gao Du cuối cùng cúi đầu thở phào nhẹ nhõm, miệng còn cố cãi,
“Ta….Ta đã sớm nói rồi, bảo các nàng phải trốn xa một chút, thế mà lại
còn lại gần đây. NHưng….như thế cũng không trách được ta…” Giọng cũng
không cao lắm rốt cục là vì chột dạ.
“Bị thương nặng chút” Trọng Hằng ôm lấy
người, liếc mắt nhìn trừng anh một cái, trầm giọng bảo: “Hình như là Tử
Vân tiên tử người của Quan Âm đại sĩ, ta trước tiên mang nàng về đã.
Cậu….” Anh nhíu mày nghĩ ngợi, sau đó buồn bực bảo: “Cậu đi tìm long
vương bàn bạc xem thế nào trả lời Quân Âm đại sĩ, nếu không tự cậu phải
chịu trách nhiệm’
Ngao Du vẫy vẫy đuôi đi mất. Anh không muốn tìm ông già tới giúp, tuyệt đối không muốn.
Kết quả tới tối lão Long Vương đến nơi,
nổi trận lôi đình, cứ mắng anh xa xả ước chừng khoảng hơn một giờ, nói
rất nhiều, quả thực đã làm cho Ngao Du chịu hết nổi rồi. Quan hệ của anh và lão Long Vương không được tốt cho lắm, tuy rằng có nhiều anh em
nhưng lão Long Vương lại yêu quý anh nhất. Quan hệ của họ không ổn cũng
là vì mẫu thân Ngao Du, người vợ chính thức của lão Long Vương.
Long vương lúc còn trẻ nổi tiếng là một
người đẹp trai trên thiên giới, lúc kết hôn với mẹ của Ngao Du thì ông
cũng đã có ba đứa con trước rồi. Ở trên thiên giới chuyện này cũng coi
là bình thường, ai mà trước khi kết hôn không có mấy mảnh tình vắt vai
chứ, nhưng tính xấu thì vẫn cứ xấu tính, ông già đã kết hôn rồi mà vẫn
không chịu tu thân tích đức, cứ dây dưa liếc mắt đưa tình với nhóm tiên
nữ, ba câu đáp bốn câu, mẹ Ngao Du giận quá, sau khi sinh con xong thì
rời nhà ra đi, từ đó cũng không có trở lại.
Cũng vì chuyện này mà Ngao Du và lão Long Vương bất hoà, kiểu gì cũng thấy ông già không vừa mắt. Vì vậy cho dù
biết rõ Long Vương là tới giúp anh nhưng trong đầu Ngao Du vẫn thấy rất
mất tự nhiên.
Anh cương quyết không thèm nói chuyện với lão long vương, dứt khoát không thèm nghe lão nói, cũng không chịu đi
cúi đầu xin lỗi Quan âm đại sĩ, lão long vương tức quá muốn tới đây để
đánh người.
Rồi sau đó thì anh bị trừng phạt.
Trước khi hạ phàm anh báo Trọng Hằng tới
Tử Trúc Lâm để thăm dò tình hình, không bao lâu thì Trọng Hằng trở lại,
mặt không thay đổi bảo: ‘Không chết được…nhưng cũng gần như thế”
Ngao Du cảm thấy chán nản vô cùng.
Anh bị phạt tới nhân gian tu hành một lần nữa, nếu là thần tiên khác thì đã phải rất xấu hổ mà tức đến phát khóc
lên, nhưng Ngao Du thì lại cảm thấy bình hường. Tu hành gì chứ, đối với
anh mà nói chẳng qua chỉ như một giấc mộng lớn mà thôi.
Anh ngủ ngon ở đầm Ngoạ Long một trận,
lúc tỉnh lại thì đã là ba trăm năm rồi, bên ngoài trời vừa dừng mưa to,
gió thổi mát rượi, còn có tia nắng mặt trời lấp ló sau những đám mây,
không khí vừa trong lành, nhẹ nhàng lại khoan khoái nữa. Ngao Du vươn
cái thân lười lên duỗi dài người ra, đứng đậy ra ngoài phơi nắng.
Ngủ lâu lắm rồi nên đầu óc có chút mơ
màng, lúc ra khỏi đầm nước lại không phát hiện ra có người ở bên bờ đầm, đợi cho tới khi thân thể đã vươn ra hẳn thì mới đột nhiên nhìn thấy một cô bé đang đứng ở bên bờ đầm.
Thời tiết đẹp lắm, sau cơn mưa to thì
thường có cầu vồng, còn có bầu trời trong xanh. Ngao Du ngây ngốc ngáp
một cái, tự dưng cũng không lặn ngay xuống nước, mà lại còn nhìn sang cô bé vài lần. Cô bé chỉ khoảng năm sáu tuổi gì đó, tóc đen, mặt nhỏ nhắn, mắt sáng long lanh, nhìn vô cùng vui vẻ.
Ngao Du thấy rất là thích, anh vô cùng
cao hứng, nhịn không được cứ muốn chọc ghẹo cô bé, nhìn cô bé chằm chằm
không chớp mắt, đang định phun nước vào cô bé thì cô bé bỗng dưng lấy
tay chỉ thẳng vào anh nói chuyện, mắt chớp chớp, vừa nghi hoặc vừa rất
vui sướng, “Tiểu Bạch Long”
Nàng tự dưng gọi anh là Tiểu Bạch Long,
anh lại rất cao hứng, định cười cười, nuốt nước xuống, định vươn người
ra liếm liếm mặt nàng thì bỗng mây trên trời rẽ ra.
Thân thể Ngao Du nhẹ bỗng, trên bầu trời
hình như có một luồng vô cùng hấp dẫn hút anh lên giữa không trung, sau
đó đầu óc anh còn đang choáng váng mơ màng đợi cho tới lúc tỉnh lại thì
đã nhìn thấy Trọng Hằng. Anh chàng ngồi cạnh giường cười liên hồi, lúc
cười lại còn đấm cho anh một đấm nữa, “Cậu bé này mệnh thật tốt quá”
Ngao Du chớp chớp mắt không hiểu rốt cục là có chuyện gì đã xảy ra cả.
“Cậu bị người ta làm phép!” Trọng Hằng
liếc mắt, hình như rất tức giận, “Cả cậu cũng không biết sao? Hay là cậu cứ nghĩ mình có ngộ tính tốt lắm, ba trăm năm có thể đắc đạo sao?”
Là cô bé kia sao? Ngao Du nhíu mày nghĩ ngợi – anh đang định ngủ thêm một trận nữa.
Sau khi trở về, anh lén tới Tử Trúc Lâm
để tìm Vân Tử vài lần nhưng cũng không tìm thấy người. Sau đó hỏi người
khác thì mới hiểu được rằng nàng đã mất tích nhiều ngày rồi.
“Ai mà biết là nàng ta đã đi đâu đâu”
Tiểu tiên nữ kia vẻ mặt vô tội nói: “Pháp thuật của nàng cũng còn kém
lắm, hình thức cũng không được xinh đẹp cho lắm, cũng chẳng có ai để ý
gì. Chẳng biết là đi lúc nào nữa”
Lại mất vài ngày sau, long vương tới nói anh phải hạ phàm một lần nữa.
“Con thiếu nợ người ta” Long vương thổi râu bảo: “Có ơn phải báo, đây là đạo lý của trời”
Ngao