cao trị bỏng rất tốt, huynh sai người chạy khoái mã ngày đêm lấy một ít về giao cho Tĩnh vương.”
“Vâng.”
Ánh mắt thăm thẳm của Mai Trường Tô đăm chiêu một lát, lại nói: “Bây giờ đã sắp hết tháng Giêng rồi, không còn là giai đoạn nguy hiểm nhất nữa, vậy mà lại xảy ra tai họa thảm khốc này, thời cơ không khỏi quá khéo... Truyền lệnh ta, nhất định phải điều tra tỉ mỉ, trọng điểm nhằm vào Dự vương, cố gắng tìm được bằng chứng hắn cố ý gây ra vụ nổ này. Bao nhiêu mạng người như vậy, há có thể im hơi lặng tiếng mà chết... Có bất cứ tiến triển nào phải lập tức mật báo cho ta.”
“Vâng.”
Sau khi Lê Cương khom người lui ra, Mai Trường Tô chậm rãi đứng dậy, đi tới bên canh bàn sách mở một tờ giấy Tuyên Thành trắng như tuyết ra, bắt đầu chấm mực vẽ tranh để ổn định tâm thần.
Phi Lưu cũng đi vào, yên lặng cầm một cây bút nằm bò xuống bàn vẽ tranh cùng với chàng.
Ngoài cừa sổ, mặt trời chậm rãi di chuyển, tâm trạng Mai Trường Tô cũng dần dần bình tĩnh lại.
Một bức vẽ xong, dừng bút đứng dậy, chàng cảm thấy hơi mỏi lưng, thiếu niên bên cạnh cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt to trong trẻo tràn ngập ân cần.
“Phi Lưu ra ngoài chơi đi!”
“Không!” Thiếu niên lắc đầu.
“Vậy cùng Tô ca ca ra ngoài một lát?”
“Được!”
Mai Trường Tô lấy một chiếc áo lông cổ lật bằng da chồn trên giá áo bên cạnh mặc vào rồi đi ra cửa phòng.
Thấy chàng mặc trang phục ra ngoài, hộ vệ canh gác vội vã chuẩn bị kiệu.
Sau khi ra cổng, theo lệnh của Mai Trường Tô, đám người đi xuyên phố lớn ngõ nhỏ đến một khu phố vẫn còn đang bốc khói. Dù chưa lập hàng rào cấm ra vào nhưng các bộ khoái nha môn Kinh Triệu đã lập thành từng tốp vài ba người ngăn cản những người không phận sự đi vào hiện trường. Đứng xa xa nhìn lại, nửa con đường đã đổ nát, mùi cháy khét tràn ngập, thình thoảng còn có một vài ngọn lửa nhỏ bùng lên nhưng lập tức bị các quan binh tuần tra hắt nước dập tắt.
Mai Trường Tô xuống kiệu, đi dọc theo con đường đổ nát tiến vào trong. Thấy chàng mặc y phục không tầm thường dù không biết là ai, bộ khoái phụ trách canh gác vẫn xét hỏi theo chức trách nhưng thái độ tương đối hòa nhã.
“Ta là...” Mai Trường Tô đang nghĩ xem nên trả lời thế nào thì tốt hơn, đột nhiên nhìn thấy trung lang tướng Liệt Chiến Anh của Tĩnh vương phủ đi ra từ một chỗ rẽ liền ngẩng đầu chào hắn.
Thực ra Liệt Chiến Anh chưa bao giờ nói chuyện với Mai Trường Tô, nhưng hắn vẫn có ấn tượng sâu sắc đối với vị Tô tiên sinh đã trực tiếp khiến cho nội bộ Tĩnh vương phủ phải chỉnh đốn hàng loạt. Thấy Mai Trường Tô chủ động chào hỏi, hắn cũng lập tức lịch sự đáp lễ. '
Các bộ khoái ngơ ngác nhìn hai người hành lễ chào nhau, cho rằng đều là người của Tĩnh vương phủ nên vội tránh sang bên cạnh nhường đường.
Mai Trường Tô bước nhanh tới, hỏi: “Tĩnh vương điện hạ đâu?”
“Ở bên trong...” Liệt Chiến Anh đưa tay chỉ, đột nhiên cảm thấy không thỏa đáng lắm nên hỏi thêm một câu: “Là điện hạ mời tiên sinh đến à?”
Mai Trường Tô quay lại nhìn hắn một cái, cố ý nói: “Không phải, điện hạ vẫn tránh không muốn gặp ta, hôm nay nghe nói điện hạ ở đây cho nên ta mới tới tìm.”
“Ơ.” Liệt Chiến Anh vừa ngẩn ra, Mai Trường Tô đã nghênh ngang đi vào. Đến lúc hắn phản ứng lại, vội vàng đuổi theo thì Tĩnh vương đã dẫn thân binh từ bên trong đi ra, ba người gặp nhau ở một chỗ.
“Tô tiên sinh?” Mặc dù cũng hơi bất ngờ nhưng Tĩnh vương lập tức hiểu ra. “Quả nhiên bất cứ việc lớn nào trong kinh cũng không thoát được pháp nhãn của tiên sinh.”
Mai Trường Tô đưa mắt nhìn quanh, mặc dù tiêng khóc than vẫn văng vẳng bên tai nhưng không có nạn dân lang bạt ngoài đường. Những chiếc lều quân dụng dựng san sát hai bên đường, có quan binh bưng những nồi cháo nóng hổi lần lượt đến từng lều phân phát.
Mùi thảo dược bay tới từ đầu bên kia con đưòng, thỉnh thoảng cũng có những chiếc cáng phủ vải trắng được khiêng ra.
“Nếu là trên sa trường thì tình hình này không là gì, nhưng đây là đế đô phồn hoa của nước Đại Lương, cảnh tượng thật quá thê thảm.” Mai Trường Tô thở dài một tiêng. “Điện hạ đúng là vất vả.”
“Đều là bình dân bách tính, không ai biết bên cạnh nhà mình có nguyên một kho thuốc nổ.” Tĩnh vương cũng thở dài theo, ra hiệu cho Liệt Chiến Anh bên cạnh lui ra. “Có lẽ đúng là số mệnh, nếu lui lại được một ngày thì tốt...”
Mai Trường Tô nhíu mày. “Điện hạ nói vậy là sao?”
“Hôm qua, Thẩm Truy rất vui vẻ nói với ta, rốt cuộc hắn đã điều tra rõ tất cả bằng chứng về việc Thái tử và gã Lâu Chi Kính ở bộ Hộ mở phường làm pháo kiếm lợi, nhưng hắn không có quyền lập tức niêm phong cho nên phải bẩm tấu lên Thánh thượng xin Thánh thượng ân chuẩn cho phủ doãn phủ Kinh Triệu trợ giúp niêm phong phường làm pháo trái phép này, đồng thời tịch thu tang vật, truy bắt nghi phạm. Khi đó hắn nói rất tự tin là trong vòng một, hai ngày sẽ có thánh chỉ của Bệ hạ. Không ngờ vừa mới dâng tấu được một ngày lại xảy ra vụ tai nạn thảm khốc này, cả trăm người mất mạng trong chớp mắt... Hơn nữa đại đa số những người bị nạn đều là thường dân sống xung quanh bị tai bay vạ gió.”
Mai Trường Tô chăm chú nhìn Tĩnh vương. “Điện hạ cảm thấy đây là một t
