là Diệp công tử! Ngươi làm sao có thể…”
“Đã không còn kịp nữa rồi, có việc
gì lát hãy nói, hiện giờ xin đa tạ cô nương trước.” Bên ngoài cửa đã
vang lên tiếng bước chân dồn dập của Mã Văn Tài, Lương Sơn Bá rốt cục
nghe không được lời vô nghĩa của chúng ta nữa, nhanh chóng kéo ta và
Chúc Anh Đài trèo lên giường. Chúc Anh Đài ở trong cùng, hắn nằm ở giữa, mà ta cuộn mình nằm ở phía ngoài, dùng chăn cẩn thận che kín thân thể,
không để hồng bào chói mắt lộ ra. Trong khi đó, Ngọc Vô Hà cũng cởi nốt
áo ngủ ra, nhanh chóng nhảy vào trong thùng nước tắm còn bốc hơi nghi
ngút.
Giây tiếp theo, cửa gỗ liền bị đẩy mạnh ra. Mã đại gia vọt vào, há mồm kêu lên: “Lương Sơn Bá, ngươi mau ra đây! A Đường, ngươi có ở
bên trong hay không? A Đường!”
“Ai đấy?”
Trong bồn tắm, Ngọc Vô Hà giơ tay, thả rơi từng cánh hoa hồng sắc xuống cơ thể, phát ra một thanh âm ngọt ngào nhu nhược, nhưng lại khiến cho chúng ta đồng loạt nổi da
gà.
Ta thiếu chút nữa đã cắn đứt đầu lưỡi, mắt thấy Mã Văn Tài chạy
vào trong phòng, vội vàng rụt đầu lại, nhưng lại có chút nhịn không
được, lặng lẽ hé mắt nhìn trộm.
Cái tên kia coi như vẫn còn biết lễ
nghĩa, nhìn thấy như vậy liền vội vàng quay lưng lại, trong thanh âm có
chút bối rối ngượng ngùng nói: “Cô nương,… mặc quần áo vào trước đi đã.”
Ngọc Vô Hà lại không chịu mặc quần áo vào, chỉ nhàn nhạt cười, nói: “Công tử muốn lục soát thì lục soát đi. Công tử sợ gì chứ, ta có phải là hổ cái
đâu. Công tử sợ ta ăn thịt công tử sao?” Nói xong lời này, nàng còn liếc mắt đưa tình với Mã Văn Tài.
Tay ta âm thầm nắm chặt gối đầu.
Mã
Văn Tài dừng một chút, nhanh chóng giật lấy quần áo đang treo ở trên
giá, cũng không quay đầu lại, chỉ tiếp tục bối rối nói: “Này, quần áo
của ngươi, mau mặc vào đi!”
Ngọc Vô Hà che miệng cười: “Công tử, tay
công tử sao run thế? Công tử đáng yêu quá, công tử đã nhìn thấy cả rồi,
còn sợ gì chứ? Bằng không, ngươi giúp người ta mặc, có được không?”
“Đừng có nói nhảm! Cô mặc quần áo vào trước đi đã!” Mã Văn Tài thở hổn hển,
không kiên nhẫn ném quần áo về phía sau. Ngọc Vô Hà chuẩn xác bắt được
cái áo ngủ kia, trên mặt vẫn mang theo tươi cười quyến rũ, lại có chút
ai oán nói: “Công tử vẫn còn to tiếng nhỉ.” Nàng nói xong liền chầm chậm đứng lên, bàn chân nhỏ nhắn còn dính nước bước ra khỏi thùng gỗ, bắt
đầu mặc quần áo. Ước chừng khoảng mươi phút sau, Mã Văn Tài liền quay
đầu lại nói: “Cô mặc xong chưa?” Ai ngờ Ngọc Vô Hà mới chỉ thò được một
cái tay vào áo, hắn liền vội vàng quay đầu đi. Còn ta lại bắt đầu ở trên giường cắn gối.
“Ôi, công tử thật quá nôn nóng nha, muốn nhìn thì cứ nhìn đi.” Ngọc Vô Hà tiếp tục trêu chọc hắn. Mã Văn Tài đứng xoay lưng
lại với nàng cứ liên tục nghiến răng nghiến lợi. Cọ cọ xát xát lâu rất
lâu sau, Ngọc Vô Hà mới mặc xong quần áo, thanh âm lả lơi nói: “Công tử, ta mặc xong rồi, công tử còn muốn sai bảo gì nữa?”
Mã Văn Tài lúc
này mới chậm rãi quay người lại xem, trước lén thăm dò nhìn, thẳng đến
khi xác định Ngọc Vô Hà đích thực đã mặc xong quần áo, mới xoay hẳn
người lại, cẩn thận nhìn khắp vào trong phòng, ánh mắt nghiền ngẫm dừng ở trên giường. Ta vội vàng dùng chăn che nốt cả mắt, chỉ còn nghe thấy
tiếng bước chân dồn vang, Mã Văn Tài hình như đang bước tới cái giường!
Đừng có lại đây, đừng có lại đây! Ta âm thầm cắn gối đầu cầu nguyện, lúc này lại có một bóng người chắn ngang trước giường, ngồi phịch một cái lên
giường. Cái giường vốn đã chật, lúc này lại bị nàng ngồi xuống bất ngờ
như vậy, suýt nữa đè lên mũi của ta! Mặc dù không có đụng vào, nhưng
thân thể của ta cũng vì thế mà lùi lại phía sau, lập tức chạm vào Lương
Sơn Bá, sau đó nghe thấy hình như có tiếng “chụt”, sau đó hai người nằm
bên trong đều cứng đờ bất động.
== Này, đổ bể hết rồi sao…Ta thầm nghĩ muốn nói ta thực sự không phải cố ý…
“Sao công tử còn vội hơn cả ta thế? Ta cứ tưởng rằng thiên hạ vẫn còn một
người chính nhân quân tử để cho ta gặp, không ngờ công tử lại lộ rõ
nguyên hình nhanh như vậy.”
“Lộ rõ nguyên hình ư? Hay lắm.” Mã Văn
Tài hừ lạnh một tiếng, “Nếu không phải vì ngươi có vài phần tương tự với người ta đã quen biết, bản công tử đã không thèm khách khí với ngươi.
Hiện tại ta cảnh cáo ngươi, mau tránh ra, nếu không đừng trách ta không
khách khí!”
Ta lại nhịn không được kéo một góc chăn lên nhìn, đã thấy Ngọc Vô Hà cài trâm hoa lên đầu, cười duyên nói: “Nếu ta không nhường
đường, công tử định không khách khí làm gì a?”
Mã Văn Tài nhíu mày,
liền thật sự không khách khí nữa, giơ tay chụp lấy bả vai của Ngọc Vô
Hà! Ngọc Vô Hà thấy vậy, nửa điểm cũng không sợ hãi, tựa như Mã Văn Tài
đang tán tỉnh nàng, liền nắm lấy cánh tay của hắn, đem cả người mình dựa vào trong lòng Mã Văn Tài. Ta gấp đến mức cắn răng một cái, chỉ nghe
hơi có một chút tiếng vải bị xé ra, thì ra gối đầu đã bị ta cắn nát.
“Công tử, dù có hiện nguyên hình thế nào, ta cũng chỉ là một con hồ ly tinh.” Ngọc Vô Hà vừa ôm cánh tay của hắn vừa cười, Mã Văn Tài gạt nàng ra
không được, gấp đến nỗi liên tục kêu khổ, trên mặt vừa không kiên nhẫn
lại có chút