Disneyland 1972 Love the old s
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214451

Bình chọn: 8.00/10/1445 lượt.

phu nhân và khuê nữ thân phận cao quý mới quây màn ngăn cách, tuy nhiên cũng có nhiều người đóng giả nữ tử bình dân, đeo mạng che mặt đi lại thoải mái. Vì vậy mà Tết Nguyên Tiêu cũng trở thành ngày tốt nhất để tình nhân hẹn ước.

Cũng giống như tất cả những đứa trẻ khác, Phi Lưu rất thích các loại đèn lấp lánh chói mắt này. Đèn thỏ, đèn cá vàng, đèn kéo quân, đèn tiên nữ, đèn bí đỏ, đèn bươm bướm, chiếc nào cũng khiến hắn nhìn không chớp mắt. Mỗi lần Mai Trường Tô hỏi hắn có mua hay không, hắn đều lập tức trả lời là có, vì vậy còn chưa đi được nửa con phố mà trên tay mỗi người đã cầm ít nhất hai, ba chiếc đèn.

“Tông chủ, không nên chiều trẻ con như vậy…” Lê Cương không nhịn được oán trách. “Phi Lưu nhất định chỉ mong có thể mang cả con phố về nhà...”

“Đúng!” Thiếu niên mừng rỡ, lập tức tán thành.

“Không sao, lát nữa gặp bọn họ, ngươi sai mấy người mang số đèn này về nhà. Nhà chúng ta rất rộng, cứ treo hết lên trước hiên cho Phi Lưu chơi mấy ngày.” Mai Trường Tô cười, trả lời Lê Cương xong lại quay sang dỗ dành Phi Lưu: “Phi Lưu này, theo phong tục thì các loại đèn này chỉ treo trong tháng Giêng thôi. Hết tháng Giêng sẽ phải bỏ xuống, biết chứ?”

“Biết!”

Lê Cương cười khổ, đành không nhắc tới chuyện này nữa, vươn cổ về phía trước nhìn. “Đông người thế này biết tìm thế nào được?”

“Tìm đèn hoa đào đi. Ta đã bảo bọn họ chờ dưới đèn hoa đào...”

Mai Trường Tô vừa dứt lời, một hộ vệ đã kêu to: “Nhìn bên kia kìa!”

Mọi người nhìn theo hướng hắn chỉ, một chiếc đèn hoa đào cực lớn từ từ được kéo lên cách chỗ mọi người đứng khoảng năm mươi bước về phía trước. Cánh đỏ nhị vàng, chế tạo cực kỳ tinh tế, ngay cả giữa ngàn vạn đèn đuốc mà chiếc đèn hoa đào này vẫn hết sức nổi bật.

“To quá, muốn không nhìn thấy cũng khó.” Mai Trường Tô vừa cười vừa dẫn tùy tùng đi tới chiếc đèn. Chỉ có năm mươi bước ngắn ngủi mà mọi người phải đi mất gần một khắc cuối cùng hai nhóm người mới tụ tập lại với nhau.

“Tiểu Phi Lưu, tặng ngươi chiếc đèn hoa đào này, thích không?” Ngôn Dự Tân cười, lắc lắc cán đèn rất dài.

“Có!”

“Phải đa tạ Ngôn ca ca.” Mai Trường Tô nhắc nhở.

“Đa tạ!”

“Đường đông thế này, muốn đến Diệu m phường theo ý ngươi thì e là phải đi đến sáng...” Mai Trường Tô thở dài nhìn dòng người như thủy triều. “Ta bắt đầu hối hận vì đã nhận lời ra ngoài với các ngươi rồi…”

“Không việc gì.” Tiêu Cảnh Duệ nói. “Cũng chỉ có phố lớn mới đông người thôi, chúng ta đi ngõ nhỏ có thể đến thẳng cửa sau của Diệu m phường. Dự Tân thuộc đường này lắm, gần như cứ vài ngày hắn lại đi một lần...”

Ngôn Dự Tân liếc hắn. “Thuộc đường thì có gì mất mặt? Đại anh hùng phải yêu cái đẹp, đại danh sĩ nào mà chẳng phong lưu...”

“Được rồi, ngươi đừng phong lưu vội, mọi người đi luôn đi, đến muộn một lát thì có lẽ chỗ ngồi ngươi đặt trước cũng không giữ được... Mấy khi Cung Vũ cô nương ra đại sảnh diễn tấu nhạc khúc mới chứ?” Tạ Bật đứng ra hòa giải, mọi người chen lấn một hồi cuốỉ cùng cũng đến được chỗ rẽ vào ngõ, tất cả cùng thở phào nhẹ nhõm.

Không đi phố lớn mà đi ngõ nhỏ, mặc dù lộ trình xa hơn một chút nhưng tốc độ lại nhanh hơn mấy lần.

Bước trên mặt ngõ lát đá xanh dưới ánh trăng lành lạnh, bên tai lại vang lên tiếng người huyên náo từ phố lớn cách đó không xa, mọi người đều có cảm giác rất khó thích ứng.

Đến đường Loa Thị, cảnh tượng càng phồn hoa sặc sỡ như ngợp trong vàng son.

Ngôn Dự Tân thích nghe nhạc, là khách quen của Diệu m phường, những người cùng đi với hắn cũng đều có thân phận bất phàm, vì thế đám người vừa vào cổng đã được tiếp đón cực kỳ chu đáo. Hai vị cô nương áo đỏ xinh đẹp, đáng yêu dẫn bọn họ đến vị trí đã đặt trước.

Đại sảnh diễn nhạc của Diệu m phường rất rộng rãi, cửa sổ thiết kế trên cao, đỉnh đầu là mái vòm, hiệu quả giữ âm thanh cực tốt.

Lúc này các bàn trong sảnh gần như đã kín khách, nhưng vì có hạn chế về nhân số nên không ồn ào, chật chội.

Mặc dù có rất nhiều người quyền thế đến chậm không được đi vào nhưng không xuất hiện tình trạng phá phách.

Nguyên nhân là các lầu các sảnh khác ở Diệu m phường cũng đều có những tiết mục đặc sắc, hơn nữa con em thế gia cũng đều là người sĩ diện, dù có không vui thì cũng chưa đến mức gây rối ở lầu xanh làm trò cười cho thiên hạ, dù sao thì loại người như Hà Văn Tân cũng không nhiều.

Đa số những người đến trước giành được chỗ ngồi trong đại sảnh đều là bạn nhạc của nhau, nhân lúc Cung Vũ chưa xuất hiện, mọi người không ngừng qua lại hỏi han, chúc tụng. Ngay cả Mai Trường Tô ngồi yên một chỗ cũng có mấy người đến chào hỏi, mặc dù chàng hoàn toàn không biết họ là ai.

Sau một hồi lộn xộn, Tiêu Cảnh Duệ và Tạ Bật lần lượt hoàn thành các thủ tục xã giao trở lại vị trí, chỉ có Ngôn Dự Tân còn chưa thấy về. Có lẽ mỗi người ở đây đều có giao hảo với hắn, chưa đến giờ biểu diễn thì hắn cũng chưa về được.

“Sao? Tô huynh lại bắt đầu hối hận vì đã cùng đi với bọn ta à?” Tạ Bật cầm ấm trà bằng tử sa lên, vừa rót trà vừa hỏi.

Mai Trường Tô đưa mắt nhìn quanh, than thở: “Lộn xộn thế này thì làm sao mà thưởng thức âm nhạc được nữa?”

“Cũng không thể nói như vậy được.” Đây là mộ