sắp tới tư gia nào trong đội thắng cuộc có yến tiệc, Cung Vũ sẵn lòng mang đàn đến phủ, trợ hứng cả ngày.”
Lời vừa nói ra, đại sảnh ồn ào.
Cung Vũ không phải kỹ nữ, tính tình lại cao ngạo, quả thật chưa từng nhận lời mời đến bất cứ phủ đệ, nào cho dù là vương công quý tộc cũng đừng hòng bắt nàng dời gót sen khỏi đường Loa Thị. Đây chính là lần đầu tiên Cung Vũ bằng lòng ra ngoài hầu tiệc, mọi người đều vừa kinh ngạc vừa ghen tị, Ngôn Dự Tân thì cười tít mắt, nói: “Cung Vũ cô nương chịu đến thì dù không có tiệc ta cũng phải mở tiệc!”
Mai Trường Tô lại khẽ nghiêng đầu, hạ giọng hỏi nhỏ: “Lời hứa này của Cung cô nương có thời hạn không? Phải tổ chức ngay trong vài ngày tới hay là có thể kéo dài một thời gian, chẳng hạn như đến tháng Tư...”
Câu này của chàng lập tức nhắc nhở Ngôn Dự Tân, hắn vội hỏi theo: “Đúng rồi, trong tháng Tư có được không?”
Cung Vũ cười, nói: “Trong năm nay, bất cứ lúc nào cũng được.”
“Tuyệt quá!” Ngôn Dự Tân vỗ lưng Tiêu Cảnh Duệ. “Dạ yến sinh nhật của ngươi, món quà này đã đủ trọng chưa?”
Tiêu Cảnh Duệ biết hắn có ý tốt nên không lên tiếng phản đối. Do tiệc sinh nhật của hắn luôn luôn rất thoải mái, trước kia từng có bằng hữu dùng lụa mỏng phủ lên một người đẹp dẫn vào, bị phụ thân hắn bắt gặp, cuối cùng cũng chỉ lắc đầu cười trừ cho qua. Huống chi Cung Vũ là bậc thầy âm luật, danh tiếng vang dội chốn kinh thành, hiển nhiên nàng đến sẽ không có vấn đề gì.
Hơn nữa trưởng công chúa Lỵ Dương cũng thích âm luật, chỉ là không tiện lui tới Diệu m phường, bây giờ có cơ hội mời Cung Vũ đến phủ tấu nhạc cho mẫu thân, đối với Tiêu Cảnh Duệ cũng là một chuyện đáng để vui mừng.
“Quyết định như vậy đi, Mười hai tháng Tư, mời Cung cô nương di giá tới phủ Ninh Quốc hầu.” Ngôn Dự Tân vỗ tay chốt lại vấn đề.
Tạ Bật giả vờ ghen tị, nói đại ca quá được ưu ái. Mấy người bên cạnh đi tới chúc mừng, Ngôn Dự Tân phấn khởi đáp lễ. Cung Vũ mỉm cười gạt lọn tóc mai về phía sau. Trong cảnh náo nhiệt, chỉ có ánh mắt Mai Trường Tô vẫn buông xuống nhìn ly rượu trên bàn rồi bưng lên uống một hơi cạn sạch. Rượu nuốt xuống họng, chàng cũng lặng lẽ thở dài.
Một năm mới đã đến, cục diện căng thẳng, sóng gió không ngừng trong năm trước cũng dịu bớt, ít nhất bề ngoài là như vậy.
Trong cung, Việt phi làm đủ mọi cách để tỏ ra yếu thế, tinh lực của Hoàng hậu lại chủ yếu dùng để quản lý lục cung, một thời gian dài hai người không xảy ra xung đột lớn.
Trên triều đình, mặc dù Thái tử và Dự vương vẫn bất đồng chính kiến, nhưng do tạm thời không có ngòi nổ mới nào được đốt nên tình hình đối đầu cũng bớt căng thẳng hơn. Từ ngày Mười sáu, sau khi Hoàng đế khai ấn phục triều, hai bên còn chưa có lần nào chính thức giao phong nên mọi người cảm thấy rất yên bình, thậm chí còn yên bình quá mức.
Quả nhiên, những ngày yên bình luôn luôn ngắn ngủi.
Hai mươi mốt tháng Giêng, môt tiếng nổ làm chấn động nửa kinh thành.
Khi đó Mai Trường Tô đang ngồi phơi nắng bên cửa sổ chợt cảm thấy một thoáng rung chấn rất khó phát hiện.
Khoảng nửa canh giờ sau chàng được biết cơn rung chấn này không phải ảo giác.
“Thuốc nổ cất giữ ở phường làm pháo tư nhân bất ngờ phát nổ?” Nghe xong tin tức Lê Cương vừa bẩm báo, Mai trường Tô nhắm mắt lại, lẩm bẩm một câu: “Dự vương quả nhiên tàn nhẫn hơn ta... Không ngờ hắn lại có thể làm to chuyện đến mức này…”
“Nghe nói là bởi vì dạo này không có tuyết, trời hanh vật khô nên mới nổ. Cả phường làm pháo bị san thành đất bằng, theo tính toán sơ bộ đã có hơn chín mươi hộ xung quanh bị liên lụy, đại bộ phận trong đó là bị đám cháy sau vụ nổ lan đến, thương vong nặng nề. Hiện nay do thi thể không còn nguyên vẹn nên tạm thời chưa xác định được chết bao nhiêu người, nhưng riêng ở phường làm pháo đã có hàng chục người, cộng thêm những người dân gặp tai bay vạ gió nữa, ít nhất cũng có hơn một trăm mạng người...”
“Người bị thương thì sao?”
“Gần một trăm năm mươi người, khoảng ba mươi người trọng thương.”
“Bây giờ hỏa hoạn thế nào rồi?”
“May mà hôm nay không có gió nên đám cháy không lan rộng, bây giờ coi như đã bị khống chế. Có điều, khi đó thế lửa thật sự quá lớn, nha môn Kinh Triệu chỉ có một số bộ khoái chạy tới, cho dù các cư dân xung quanh tự phát chạy tới cứu hỏa thì cũng không khống chế được. Những hộ gia đình lân cận đành phải mang tiền bạc và đồ quý giá ra ngoài, một số kẻ gian nhân cơ hội này cướp đoạt, lúc này tuần phòng doanh mới chạy tới, một mặt trấn áp, một mặt cũng thừa dịp biển thủ, tình hình hết sức hỗn loạn. Cuối cùng vẫn là Tĩnh vương điện hạ dẫn thân binh đến hiện trường mới dẹp yên được.
Sau đó Tĩnh vương điện hạ sai người mang một số lều trướng quân dụng đến để tạm thời an trí nạn dân và người bị thương. Dược phẩm và các đại phu ở thái y viện tạm thời không thể điều động vì chưa có thánh chỉ của Hoàng đế, vì vậy Tĩnh vương điện hạ đã bỏ tiền trưng dụng các đại phu trong dân gian, thuộc hạ cũng điều các huynh đệ ở dược đường trong kinh thành đến giúp đỡ.”
“Làm tốt lắm!” Mai Trường Tô khen một câu lại bổ sung thêm: “Bị bỏng rất khó điều trị, nhà họ Vân ở Tầm Dương có một loại thuốc