ày chúng ta ở
cùng một chỗ , tránh cho đến lúc ông cụ nhà tôi mang người đến đánh lén
chộp bao mang đi.”
An Nhiên đánh lên cái tay đưa qua của anh , vẻ mặt cảnh giác : “Tại sao tôi phải ở cùng một chỗ với anh ?”
Thẩm Mặc nhíu mày , giọng nói thấp xuống
có phần cười nhạo : “Chẳng lẽ cô nghĩ rằng số tiền ở trong túi có thể
thuê một căn phòng?”
An Nhiên bị anh chặn họng , nói không ra
lời , số tiền còn lại của cô , đừng nói là thuê một căn phòng , cho dù
là ăn cơm , cũng không đủ trả mấy bữa.
“Hơn nữa ,” Thẩm Mặc tiếp tục đe doạ “Ông cụ nhà tôi ghét nhất là bị người khác lừa , nếu như để ông biết được
chân tướng , tôi nghĩ cô sẽ gặp xui xẻo lớn đấy , cũng chạy không thoát
đâu !”
Thẩm Mặc nhìn dáng vẻ cô cực kỳ tức giận
nhưng lại không dám động thủ , không nhịn được cười một tiếng , những
ngày sau này , cũng không thể gọi là không thú vị.
“Ừm , hay là , cô còn hi vọng tới tìm
người chồng trước , tên Lạc Lãnh Thần kia??” Ô tô vừa vặn chạy qua một
đường hầm , trong bóng tối không rõ , An Nhiên cũng quá chú ý tới thần
sắc của Thẩm Mặc , nhớ tới cú điện thoại mình vừa gọi kia , không khỏi
trào phúng cười : “Ly hôn rồi , giữa chúng tôi chẳng có gì hết , sợ rằng tôi có quỳ xuống đất cầu xin , cũng chưa chắc anh ta sẽ nhìn một cái.”
Thương hại , là thứ Lạc Lãnh Thần không
có , thương trường như chiến trường , hắn có thể dùng dáng vẻ ấy thể
hiện toàn bộ tài năng ở thương trường , đương nhiên không có thời gian
đi thương hại người khác.
Ngữ khí sâu sắc , tại sao nghe lại giống như lời oán phụ nói vậy .
“Như vậy , cho nên …” Thẩm Mặc nhích lại
gần phía An Nhiên , mùi nước hoa cologne nhàn nhạt từ trên người anh toả ra , “Thay vì đi cầu xin hắn , đến hợp tác cùng tôi , tôi lại là một
người chưa lập gia đình , cô thiếu một chỗ ở tạm , vừa khéo”
An Nhiên không nói gì , có lẽ vẫn còn đang suy nghĩ . Bộ dạng của Thẩm Mặc thì như đã tính sẵn trong lòng.
Mặc kệ thế nào đi nữa , cho dù cô lui một bước , anh cũng sẽ từng bước tới gần , chẳng qua là trước mắt chỉ mới
bắt đầu , làm chặt quá , người cũng sẽ bị anh doạ chạy mất , anh còn rất nhiều thời gian , từ từ mà tới
Bùi Thi Thi từ đoàn làm phim vội vã trở
về nhà , bây giờ cô bắt đầu tập đem cuộc sống chủ yếu tập trung ở quay
phim chuyển dời về nhà , đây là nhà của cô và Lạc Lãnh Thần .
Lúc thay giày , Bùi Thi Thi cười , cái
nhà này từ trong ra ngoài đều rực rỡ hẳn lên , không còn có mùi của
người đàn bà nhỏ bé kia nữa , từ giờ trở đi , phụ nữ ở trong nhà này ,
chỉ có một mình cô mà thôi.
Phòng khách truyền đến một mùi rượu gay
mũi , Bùi Thi Thi vừa thăm dò nhìn qua liền thấy Lạc Lãnh Thần đang nằm ở trên ghế salon , bên cạnh , trên sàn nhà , trên bàn đẩy vỏ chai rượu đã trống không.
“Thần?” Bùi Thi Thi vỗ vỗ mặt của hắn , vừa đỏ vừa nóng hâm hấp , xem ra , hắn đã say rồi .
Lạc Lãnh Thần cảm thấy cả người nóng vô
cùng , đột nhiên có một cảm giác mát lạnh truyền tới từ mặt mình , đưa
tay , bắt lấy cảm giác thoải mái này.
Bên tai , là giọng nói quan tâm : “Thần?”
Trong đầu hắn hiện lên rất nhiều cảnh
tượng , trong đó , có nhiều nhất cũng là hắn uống rượu , khi đó , giống
như luôn có một bóng người nhỏ xinh , cố hết sức giúp hắn tắm rửa , sau
đó để ý đến thứ dơ bẩn gì đó hắn lưu lại , người kia , là ai ?
Hắn không có chút ý thức gọi một tiếng , chỉ cảm thấy thứ gì đó nắm trong tay đột nhiên có chút cứng ngắc lại .
Tầm mắt của Bùi Thi Thi dừng trên đống
rượu , vừa rồi , cái tên hắn kêu lên trong miệng , là Nhiên Nhiên ,
Nhiên Nhiên … Người cô có thể nhớ đến chính là người đàn bà từng ở đây
bị cô gạt ra .
“Thần..” Bùi thi Thi cố nhẫn nại cố hết sức đỡ hắn lên giường “Cẩn thận chút”
Nhiên Nhiên , Nhiên Nhiên , trong miệng
của hắn , dường như chỉ có thể phun ra mấy chữ này . Bùi Thi Thi cảm
thấy tay chân lạnh như băng , toàn bộ những thứ bên trong nhà này chỉ
cần có một chút liên quan đến người đàn bà kia , đều bị cô ném hết , vì
sao đã đến một bước này rồi mà hắn vẫn gọi tên của cô ta ?
Tháng sau , chính là ngày bọn họ kết hôn , Lạc lãnh Thần , tháng sau anh phải cùng em kết hôn , vì sao cho tới bây giờ , anh vẫn còn gọi tên một người phụ nữ khác?
Ở bên ngoài người làm thêm theo giờ đã
quét dọn mọi thứ ổn thoả , Bùi Thi Thi thanh toán tiền , quay lại nhìn
bề ngoài một chút , đến lúc cô phải đi tới bệnh viện rồi.
“Thần , một mình anh ngủ một chút đi , em đi một lúc sẽ về.” Nói bên tai Lạc Lãnh Thần vài câu , Bùi Thi Thi cải
trang từ đầu đến chân , để người khác không nhận ra cô , cô đeo một cái kính râm cỡ lớn che gần hết cả khuôn mặt , lấy xe từ trong gara , cô
lái về hướng tới bệnh viện.
Bệnh biện này là nơi cô thường xuyên tới
kiểm tra định kỳ , quay phim nhiều năm , rất nhiều người chỉ nhìn thấy
được ánh sáng thuộc về đại minh tinh quanh cô , nhưng không biết hàng
ngày ăn uống không đúng quy luật , thời gian làm việc và nghỉ ngơi đã
gây tổn hại đến dạ dày của cô , mà thân thể quá mức mệt mỏi cũng tổn tại rất nhiều nguy cơ tiềm ẩn , cô cần định ngày đi bệnh viện kiểm tra mấy
nơi trên cơ thể , tránh để thân t