Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214390

Bình chọn: 10.00/10/1439 lượt.

ẽ có một sinh nhật cả đời không quên được...”

Câu này của Mai Trường Tô rất thiện chí, lúc nói nụ cười vẫn giữ trên mặt. Ba người trẻ tuổi cười đùa, không ai phát hiện dưới hàng mi dày của chàng, đôi mắt đen láy ẩn chứa đủ cả thông cảm, thương xót và lạnh lùng.

“Tông chủ.” Lê Cương xuất hiện ngoài cửa lần nữa. “Dự vương sai người tới phủ đưa thiệp mời dự tiệc vào ngày mùng Năm. Người ta đang đợi trả lời, cho nên thuộc hạ mạo muội quấy nhiễu...”

Tấm thiệp mời màu đỏ được đặt lên bàn, bầu không khí thoải mái, vui vẻ vừa rồi lập tức đông cứng.

Ngôn Dự Tân mím môi, Tiêu Cảnh Duệ buông mắt, còn Tạ Bật thì sắc mặt trắng bệch.

Tình bằng hữu dường như quá mỏng manh, bóng tối của hiện thực dường như không thể xua đuổi được.

“Ngươi trả lời Dự vương, nói mùng Năm vương phủ có nhiều khách quý, ta lại có chút việc bận nên không đến quấy rầy.” Ánh mắt nhẹ nhàng nhìn lướt qua ba người, Mai Trường Tô thản nhiên nói.

Hạ Đông quan sát hắn một lát, khẽ gật đầu. “Không sai.”

“Lúc ở trên núi hai vị có thấy quái thú nào không?”

“Quái thú?” Hạ Đông nhíu mày. “Nơi này là khu vực thuộc kinh đô, làm sao lại có quái thú?”

“Có, đó là một con quái thú có lông màu nâu vẫn thường quấy nhiễu các sơn dân ở đây. Vì vậy bọn ta mới phụng mệnh đến vây bắt.”

Mai Trường Tô hỏi chen ngang: “Ta nhớ các ngươi đã lùng tìm nó một thời gian rồi, tại sao còn chưa bắt được?”

Thích Mãnh vốn là tham tướng tứ phẩm, nhưng lại vì mấy câu nói của Mai Trường Tô mà chức vụ giành được bằng huyết chiến lại bị giáng xuống thành bách phu trưởng, nếu nói trong lòng không có oán hận thì là nói dối. Có điều trong phủ Tĩnh vương cũng có những người ánh mắt tinh tường suy nghĩ thấu đáo, ngày ấy sau khi hắn bị phạt quân côn, ít nhất có ba người đã đến khuyên giải, phân tích lý lẽ rất rõ ràng khiến hắn xấu hổ toát mồ hôi.

Lúc này gặp lại Mai Trường Tô, cho dù trong lòng vẫn không thoải mái nên không muốn chủ động bắt chuyện với chàng, nhưng chàng đã mở miệng hỏi thì hắn cũng không thể làm ngơ không đáp.

“Ngoại ô phía đông lắm núi nhiều rừng, quái thú đó lại cực kỳ xảo quyệt. Bọn ta không thể ngày ngày canh gác ở đây, chỉ khi nào sơn dân đến báo thì mới tới lùng bắt, nhưng lần nào đến cũng không nhìn thấy bóng dáng nó, cũng không biết có phải những sơn dân đó nhìn nhầm hay không...”

Mai Trường Tô đưa mắt nhìn quanh, nghĩ bụng khu ngoại ô phía đông này đồi núi kéo dài, phạm vi rộng lớn, muốn lùng bắt một con quái thú cũng không khác gì tìm kim dưới biển, hỏi sao bọn họ lại vất vả mà không được việc gì như thế.

“Người dân ở đây tố giác thì nha môn phủ Kinh Triệu phải giải quyết chứ?” Hạ Đông lại hỏi.

“Quái thú đó lợi hại lắm, các bộ khoái nha môn Kinh Triệu đã vây bắt một lần, năm mươi người bị thương một nửa mà cuối cùng cũng không bắt được. Cao phủ doãn không có cách nào nên mới đến nhờ vương gia của bọn ta. Những chuyện không đâu làm được cũng chẳng có công lao gì lớn này cũng chỉ có vương gia của bọn ta chịu làm.”

Trong lòng Hạ Đông biết rõ bách phu trưởng nói không sai, nhưng nàng ta và Tĩnh vương vẫn có khúc mắc nên không muốn bình luận thêm, chỉ “hừ” một tiếng rồi quay sang Mai Trường Tô. “Ta về thành đây. Lúc khác gặp lại.”

“Hạ đại nhân đi thong thả.” Mai Trường Tô hạ thấp người hành lễ, đưa mắt nhìn Hạ Đông đến quán trà lấy con ngựa gửi ở đó trước khi lên núi, giơ roi thúc ngựa chạy đi rồi mới từ từ quay lại nhìn Thích Mãnh.

“Gì thế?” Thấy chàng nhìn mình, Thích Mãnh hơi chột dạ, đầu óc hoạt động rất nhanh, nhớ lại xem nãy giờ mình có nói sai câu nào hay không.

Thấy hắn tỏ ra căng thẳng, Mai Trường Tô không khỏi bật cười. “Không tồi, không tồi! Mấy ngày không gặp, ngươi đã học được cách tự xem xét bản thân rồi. Xem ra Tĩnh vương điện hạ quả thật không lơ là dạy dỗ thuộc hạ. Vừa rồi, những lời ngươi nói trước mặt Hạ Đông không có gì không ổn, có điều sau này nếu có thể không nói thì tốt nhất đừng nói. Tĩnh vương điện hạ bây giờ cần làm nhiều mà nói ít, Tĩnh vương cũng hiểu rõ điều này, các ngươi là thuộc hạ thì càng nên hiểu rõ.”

Mai Trường Tô chẳng qua chỉ là một bình dân, không phải mưu thần bên cạnh Tĩnh vương, lại có chút khúc mắc với Thích Mãnh, lẽ ra chàng không có tư cách giáo huấn hắn. Nhưng không biết vì sao chàng chỉ đứng bình thản đó mà lại có một khí thế thu phục lòng người khiến Thích Mãnh bất giác gật đầu. “Ta biết rồi.”

Lúc này Lê Cương đã sai người đánh xe ngựa tới, đặt ghế làm bậc, đỡ Mai Trường Tô lên xe.

Xe ngựa sắp chuyển bánh, Mai Trường Tô đột nhiên vén rèm xe, vươn người ra nói với Thích Mãnh như thể vừa nghĩ ra điều gì đó: “Ngươi hỏi thăm người dân ở đây xem quái thú đó thích ăn gì, sau đó đặt bẫy dụ nó đến là được.”

Thích Mãnh ngẩn ra, còn chưa phản ứng lại thì rèm xe đã hạ xuống, người đánh xe vung roi, xe ngựa lắc lư chuyển bánh.

Buổi tối Mai Trường Tô hồi phủ được biết Dự vương quả nhiên đã đích thân tới mời mình. Vì không tin chàng không có nhà, hắn còn nhất quyết vào hậu viện xem xét, sau đó chắc là do khách khứa còn đợi ở phủ không thể chờ lâu cho nên hắn mới bất mãn ra về.

Mùng Mười đã qua, khắp nơi trong


Duck hunt