.” Mông Chí thở ra một hơi dài. “Cứ tưởng ngươi gọi ta tới vội như vậy là vì bệnh tình có vấn đề gì chứ. Thế nào, có chuyện khác à?”
Mai Trường Tô đặt bát thuốc đã uống gần hết xuống mặt bàn bên cạnh, đỡ lấy tách trà Mông Chí đưa, súc miệng rồi mới hỏi: “Nghe nói Hoàng hậu ốm rồi?”
Mông Chí sửng sốt. “Tin tức của ngươi thật nhanh nhạy, hôm qua mới ốm, nghe nói ốm rất đột ngột, nhưng trừ khi hộ giá Hoàng thượng còn bình thường ta không thể tự vào nội uyển, cho nên không rõ tình hình cụ thể. Có điều lúc thái y đi ra ta có hỏi mấy câu, nghe nói bệnh tình không nguy hiểm.
Mai Trường Tô cau mày, hình như không nghĩ ra nguyên nhân vì sao. “Lúc trong cung đến báo tin cho Dự vương thì hắn đang ở chỗ ta, nếu chỉ là ốm vặt thì chưa đến mức sốt ruột như thế...”
“Chắc là bởi vì bệnh tình đột ngột, ban đầu có vẻ rất nặng cho nên họ mới hoang mang.” Mông Chí cũng suy nghĩ một lát. “Nghe thái y nói thì quả thật không nguy hiểm đến tính mạng.”
“Vì sao lại ốm? Khoảng bao lâu thì có thể khỏi hẳn? Huynh có hỏi những điều này không?”
“Cái này...” Mông Chí ngượng ngùng gãi đầu. “Ta không nghĩ ngươi cần biết những điều này nên cũng không hỏi nhiều...”
Mai Trường Tô trầm ngâm một lát. “Được rồi, Mông đại ca, huynh đến nhờ quận chúa Nghê Hoàng lấy cớ vấn an để vào cung hỏi thăm một chút, tìm cách lấy được đơn thuốc do thái y kê mang ra cho ta xem. Đại khái chỗ công chúa Cảnh Ninh cũng có thể hỏi thăm được một số tin tức... Còn bên chỗ Dự vương thì huynh không cần lo, ta sẽ nhắc nhở hắn để ý đến đồ ăn thức uống của Hoàng hậu...”
“Có phải ngươi nghi ngờ Hoàng hậu bị ốm là do có người động tay động chân?”
Mai Trường Tô gật đẩu. “Thời điểm quá trùng hợp, không tra rõ ta không yên tâm.”
“Nếu có người hạ thủ với Hoàng hậu thì đáng nghi nhất là Việt phi và Thái tử...”
“Thoạt nhìn thì là thế, nhưng vẫn có vài điểm khó hiểu.” Mai Trường Tô cau mày, vừa nghĩ vừa nói. “Đầu tiên, chính vì bọn họ là người có thể hạ thủ nhất cho nên cũng là người khó hạ thủ thành công nhất. Mấy năm nay Hoàng hậu ở trong cung, chuyện quan trọng nhất chính là tranh đấu với Việt phi, chắc chắn sẽ rất cảnh giác. Trước kia Việt quý phi thịnh sủng như mặt trời ban trưa cũng không thể đối phó được Hoàng hậu, lẽ nào bây giờ thất thế rồi lại đắc thủ? Hơn nữa lần này Hoàng hậu bị ốm không nguy hiểm đến tính mạng, nếu đúng là việc làm của Thái tử và Việt phi thì không thể hạ thủ nhẹ như vậy, rõ ràng có thể đắc thủ mà lại không đẩy bà ta vào chỗ chết, chỉ làm bà ta ốm vài ngày thì có ích lợi gì chứ?”
“Có lẽ mục đích của bọn họ chính là muốn làm Hoàng hậu không thể tham gia tế lễ, để Việt phi thay thế...”
“Nhưng dù lần này có tham gia tế lễ thay thì cũng có được gì đâu? Không có danh phận thực thì cũng chỉ lộ mặt được một lần mà thôi. Đã có khả năng hạ thủ làm Hoàng hậu bị ốm thì chẳng thà đầu độc bà ta chết luôn, chẳng phải không bao giờ cần lo nghĩ nữa sao? Hơn nữa huynh đừng quên, Việt phi chỉ được tấn phi vị, không phải là quý phi như trước kia, hiện ở trong cung xếp trên bà ta còn có Hứa thục phi và Trần phi. Mặc dù hai vị nương nương này chỉ có công chúa, không bao giờ dám đối đầu với ai nhưng dù sao danh phận cũng vẫn cao hơn Việt phi hiện nay, dựa vào cái gì mà dám khẳng định bà ta sẽ được tạm thay chức trách của Hoàng hậu?”
“Vậy... ý ngươi là lần này Thái tử và Việt phi vô tội?”
Mai Trường Tô thở ra một hơi. “Bây giờ đưa ra bất cứ kết luận nào cũng còn quá sớm, ta không thể khẳng định được. Có lẽ việc thay Hoàng hậu tham gia tế lễ năm nay có lợi ích nào đó mà ta không nghĩ tới... Có lẽ Hoàng hậu quả thật tình cờ bị bênh... Quá nhiều khả năng, phải có nhiều tư liệu hơn mới được.”
“Nhưng chỉ còn vài ngày là đến tế lễ cuối năm rồi.”
“Cho nên mới phải gấp rút...” Vẻ mặt nghiêm túc, Mai Trường Tô đưa tay ấn thái dương. “Ta có cảm giác phía sau chuyện này nhất định có ẩn tình rất sâu...”
Mông Chí lập tức đứng lên. “Ta sẽ tra xét theo yêu cầu của ngươi ngay…”
“Mông đại ca, huynh chịu khó một chút.” Mai Trường Tô ngẩng đầu cười với ông ta. “Có tin tức gì phải báo ngay cho ta.”
Mông Chí làm việc luôn luôn gọn gàng, dứt khoát, chỉ đáp một chữ “được” rồi xoay người đi ngay.
Mai Trường Tô thở ra một hơi thật dài, ngả người dựa vào gối, lại trầm tư suy nghĩ hồi lâu. Cảm thấy tinh thần mệt mỏi, đầu óc nặng trĩu, để tránh lát nữa tinh thần mệt nhọc, chàng bắt chính mình không được nghĩ nữa, vứt bỏ hết mọi suy nghĩ trong đầu, điều hòa nhịp thở, có điều vẫn chỉ ngủ chập chờn chứ không ngủ say được. Thời gian thấm thoát trôi qua, lúc chàng mở mắt ra thì đã là buổi chiều.
Không ngủ tiếp được, Mai Trường Tô liền khoác áo ngồi dậy, sau khi ăn một bát cháo long nhãn do Yến đại phu chỉ định, lại cầm một quyển kinh thư dưỡng thần chậm rãi xem.
Phi Lưu ngồi bên cạnh bóc quýt, xung quanh yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi qua khe khẽ.
Lúc này còn chưa có tin tức mới nào, bất kể là từ chỗ Thập Tam tiên sinh hay là từ phía Mông Chí.
Thực ra chuyện này rất bình thường, chàng cũng mới chỉ phân phó họ được mấy canh giờ mà thôi, một số chuyện không thể tra rõ nhanh như vậy đ