kinh thành bắt đầu kết hoa đăng chuẩn bị đón Nguyên Tiêu.
Trong cung cũng không ngoại lệ, từ Hoàng hậu cho tới phi tần, các cung các viện đều văt óc làm các loại đèn hoa tinh xảo để giành được lời khen ngợi của Hoàng đế vào rằm tháng Giêng sắp tới.
Tuy nhiên đối với một số người thì bầu không khí vui vẻ, tốt lành này chỉ là bề ngoài.
Đồng thời với việc gấp rút điều tra vụ án nội giám bị giết, đại thống lĩnh cấm quân Mông Chí cũng tăng cường bố trí phòng vệ, gia tăng cường độ tuần tra và nhanh chóng thu được hiệu quả, liên tiếp ngăn chặn hai vụ định phóng hỏa trong cung của các thái giám.
Đáng tiếc là nghi phạm bị bắt đã lập tức tự sát nên không tra hỏi được gì, nhưng sau khi kiểm tra thân phận thì những nghi phạm này quả thật là thái giám nội vụ trong cung chứ không phải người bên ngoài trà trộn vào.
Vì vậy Ngôn Hoàng hậu bị Hoàng đế Đại Lương trách tội trước triều thần, buộc phải tháo trâm thỉnh tội. Bà ta hiểu rõ trong cung có xảy ra bất cứ rắc rối gì thì người chịu trách nhiệm sẽ là mình chứ không phải các phi tần khác, càng không liên quan gì đến Việt phi, vì vậy chỉ có thể lưu tâm gấp bội, nghiêm khắc cai quản hoạt động của các cung.
Hoàng hậu là con gái thái phó tiền triều, mười sáu tuổi trở thành chính phi của Hoàng đế Đại Lương, khi đó vẫn còn là quận vương. Sau đó Hoàng đế Đại Lương lên ngôi nên được thụ phong Hoàng hậu, cai quản lục cung đến bây giờ.
Mặc dù sớm đã không còn ân ái, cũng không có con, nhưng chừng đó năm làm chánh cung nương nương cũng không phải vô ích, bà ta vẫn biết cách quản thúc hậu cung rất hiệu quả, năm đó Việt thị là quý phi được sủng ái mà cũng không gây ra sóng gió gì lớn, giờ đây khi Hoàng hậu đã quyết ý chỉnh đốn hậu cung thì cục diện chắc chắn sẽ được khống chế yên ổn.
So với trong cung bận rộn không ngừng thì Mai Trường Tô ở ngoài cung có vẻ nhàn hạ hơn rất nhiều. Sau khi điều tra được vài cao thủ giang hồ có liên lạc với Trác Đỉnh Phong hiện nay đang ở kinh thành, vị tông chủ Giang Tả minh này vội âm thầm điều một kiếm khách vô danh vào kinh, lần lượt khiêu chiến từng người theo đúng quy củ giang hồ, tất cả đều bị đánh cho nửa tháng không xuống giường được, mọi chuyện rất gọn gàng, sạch sẽ.
Mà sau khi gây ra một phen sóng gió ở kinh thành, vị kiếm khách vô danh này lại lặng lẽ ra đi không còn tung tích. Nhất thời tin đồn bay khắp nơi, mọi người đều ra sức phỏng đoán người này rốt cuộc là người phương nào, bảng cao thủ Lang Gia sang năm có xuất hiện tên hắn hay không...
Không còn trợ thủ, Trác Đỉnh Phong lại nhạy cảm phát hiện hình như lúc nào cũng có người theo dõi, hơn nữa cách thức theo dõi cực kỳ cao minh, mặc dù có cảm giác không đúng nhưng lại không phát hiện được chính xác.
Trong tình hình đó, ông ta cũng đành phải án binh bất động giằng co với đối thủ.
Tạ Ngọc là người cẩn thận, làm việc nhất quyết không để lại chứng cớ. Ông ta lo lắng Huyền Kính sứ đã có hành động cho nên cũng không dám giục Trác Đỉnh Phong động thủ. Tình trạng giằng co cứ thế duy trì, kinh thành tự nhiên cũng được yên bình.
Hoạt động chủ yếu trong ngày Tết là chúc Tết, còn hoạt động chủ yếu vào lễ Nguyên Tiêu là tụ tập bằng hữu dẫn theo gia quyến ra ngoài xem hoa đăng.
Mặc dù trong cung ngoài cung đều bí mật tăng cường cảnh giới, nhưng đối với Mai Trường Tô vẫn ẩn giấu sau màn thì những hoạt động giải trí cần có vẫn nhất định phải có, nhất là Phi Lưu, trời còn chưa tối đã ăn mặc đẹp đẽ để chuẩn bị ra ngoài xem hoa đăng rồi.
Bởi vì đêm nay không giới nghiêm nên phố xá đều chật kín người, Lê Cương hết sức căng thẳng, không chỉ sắp xếp hộ vệ bao quanh bốn phía mà còn dặn dò Phi Lưu nhất định phải nắm chặt tay Tô ca ca, dù thế nào cũng không được lạc nhau.
“Không lạc!” Phi Lưu cảm thấy lời dặn của Lê đại thúc là một sự sỉ nhục đối với mình.
“Ngươi ra ngoài sẽ biết, trước kia từng có người đã bị chen chết trên đường vào đêm Nguyên Tiêu, chỉ sơ ý một chút là sẽ lạc nhau. Phi Lưu, ngươi nhất định không được khinh thường.”
“Không lạc!” Phi Lưu vẫn rất tức giận.
Mai Trường Tô nhịn cười vỗ vỗ đầu thiếu niên, dịu dàng nói: “Ngươi nhầm rồi, ý của Lê đại thúc là Tô ca ca sẽ đi lạc, không phải nói Phi Lưu của chúng ta đi lạc.”
Phi Lưu ngẩn người, nghiêm túc suy nghĩ một hồi lâu, đột nhiên nắm chặt tay Mai Trường Tô, lớn tiếng nói: “Không lạc!”
Lê Cương lúc này mới thở phào một hơi, đưa tay lau mồ hôi trên trán.
Tiếng trống canh một vang lên, đoàn người bắt đầu ra khỏi cổng phủ, vừa rẽ vào con phố chính tổ chức hội hoa đăng liền cảm nhận được bầu không khí ồn ào náo nhiệt, chen vai sát cánh.
Trong ánh đèn đủ màu sắc của vô số loại hoa đăng, dòng người cuồn cuộn như nước, tiếng cười tiếng nói vang trời.
Đây là ngày mà khoảng cách về cấp bậc và địa vị ở kinh đô Đại Lương trở nên mờ nhạt nhất trong năm, quan to quý tộc cũng thế, bình dân đầy tớ cũng vậy, mọi người không có sự khác biệt quá lớn giữa đám người xem hoa đăng đông đúc. Thậm chí rất nhiều người trong các danh gia vọng tộc còn xem việc mặc áo vải đeo mặt nạ chen chúc xem hoa đăng vào Tết Nguyên Tiêu như một thú vui, chỉ có các