XtGem Forum catalog
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214460

Bình chọn: 8.00/10/1446 lượt.

t trong rất ít lần Tiêu Cảnh Duệ bác lời Tô huynh của hắn. “Tiên nhạc của Cung Vũ cô nương có thể dẹp yên tất cả. Chỉ cần nàng xuất hiện là Tu La trường cũng trở thành nơi thanh tĩnh, Tô huynh không cần lo lắng.”

Hắn vừa nói xong, đột nhiên hai tiếng chuông khẽ vang lên, dù không to nhưng lại xuyên thấu tiếng xôn xao trong sảnh, dưòng như xen vào giữa hai nhịp tim đập của mỗi người làm lòng người cũng bình yên lại.

Lông mày Mai Trường Tô khẽ động, chỉ nháy mắt sau Ngôn Dự Tân cũng đã trở lại chỗ ngồi, tốc độ xuất quỷ nhập thần của hắn không kém Phi Lưu bao nhiêu.

Lúc này hai tiểu đồng để tóc trái đào đi ra vân đài ở mé nam đại sảnh, chậm rãi kéo màn sân khấu bằng nhung tơ màu son sang hai bên, sau màn không bày biện nhiều, chỉ có một đàn, một kỷ và một chiếc ghế.

Ánh mắt mọi người cùng nhìn về phía lối đi ở bên trái vân đài, bởi vì mấy lần Cung Vũ cô nương ra đại sảnh diễn nhạc trước kia đều đi ra từ chỗ đó.

Quả nhiên một lát sau, vạt váy màu phấn hồng đã xuất hiện bên màn, một quả cầu nhỏ bằng nhung vàng rung rung trên mũi giày thêu. Chiếc giày dừng lại một lát rồi bước ra, bóng dáng một người cũng xuất hiện trong tầm mắt của quan khách.

“Ồ...” Tiếng kêu thất vọng lập tức vang lên trong sảnh.

“Các vị đều là khách quen của Diệu m phường, xin hãy nể mặt ta một chút.” Ma ma của Diệu m phường - bà chủ Tân tam di phất khăn tay cười duyên. “Cung cô nương sẽ ra ngay, các vị không cần phải bày sắc mặt như vậy cho ta xem.”

Tân tam di tuy đã có tuổi nhưng phong vận vẫn còn, bà ta đi một lượt các bàn, vừa đi vừa cười đùa trêu chọc, đi đến đâu tiếng cười vui vang lên đến đó.

Sức chú ý của mọi người bị bà ta thu hút, đến lúc tỉnh ra mới phát hiện Cung Vũ cô nương đã ngồi ngay ngắn trước đàn, không ai phát hiện nàng đi ra từ lúc nào.

Thân là át chủ bài của Diệu m phưòng, chỉ bán nghệ không bán thân, Cung Vũ tuyệt đối là cô nương khó gặp nhất đường Loa Thị. Mặc dù nàng không nổi danh vì sắc đẹp mà nổi tiếng vì nhạc kỹ, nhưng thực ra dung nhan của Cung Vũ cũng rất xinh đẹp, mắt phượng mày liễu, da trắng như tuyết, khí chất tao nhã không hề yếu đuối, cho dù áo vải trâm tre cũng vẫn giống như tiên nữ giáng trần.

Mặc dù nàng chưa bao giờ xuất hiện trên Lang Gia bảng, nhưng không ai có thể phủ nhận Cung Vũ là một mĩ nhân.

Thấy mọi người đều phát hiện Cung Vũ đã ra sân khấu, Tân tam di liền yên lặng lùi sang một bên, ngồi xuống chiếc ghế đặt trên hành lang quan sát tình hình trong sảnh.

Không cười nói vui vẻ như Tân tam di vừa rồi, sau khi xuất hiện, Cung Vũ không nói một lời. Sau khi chỉnh đàn xong, nàng chỉ mỉm cười dịu dàng rồi đưa tay bắt đầu diễn nhạc.

Đầu tiên là ba khúc cổ mọi người đều biết gồm “Dương Quan tam điệp”, “Bình sa lạc nhạn” và “Ngư tiều vấn đáp”, nhưng chính vì là khúc nhạc quen thuộc nên lại càng có thể cho thấy tài nghệ của người chơi nhạc đã đến mức lô hỏa thuần thanh, đưa tình vào nhạc hay chưa.

Một bậc thầy về âm nhạc như Cung Vũ hoàn toàn không có khả năng lỗi nhịp, bản nhạc dạt dào trôi chảy, đưa người vào cảnh, khiến người nghe ai cũng nghe âm mà quên âm, chỉ cảm thấy trong lòng như được gột rửa, khung cảnh như thật như ảo.

Sau ba khúc cổ cầm, thị nữ lại ôm đàn tì bà đến.

Sau “Hán cung thu nguyệt” đau buồn, ai oán là “Xuân giang hoa nguyệt dạ” tươi vui, nhẹ nhàng. Tiếng đàn đã dứt, dư âm vấn vương, người người đều như chìm trong ý cảnh của sông xuân trăng sáng, ung dung tận hưởng không muốn trờ về hiện thực.

Tinh thần bay bổng, Ngôn Dự Tân tay cầm trâm ngọc, gõ nhịp ngâm nga:

“Sông xuân sóng nước liền ngang bể

Vầng trăng trên mặt biển lên cao

Ánh trăng theo sóng đẹp sao

Sông xuân muôn dặm chỗ nào không trăng

Dòng sông chảy quanh rừng hoa ngát

Trăng soi hoa như tuyết trập trùng

Sương bay trắng một khoảng không

Trên soi cát trắng chẳng trông thấy gì

Trời nước một màu không vướng bụi

Mảnh trăng tròn cô độc giữa trời

Bên sông ai mới thấy trăng

Trăng sông thoạt mới soi người năm nao

Người sinh mãi kiếp nào cho biết

Ngắm trăng sông năm lại như năm

Trăng sông chẳng biết đợi ai

Dưới trăng chỉ thấy sông dài nước trôi...”

Hắn vừa bắt đầu ngâm, Cũng Vũ đã chớp thu ba, ngón tay ngọc lại múa trên dây đàn, lấy nhạc tả thơ, lấy thơ đệm nhạc, nhạc thơ hòa hợp như sớm đã diễn luyện nhiều lần, không có một chút nào thiếu hài hòa.

Nhạc dừng thơ hết, khắp sảnh yên lặng như tờ, Cung Vũ dương mày nói một tiếng: “Rượu đâu!”

Thị nữ dâng hũ vàng li ngọc, nàng uống đầy một li, đặt li xuống khay, xoay tay cầm đàn tì bà lên ôm trước ngực, một tiếng đàn chát chúa vang lên.

“Tải tửu hành, khúc mới của Thập Tam tiên sinh, kính mời chư vị đánh giá.”

Chỉ một câu này, không nói gì thêm.

Tiếng đàn vang lên, lại biến thành âm thanh giáo mác. Mãnh liệt đau thương, vang vọng sục sôi, tạp mà vẫn êm, lại không hề chói, lúc như ngâm vịnh khi say, lúc như rượu tráng hùng tâm, trầm bổng đan xen, ngang tàng mạnh mẽ. Khúc nhạc này lại được diễn tấu sau khúc nhạc cổ “Xuân giang hoa nguyệt dạ” tinh tế nên càng khiến mọi người tỉnh hẳn cơn mê, chi cảm thấy hào khí dâng trào, không thể không cầm chén ngẩng đ