thiếu đi một phần.
Bất quá cho tới bây giờ, phương diện tình yêu chính cô cũng không
thông suốt, rõ ràng đối với hắn động tâm, lại chưa phát hiện, tỉnh ngộ
ra.
Chậc, nha đầu phản ứng thật chậm chạp, có lẽ, hắn phải đổi phương
pháp khác kích thích cảm tình của cô phát triển lên một mức mới được. ở
trong lòng nói thầm, hắn thuận tay nhéo nhéo hai má cô.
Cô phản xạ tính lấy tay gạt đỉ thứ đang quấy rầy giấc ngủ của mình,
xoay người còn muốn tiếp tục ngủ, mi tâm hắn nhăn lại, dùng sức đánh vào hai má cô.
“uy, Mộ Hiền, đứng lên! Toàn thân cô rất bẩn!”
“a…đau quá…” Triệu Mộ Hiền đau đến nỗi mắt nhắm mắt mở nhập nhèm buồn ngủ.
“đứng lên, đi tắm rửa một cái.” Khuôn mặt hắn tuấn tú.
“tắm rửa?” cô dụi dụi hai mắt ngồi dậy, ý thức hỗn độn, không biết bây giờ là thời gian nào.
“đúng, đi tắm rửa rồi vào ngủ tiếp, nhanh chút.” Hắn nói xong, cường ngạnh kéo cô xuống giường.
“a a… chân của tôi…đau…” chân phải của cô đau đến mức ngã ngồi xuống. hắn cả kinh, ngồi sụp xuống, nắm lấy chân phải của cô, trải qua một đem bát nháo cúng cô, nguyên bản xoay chân phải bị thương của cô vặn trở
lại bình thường.
“đau quá a…” cô kêu lên.
‘lúc trước không phải nói không đau sao? Vẫn còn chạy.” hắn châm chọc nói.
Đau đớn đem cơn buồn ngủ của cô đuổi đi hơn phân nửa, cô hơi chút
thanh tỉnh, thấy hắn nắm mắt cá chân của mình, lập tức lùi về sau, kinh
ngạc cùng nghiêm mắt giáp trừng hắn:
“đợi chút, anh…anh tới phòng tôi làm gì?”
“đương nhiên là đưa cô trở về a! vừa rồi cô như đã chết, tôi không thể không ôm cô lên lầu.”
“anh…anh ôm tôi đi lên ?” cô kinh hô, trực giác kiểm tra lại quần áo của mình hay không vẫn còn đầy đủ.
“làm sao? Vẻ mặt cảnh giới này của cô có ý tứ gì? Sợ ta xâm phạm cô
sao? Cô cho là bộ dạng cô có thể gây hứng thú được cho đàn ông sao?”
hắn nhíu mày cười lạnh.
Mặt cô đỏ lên, vội la lên: “tôi…tôi chưa nói cái gì…”
“yên tâm, không có người đàn ông nào dám chạm vào cô, bởi vì cần phải là xử nữ, mới có thể đem Mỹ nhân từ chế tạo lại toàn vẹn không tỳ vết,
cho nên, bốn phía cô đều thật sự an toàn, không cần phải quan tâm.” Hắn
đùa cợt nhìn chằm chằm cô.
“phải…. là xử nữ?” cô ngẩn người. đúng rồi, lần trước Đông Phương
Khuynh Quốc cũng nhắc tới, chỉ có xử nữ mới có thể nung chế tạo từ. như
vậy, chỉ cần cô không phải là xử nữ…
Ánh mắt cô nhanh như chớp chuyển hướng, có chút đăm chiêu. Rõ ràng
tìm một người đàn ông lên giường, cứu mình một mạng là được rồi….
“uy uy, cô đang suy nghĩ cái gì?” hắn liếc mắt một cái liền nhìn thấu ý đồ cô.
“không có gì.”
“cô muốn tìm một tên đàn ông làm bừa để hủy đi trinh tiết của mình
sao? Thực buồn cười, cô cho là mình có cơ hội tiếp xúc với đàn ông?” hai tay hắn vây quanh trước ngực châm biếm.
“ai nói không có cơ hội? tôi có thẻ tùy tiện tìm một lái xe hoặc người làm vườn nhà các anh.” Cô thuận miệng nói.
“cô dám?” vẻ mặt tươi cười của hắn biến mất, trở nên lãnh túc (lạnh lùng nghiêm túc).
Kỳ, sao hắn lại biến sắc a? cô khó chịu lại nói:
“tôi vì sao không dám? Trừ phi anh giám sát tôi 24/24h, bằng không tôi nhất định có cơ hội.”
“ta đây liền canh chừng cô 24/24.” Hắn hừ lạnh. Cô muốn cùng nam nhân khác làm bừa, ngàn vạn lần đừng có nghĩ đến.
“anh…” cô vốn định phản kích lại, đột nhiên bị đôi bảo thạch đồng tử
lãnh huyết cuả hắn chiếu vào, trong lòng vừa động. đợi chút, cô cần gì
phải tìm ngùi khác đâu? Trước mắt không phải có một người đàn ông a! lại còn thật soái ca.
Chỉ cần cô nghĩ biện pháp dụ hoặc Đông Phương Phong Hoa…ân, mặc dù có điểm mất mặt, xác suất thành công cũng không cao, bất quá, vì tránh
được một kiếp chết sớm, cô cần phải thử xem, trọng yếu nhất là, nếu cô
có thể thành công câu dẫn hắn, cô cũng không để ý lần đầu tiên của mình
là cho hắn…
Xem ánh mắt cô bất chính, hắn nheo lại tuấn mâu, âm thầm buồn cười.
“Mộ Hiền, cô không phải sẽ dời lực chú ý sang tôi chứ?”
Mặt cô thiêu hồng, thẳng thắn bộc trực thành khẩn nói:
“đúng, không được sao?”
“chỉ bằng với bộ dạng này của cô, cô cho rằng có thể tác động được đến ta sao?” hắn nhịn cười, khinh miệt hỏi.
“anh cảm thấy tôi không có phần thắng?” cô hơi giận dỗi, cũng có chút bự mình.
“đúng, nhất định sẽ không có cơ hội.” hắn khinh hừ một tiếng.
Hắn xem đem cô chọc đến bốc lửa, tràn ngập khí tức, không nói hai lời, bắt đầu cởi quần áo, tất, quần bò….
Hắn nhăn chân mày, không nghĩ tới cô thật sự làm, trong lòng vừa tức giận vừa buồn cười.
Rất nhanh, cô thoát ra chỉ còn áo lót cùng quần, nhưng dưới ánh mắt chế nhạo của hắn lại không có dũng khí cởi ra nốt.
“làm sao vậy? vì sao dừng lại? tiếp tục đi!” hắn nheo mắt lại, một biểu tình hứng thú xem kịch vui
Nam nhân này trong mắt không có ngọn lửa, càng không có rung động, rất giống như đem cô trở thành con nghé con.
“được…được được cũng coi như không có gì hết…coi như hết.” cô đột
nhiên cảm thấy thật xấu hổ, ảo não nhặt quần áo lên, xoay người hướng
phòng tắm đi, nhưng cô đã quên mất cái chân bị thương của mình, mới bước đi một chút mắt cá chân đau nhói lên làm cô ngã quỵ xuống, tay ôm lấy
mắt cá chân kêu rên.
“nha shit! Đâu chết