XtGem Forum catalog
Lên Xà Nhà Trộm Thê

Lên Xà Nhà Trộm Thê

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322634

Bình chọn: 7.5.00/10/263 lượt.

huần, ta cũng chỉ nghĩ rằng nàng là thiên kim tiểu thư nơi khuê phòng không có việc gì làm.” Nhưng sự thật lại hoàn toàn khác, hắn thật cao hứng khi bọn họ lần đầu tiên gặp mặt lại khác biệt như thế, lúc ấy hắn đã phát hiện ra, nàng thật sự là một khối trân bảo quý hiếm.

-“Ta rất tò mò về binh khí của ngươi, ngươi có binh khí sao?”

-“Nàng muốn nhìn ?”

-“Ân”

Mộc Phi Trần giơ tay lên, rút ra một chiếc bạch ngọc phiến (quạt trắng) đặt lên tay nàng.

-“Vẽ thật đẹp a.” – Mở mặt quạt, Đường Mãn Nguyệt nhìn vào bức trang sơn thủy trên đó mà cảm thán không thôi. Các bức họa đều rất đặc sắt, ngồi bút mạnh mẽ mà hùng hậu, lại còn có nét chữ cứng cáp nữa… đúng là bức sơn thủy này như có linh khí vậy làm cho tâm trạng người ta bỗng cảm thấy vui vẻ.

Khóe mắt hắn mỉm cười. Aiz , quả nhiên là tiểu thư, vẫn luôn đặc biệt chú trọng đến sơn sơn thủy thủy rồi lại suy ra tính tình từ mấy cái đồ vật vô dụng ấy, nếu đổi lại là người giang hồ, chỉ sợ chỉ tán thưởng khung làm nên bạch ngọc phiến này thôi.

-“Có quạt thật rất mát nga.”

Lần này, ngay cả miệng hắn cũng không ngậm lại được. Trời a, binh khí nổi tiếng của Mộc Phi Trần thế nào bây giờ lại bị người ta … lấy đế quạt mát nha.

Mùi cá nướng dần dần lan tỏa trong không khí, bụng Đường Mãn Nguyệt bất giác bắt đầu sôi lên.

-“Nha , xem.”

-“Thơm quá.” – Một bên nàng vừa ăn, sau đó lại nhìn hắn cười ngọt ngào.

Ánh mắt Mộc Phi Trần càng lúc càng căng thằng. Nàng thật sự là vô tâm a, một chút cũng không biết là bản thân có ảnh hưởng rất lớn .. hiện tại hắn đang kìm nén bản thân trước cái nụ cười ngọt ngào đầy dụ hoặc đó của nàng a.

Nghĩ đến Tĩnh Tâm Đan, trong lòng hắn thầm tức giận. Nếu thật là nàng cho hắn ăn cái viên đó để giúp hắn khắc chế tâm hỏa .. chỉ e cả đời này sẽ bị Học Nhĩ cười đến chết mất thôi!!!

Vì thế .. chỉ còn tiếp tục … NHẪN.

***

Đường Mãn Nguyệt bị người nào đó ôm lôi đài ở Hoa Sen Phong trong lúc nàng đang ngủ.

Nàng bì tiếng người ồn ào à làm cho bừng tỉnh, mơ màng nhìn quanh liền thấy người đông nghìn nghịt…

-“Ngủ no rồi sao?” – Thanh âm trêu tức ghé sát tai nàng.

-“Nha!!” – Nàng cả kinh, bởi vì khuôn mặt gần như vậy làm cho nàng bất ngờ hoảng sợ, thân mình theo bản năng đổ ra sau

Hắn duỗi tay đem nàng ôm vào lòng một lần nữa, Mộc Phi Trần cười nói –“Cẩn thận một chút.”

Cảm thấy được một ít tầm mắt kinh ngạc, nàng nhìn hắn nói –“Để ta xuống dưới.” – Cho dù người trong giang hồ không câu nệ tiểu tiết, nhưng nàng dù sao cũng là khuê nữ, ở tròng lòng nam nhân như vậy thật không phải cho lắm …

Mộc Phi Trần vẫn xem như không có việc gì, nhìn quanh một vòng –“Không cần quan tâm đến bọn họ, nếu nàng còn buồn ngủ thì cứ ngủ thêm một hồi đi.” – Dù sao hắn cũng đang rất muốn hưởng thụ cảm giác được ôm nàng trong lòng.

Hắn thật đúng là không ra sao cả, không phát hiện nàng tỉnh bởi vì người trong này đang nhìn chằm chằm nàng sao?

-“Đôi mắt sinh trưởng trên khuôn mặt, người ta muốn xem thì chúng ta cũng không ngăn được, chi bằng cứ thuận theo tự nhiên đi.” – Hắn nhìn quanh, tiếp tục nói –“Ở đây rất nhiều chuyện bất bình, hơn nữa nơi này cũng có rất nhiều giang hồ , hán tử, nàng vẫn là nên nằm yên trong lòng ta thì tốt hơn.”

Đường Mãn Nguyệt trố mắt.. Đây là kết luận của hắn sao.?

Hắn giúp nàng điều chỉnh lại tư thế, trên mặt mang theo ý cười sâu sắc –“Tiếp tục ngủ đi”

Nàng nhịn không được đá hắn môt cái. Ngủ?? Nàng giờ khắc này mà còn ngủ được thì mới thật là kì lạ a!

Mộc Phi Trần vẫn là tiếp tục nhìn giai nhân trong ngực mà tươi cười rạng rỡ, hai tay hắn càng ôm chặt nàng vào lòng , hoàn toàn không đế ý đến thắng thua thắng bại trên lôi đài.

-“Mộc đại thiếu, Mộc biểu muội, chào.”

Hai người vừa nghe tiếng liền nhìn thấy vẻ mặt nghiền ngẫm của Thích Thất Thiếu, ánh mắt sáng ngời đang ngồi cách bọn họ chừng 5 bước.

-“Ta không phải họ Mộc.”

Thích Thất Thiếu cười hì hì trả lời –“Nàng là biểu muội của Đại thiếu, đương nhiên cũng chính là Mộc biểu muội”

-“Thất Thiếu, ngươi không mang đao pháp của Thích gia đi luận tranh dang bài sao?” – Sắc mặt Mộc Phi Trần vẫn không đổi, trêu chọc huynh đệ.

-“Nhìn chung thì phong cảnh bên này tốt hơn, ta tự nhiên muốn ở đây xem diễn.”-Hắn cười híp mắt

- “Tùy ngươi.”

-“Cám ơn.”

Nghe bọn họ nói chuyện, sắc mặt nàng đen thui lại. Qủa nhiên là cùng chủng loại mới có thể trở thành bạn tốt của Mộc Phi Trần..=.=

Thích Thất Thiếu đang ngồi đột nhiên rùng mình.

Mỹ nhân trong ngực vẫn không có việc gì, chỉ thấy Mộc Phi Trần phất phất tay đang thu mấy cây ngân châm vào trong tay áo, hướng xuống người đang ở trong lòng trêu đùa –“Ngồi xa sẽ tốt hơn, không bằng chúng ta lên cây thì thế nào?”

Đường Mãn Nguyệt không kịp phản đối đã bị hắn ôm nhảy lên một cái cây cổ thụ to, vững vàng ngồi trên càng cây.

Cảm giác được người mình đang ôm trong lòng có chút run, Mộc Phi Trần hoài nghi hỏi –“Nàng sợ sao?”

Nàng gật gật đầu, vụng trôm liếc xuống dưới đất. Oa. Hảo cao! Sợ a!

Hắn cười trộm, thanh âm thập phần ôn nhu –“Không có việc gì đâu, có ta ở đây..”

Chính là có hắn nên mới càng sợ hãi