Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214493

Bình chọn: 10.00/10/1449 lượt.

ầu cảm khái.

Một khúc đã hết, Cung Vũ chậm rãi đứng dậy, vén áo thi lễ, đại sảnh yên tĩnh một thoáng rồi tiếng khen ngợi vang lên không dứt.

“Tối nay chỉ nghe một khúc cuối cùng này cũng đã là đủ rồi.” Tiêu Cảnh Duệ không nhịn được uống liền hai chén, than thở: “Khúc này của Thập Tam tiên sinh ngang tàng rạo rực, cho dù là nam nhi đánh trống cũng khó có thể mạnh mẽ hơn được. Ai ngờ Cung cô nương liễu yếu đào tơ, ngón đàn lại có thể diễn tả được cảnh tượng hào hùng như vậy, thật khiến chúng ta phải xấu hổ.”

“Ngươi có thể hiểu được như vậy thì cũng có thể nói là người tri âm rồi.” Mai Trường Tô nâng chén lên môi, khẽ nhấp một ngụm, ánh mắt lại chuyển lên phía Cung Vũ.

Ánh mắt hai người chỉ thoáng tiếp xúc, gương mặt Cung Vũ đã hơi ửng hổng, một tầng xuân sắc mỏng manh càng thêm tình vận.

Sau khi đứng dậy thi lễ đáp tạ tiếng vỗ tay vang dội trọng sảnh, nàng yểu điệu tiến lên trước một bước, đôi môi đỏ hé nở, nói khẽ: “Mời các vị yên lặng một lát.”

Trong tiếng ồn ào xung quanh, lẽ ra lời nói nhỏ nhẹ của nàng sẽ không có hiệu quả, nhưng cùng lúc đó tiếng chuông cũng vang lên lần nữa như đánh thẳng vào ngực người ta, khung cảnh lập tức ổn định trở lại.

“Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, được các vị ủng hộ ghé thăm Diệu m phường, tiểu nữ rất lấy làm vinh hạnh.” Cung Vũ tươi cười, giọng nói trong trẻo như khánh bạc, mọi người không nhịn được bắt đầu ngưng thần lắng nghe. “Để các vị được tận hoan, Cung Vũ sẽ đưa ra một trò chơi, không biết các vị có vui lòng tham gia hay không?”

Vừa nghe nói còn có tiết mục tiếp theo, tất cả khách khứa đều mừng rỡ, lập tức mồm năm miệng mười: “Có, có!”

“Trò chơi này gọi là “Nghe âm thanh đoán nhac cụ”, do hôm nay đông khách, khó tránh khỏi ồn ào, cho nên mỗi một bàn hiện đang ngồi sẽ tạo thành một đội, tiểu nữ sẽ tấu âm sau màn, mọi người đoán xem đó là âm thanh của nhac cụ nào. Đội trả lời đúng nhiều nhất, Cung Vũ sẽ có đại lễ dâng tặng.”

Tất cả những người ở đây đều tinh thông âm luật, không ai sợ khó, mọi người tới tấp tán thành.

Cung Vũ mỉm cười lui lại, hai tiểu đồng để tóc trái đào lúc trước lại đi ra kéo rèm vào. Đại sảnh dần yên tĩnh, mọi người bắt đầu ngưng thần lắng nghe. Một lát sau, âm thanh đầu tiên vang lên sau tấm màn.

Do tất cả những người ở đây đều sành âm nhạc, nếu diễn nguyên cả bản nhạc thì quá đơn giản, cho nên Cũng Vũ chỉ phát ra đơn âm.

Sau một thoáng yên lặng, một người ngồi ở bàn gần cửa sổ mé đông đứng lên, lớn tiếng nói: “Hồ cầm!”

Một tiểu nha đầu tóc mới vừa đủ dài để buộc chạy tới tặng một đóa mẫu đơn bằng lụa, người nọ hết sức đắc ý ngồi xuống.

Tiếng thứ hai lại vang lên.

Tiêu Cảnh Duệ lập tức giơ tay lên, cười nói: “Hồ già!”

Tiểu nha đầu lại chạy tới tặng mẫu đơn. Ngôn Dự Tân bực bội trách gã bằng hữu: “Sao ngươi lại nhanh mồm nhanh miệng như vậy?”

Tạ Bật không nhịn được đẩy hắn một cái, cười mắng: “Chúng ta là một đội mà!”

Tiếng thứ ba vang lên.

Ngôn Dự Tân đứng bật dậy, hét lớn: “Lô quản!” Thế là lại nhận được một đóa mẫu đơn.

Tiếng thứ tư vang lên.

Công tử quốc cữu và một người bàn khác gần như đồng thời hô lên hai chữ: “Không hầu.” Tiểu nha đầu lúng túng hết nhìn người này lại nhìn người kia, có lẽ là cảm thấy bàn này đã có hai đóa, vì vậy cuối cùng quyết định phân phát theo nguyên tắc ủng hộ người yếu thế.

Tiếng thứ năm vang lên.

Đại sảnh yên lặng một hồi, Mai Trường Tô nói nhỏ một tiếng vào tai Tạ Bật, Tạ Bật lập tức giơ tay lên, nói: “Đồng giác!”

“Đồng giác là cái gì?” Ngôn Dự Tân nhìn đóa mẫu đơn vừa nhận được, ngẩn ngơ hỏi một câu.

“Một loại nhạc cụ dùng trong nghi lễ và cử quân nhạc trong quân ở biên giới, đa số được làm từ sừng động vật, các ngươi ở kinh thành rất hiếm khi nhìn thấy.” Mai Trường Tô vừa giải thích xong, tiếng thứ sáu lại vang lên. Những người bàn này đang mải nghe chàng giải thích, chợt bàn bên cạnh đã có người hét lớn: “Cổ huân!”

Kế tiếp, các loại nhạc cụ như sáo trúc, bang cổ, hề cầm, đàn sắt, khánh đá, phương hưởng, bài tiêu lần lượt được dùng đến, đội của mấy người vừa có khả năng thẩm âm như Mai Trường Tô vừa có phản xạ nhanh nhạy như Ngôn Dự Tân nên đương nhiên thành tích rất tốt.

Cuối cùng màn sân khấu nhẹ nhàng rung động, một tiếng giòn giã vang lên. Đại sảnh lại yên lặng một lát, vài người đứng lên nhưng không đoán được nên đành ngồi xuống.

Ngôn Dự Tân cau mày, cắn môi suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn đành phải dò hỏi: “Tô huynh, huynh nghe ra đó là cái gì không?”

Mai Trường Tô nhịn cười, nhỏ giọng nói một chữ. Ngôn Dự Tần vừa nghe đã trợn tròn mắt, buột miệng thất thanh: “Mõ?”

Vừa dứt lời, tiểu nha đầu đã chạy tới. Cùng lúc đó, màn sân khấu cũng được kéo ra, Cung Vũ nhẹ nhàng đưa mắt nhìn quanh đại sảnh, thấy bên này xếp cả đống mẫu đơn, nàng không khỏi mỉm cười vui vẻ.

“Đại lễ! Đại lễ!” Ngôn Dự Tân rất vui vẻ vẫy tay với Cung Vũ. “Cung cô nương tặng bọn ta đại lễ gì?”

Ánh mắt long lanh, gương mặt trắng hổng, tươi tắn như hoa, Cung Vũ nói không nhanh không chậm: “Cung Vũ tuy là người bán nghệ nhưng xưa nay không bao giờ diễn nhạc bên ngoài Diệu m phường. Lần này để đáp tạ người thắng cuộc,


Teya Salat