ng để Thái Hậu nhìn thấy anh”
Ngao Du không nói lời nào lẳng lặng trở về phòng.
Anh vừa vào phòng thì Vương Bồi chợt nghe thấy tiếng thang máy “đinh” một tiếng, Thái Hậu và giáo sư Vương giá lâm.
Vẻ mặt Vương Bồi nịnh nọt ra đón, chỉ còn nước không hành lễ đặc biệt, nhiệt tình chào hỏi nịnh bợ hai ông bà
già, “Cha, mẹ, hai người tới rồi sao”
Giáo sư Vương ánh mắt sắc bén nhìn, còn Thái Hậu che miệng cười không ngừng, “Ôi ôi con của mẹ, con mắc sai lầm gì rồi?”
Đây là dạng cha mẹ gì thế không biết!
Hai người già bước vào phòng, chiếm luôn
sofa ngồi, ánh mắt sắc bén của giáo sư Vương quét một lượt khắp phòng,
đảo mắt xong thì đứng lên tiến tới phòng ngủ của Vương Bồi kiểm tra.
Thái Hậu chỉ cười không nói lời nào, Vương Bồi thì cứ trợn mắt liên hồi, hỏi nhỏ: “Mẹ nói xem tính tình của cha là tính gì thế? Người ta đau đầu sợ con gái già không gả đi nổi, thế mà ông già lại cứ sợ con có người
theo đuổi. Con thực không muốn lấy chồng, hai người đã quá quen muốn
đuổi cũng không đuổi nổi…”
Thái Hậu mủm mỉm cười cười nhìn Vương Bồi chằm chằm, ánh mắt cũng không khác gì so với ánh mắt giáo sư Vương,
“Con gái nhà chúng ta có xuân tình!”
Vương Bồi quay đầu đi, cô chỉ biết rằng cô sẽ không nên nói gì cả.
Vài phút sau, giáo sư Vương vừa lòng trở
lại, chắp tay sau lưng trông bộ dạng rất uy phong, Thái Hậu chê cười
ông, “Điều tra xong rồi sao?”
Giáo sư Vương ho khụ khụ hai tiếng, trên
mặt chút mất tự nhiên cũng đều không có, cứ trả lời rất chi là hợp tình
hợp lý: “Con bé còn trẻ chưa trưởng thành, rất dễ bị người ta lừa. Chúng ta phải cẩn thận đề phòng mới được”
Còn trẻ cái gì, chớp mắt sắp thấy đầu ba
rồi còn gì, vậy mà giáo sư Vương lại còn cảm thấy cô còn nhỏ. Vương Bồi
chịu hết nổi hạ giọng bảo: “Cha à, cha còn nhớ lúc con còn học tiểu học
có bạn học cái gì cũng không biết hay không, chỉ là ở cạnh trường có một tiệm bán bánh quẩy. Con gái nhà người ta học tiểu học ban năm. Còn có
bạn học đại học của con là Lưu Quyên, con gái đều đi học trước đó..”
Giáo sư Vương làm như không nghe thấy gì, chỉ vào túi đồ ăn họ vừa mang tới bảo: ‘Lát nữa nấu cái này ăn trưa,
sáng chúng ta vừa mới hái rau, còn tươi lắm. Còn có cá này, hấp đi,
không cần kho đâu”
Thái Hậu là phụ nữ, có chút mẫn cảm, mơ
hồ đánh hơi được Vương Bồi có gì đó không thích hợp lắm, nháy mắt với
cô, hai mẹ còn liền mang thức ăn vào bếp.
Giáo sư Vương mở tivi xem kênh hí kịch,
Thái Hậu khoá cửa bếp lại, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên: “Thành thật khai
ra, có phải con có đối tượng rồi không?”
Vương Bồi giả ngốc, cười hắc hắc không nói lời nào.
“Nó đang làm gì, gia đình thế nào, trong
nhà là thế nào…” Thái hậu hỏi một lèo mười vấn đề, còn Vương Bồi cảm
thấy đến một đáp án cô cũng không đáp được.
“Ây da, con à, con nói chuyện ra xem
nào!” Thái Hậu nóng tính cứ dậm chân, tức giận bảo: “Nếu con không nói,
mẹ quay ra gọi ba con vào xem”
“Là Ngao Du ạ” Vương Bồi ngượng chín
người, chột dạ len lén nhìn sắc mặt Thái Hậu, quả nhiên phát hiện ra
thái độ của bà không thích hợp chút nào.
“Ngao Du à?’ Thái Hậu rõ ràng là không lý giải nổi ý nghĩ của Vương Bồi, “Nó…Không phải nó đã bỏ đi rồi sao? Lại
đã trở lại sao? Sau đó hai người các con ở chung một chỗ? Mẹ nói rồi Bồi Bồi à, chuyện này – đàn ông quan trọng không phải lớn lên trông thế
nào, hoặc là trong nhà có tiền hay không, quan trọng là phải có trách
nhiệm. Ngao Du nó…”
Vương Bồi tự nhiên biết chuyện Ngao Du
bỗng dưng đi mà không chào từ biệt đã làm cho Thái Hậu có ấn tượng xuống dốc không phanh, thậm chí cô đều không thể giải thích rõ cho bà nghe
được, nhưng mà…
“Mẹ à, con biết ý của mẹ rồi, con cũng
biết mẹ rất tốt với con. Nhưng mà chuyện này, Ngao Du cũng có nỗi khổ
của anh ấy mà” Vương Bồi thực khó xử quá, cảm xúc lẫn lộn, cô thực sự
nghĩ không ra lý do gì để biện hộ thay cho Ngao Du, chỉ có thể cố vớt
vát nói tốt cho anh, “Anh ấy…Thực ra tốt lắm ạ, chỉ là…Mẹ yên tâm đi,
con không phải là loại người chỉ có nhìn bề ngoài của đàn ông đâu, con
tin anh ấy”
Thái hậu nhìn cô, thật lâu mà không nói gì, ánh mắt rất bình tĩnh, khôgn biết đang suy nghĩ điều gì.
Mãi hồi lâu bà mới đột nhiên hỏi: “Người kia đâu?”
“Gì ạ?” Vương Bồi sửng sốt, do dự hai giây mới nói: “Anh ấy ở phòng đối diện ạ”
“Hai người các con..” Ánh mắt Thái Hậu đột nhiên thay đổi.
“Không có!” Vương Bồi nhanh miệng thề, phủ nhận, “Tuyệt đối không có!”
Sắc mặt Thái Hậu lúc này mới dịu đi,
“Chuyện này cũng không có kém gì lắm” Dừng chút, lại bảo: “Chuyện này
trước tiên đừng cho ba con biết. Đợi lúc nào thích hợp mẹ trước tiên
phải lựa lời xem xem nên nói thế nào với ông, chuẩn bị trước, nếu không
ông lại tức lên thì phiền”
Vương Bồi chỉ sợ chính là xem giáo sư
Vương sao cho tốt, lúc này có sự trợ giúp của Thái Hậu, cô cầu mong còn
không được. Hai mẹ con cứ ở trong bếp làm việc, vừa nhỏ giọng bàn bạc
làm cách nào đối phó với giáo sư Vương, trong phòng đang náo nhiệt thì
bỗng nghe tiếng chuông cửa reo. Vương Bồi trong lòng có đủ loại dự cảm
không ổn.
Cô nhìn thoáng qua Thái Hậu, vẻ mặt Thái Hậu khiế
