽ.
Vì việc của công ty, Tô Mạt muốn tìm anh hỏi mấy vấn đề liên quan đến pháp luật. Anh hẹn vào buổi trưa, rõ ràng muốn cùng cô ăn cơm, nhân tiện nói chuyện riêng tư, cô liền từ chối với lý do buổi trưa đã hẹn khách hàng. Cô trực tiếp đến văn phòng luật trong giờ làm việc.
Châu Viễn Sơn đang ngồi trước máy tính trong phòng làm việc. Không biết anh
xem thứ gì mà khi Tô Mạt đẩy cửa đi vào, anh cũng không biết.
Tô Mạt cười. “Anh xem cái gì mà nhập tâm vậy?”
Châu Viễn Sơn lập tức ngẩng đầu. “Chẳng có gì cả”.
Tô Mạt chỉ tùy tiện nói câu này nhưng trước phản ứng của anh, cô lại sinh nghi, cười, nói. “Lẽ nào liên quan đến em?”
Châu Viễn Sơn đóng trang web. “Không phải”.
Tô Mạt im lặng nhìn anh.
Châu Viễn Sơn không chống đỡ nổi, đột nhiên thở dài, xoay laptop về phía cô. “Bây giờ không giống trước kia, tay này ngày càng nổi tiếng”.
Trên màn hình xuất hiện mấy tấm ảnh mờ mờ chụp ở hộp đêm. Tô Mạt liếc qua
rồi cúi đầu mở kẹp tài liệu. “Vào chủ đề chính đi, lát nữa em còn bận
việc khác”.
“Việc gì?”
Tô Mạt không tập trung. “Em về công ty họp”.
Châu Viễn Sơn hỏi. “Vừa rồi nói chuyện điện thoại, em nói hẹn khách hàng cơ mà?”
Tô Mạt ngây ra. “Đúng, em họp xong mới đi gặp khách hàng”.
Châu Viễn Sơn tỏ ra không vui. “Em đừng đối phó với anh nữa. Anh đối xử với
em thế nào, em đâu phải không biết. Anh cũng không thể trói chặt em, em
đâu cần nói dối anh như vậy?”.
Tô Mạt không đành lòng. “Không phải em muốn nói dối, chỉ là em…”
“Chỉ là gì chứ?”
“Em…” Cô mỉm cười, cố gắng làm dịu bầu không khí. “Anh nghiêm túc như vậy khiến em bị áp bức rất lớn”.
Châu Viễn Sơn bình tĩnh hỏi lại: “Áp lực gì? Lúc vào đây em vẫn còn bình
thường. Sau khi nhìn mấy tấm ảnh trên mạng, tâm trạng của em lập tức
thay đổi”.
Tô Mạt phản bác: “Đây là chuyện riêng tư của em”.
Châu Viễn Sơn lắc đầu. “Em còn nói không muốn lừa dối anh? Ngay từ đầu anh
đã hỏi em có nhớ anh ta hay không. Lúc đó rõ ràng em phủ nhận. Em làm
vậy có được coi là lừa dối tình cảm của anh không? Đây cũng là chuyện
riêng tư của em?”
“Anh… anh” cả vúp lấp miệng em”.
“Em không nói lý lẽ”.
Lần đầu tiên hai người chia tay mà không vui vẻ gì.
Mấy ngày sau đó, trong lòng Tô Mạt đầy tâm sự. Cô không muốn về nhà cũng
chẳng muốn đi làm, làm việc gì cũng uể oải. Chỉ vì trong tay vẫn còn dự
án cần theo dõi, cô buộc phải đến công ty.
Lúc đi vào tòa nhà văn phòng, Tô Mạt nhìn thấy mấy cô gái xúm lại ở quầy lễ tân xem tạp chí và tán gẫu.
“Các cô nói chuyện gì trong giờ làm việc thế?” Tô Mạt hỏi.
Cô nhân viên lễ tân chỉ vào tờ tạp chí tài chính số mới nhất. “Chị Tô, hồi còn ở Nam Chiêm, chị biết ngư
