Bang nhưng đồng thời cũng có
phần nào trách nhiệm trong cái chết của Hàn Tín, việc này đã trở thành
một ngạn ngữ của Trung Quốc: ‘Thành dã Tiêu Hà, bại dã Tiêu Hà.”, có
nghĩa thành hay bại cũng bởi một người.
Ta cũng không kiềm chế được, nhìn ra cửa, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy Diêu Hành Niên trong truyền thuyết, nguyên lão của tiền triều,
cũng là người nắm binh quyền của thiên triều hiện nay. Theo như lời của
Hạ Hầu Tử Khâm, đây là một lão hồ ly.
Không biết vì sao, nhớ đến lời của hắn, ta muốn bật cười.
Thái hậu xoay người lại nhìn, ra ám hiệu cho cung tỳ bên cạnh buông
rèm trên long sàng xuống. Hạ Hầu Tử Khâm hơi chống người, ta giúp hắn
xoa ngực, hắn có vẻ thực sự khó chịu nhưng không nằm xuống, theo ánh mắt của Thái hậu, hắn nhìn xuyên qua tấm rèm che.
Diêu Hành Niên sải bước tiến vào, quỳ một chân, nói: “Tham kiến Hoàng thượng! Tham kiếm Thái hậu!” Ông ta vẫn mặc áo giáp, khi bước đi, những vảy cá trên áo giáp chạm vào nhau phát ra tiếng ‘sàn sạt’. Bội kiếm ở
thắt lưng phát ra tiếng ma sát còn lớn hơn. Chỉ nhìn đã thấy ông ta là
một người đã chinh chiến nhiều năm trên sa trường.
Không biết vì sao, đột nhiên ta lại nhớ đến Hàn Vương. Theo lời kể, y chiến công hiển hách, nhưng người mà ta thực sự nhìn thấy lại không hề
có cảm giác đó. Trên người y không có mùi khói lửa chiến tranh. Còn
người trước mặt ta, Diêu Hành Niên lại có. Cho nên cảm giác Hàn Vương
mang lại cho ta luôn kỳ lạ như vậy.
Từ từ thu lại suy nghĩ, ta lẳng lặng nhìn Hạ Hầu Tử Khâm, hơi thở của hắn có chút nặng nề và hắn không có ý muốn nói chuyện. Chỉ nghe Thái
hậu nói: “Diêu Tướng quân mau đứng lên!”
Thấy Diêu thục phi hơi nhích lên trước một bước, ánh mắt lộ vẻ vui sướng nhưng vẫn im lặng không nói gì.
Diêu Hành Niên đứng lên, tiến lên một bước, nói: “Thái hậu, Hoàng thượng thế nào rồi?”
Thái hậu ‘hừ’ một tiếng: “Diêu Tướng quân cũng đã nhìn thấy rồi đấy,
ai gia thấy bọn họ thực sự chán sốngDiêu Hành Niên khẽ liếc qua tấm rèm, có lẽ không nhìn rõ nhưng thấy tình trạng trong phòng, trong lòng ông
ta chắc cũng hiểu. Ông ta nói: “Thái hậu, việc quan trọng nhất bây giờ
là chữa bệnh cho Hoàng thượng.”
Ông ta vừa dứt lời liền nghe thấy hai thái y đứng bên nói: “Diêu
tướng quân, Hoàng thượng là do mẫn cảm bẩm sinh với bạc hà, chúng thần
cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể đợi cho nó qua đi…”
Nghe thấy vậy nhưng Diêu Hành Niên không hề bị tác động, nói với Thái hậu: “Thái hậu, mạt tướng đã dẫn theo một đại phu chuyên chữa các chứng bệnh phức tạp, khó điều trị, chi bằng để cho ông ta vào xem cho Hoàng
thượng trước đã!”
Ta kinh hãi trong lòng, giỏi cho Diêu Hành Niên này, ông ta thật sự
to gan! Ông ta nhận định Hạ Hầu Tử Khâm giả vờ bị bệnh nên dẫn theo đại
phu đến chăng?
Ta liếc nhìn Thái hậu, quả nhiên thấy bà từ chối: “Không được, Hoàng
thượng thân thể tôn quý, sao có thể để đại phu bên ngoài tùy tiện thăm
bệnh.”
Diêu Hành Niên vẫn nói với thái độ đúng mực: “Thái hậu đừng coi thường ông ta, ông ta là…”
“Mẫu hậu!” Diêu Hành Niên còn chưa nói cong đã bị Hạ Hầu Tử Khâm ngắt lời. Hắn yếu ớt lên tiếng: “Trẫm khó chịu vô cung, để ông ta vào đi.”
Ta hơi ngạc nhiên nhìn hắn nhưng hắn không nhìn ta, chỉ giơ tay vén rèm.
“Hoàng thượng…” Thái hậu đau lòng gọi hắn, vội quay người bước vào trong rèm.
Đột nhiên hắn nghiêng người, một tay ấn bụng, khom người nôn khan. Ta hoảng hốt, vì sao hắn giả vờ như thật thế? Rõ ràng đã khônng nôn ra
được thứ gì, thế nhưng vẫn không kìm được buồn nôn.
Tuy biết hắn giả vờ như nhưng nhìn thấy hắn như vậy, ta vẫn cảm thấy
đau lòng. Rút khăn tay ra, lau mồ hôi trên trán cho hắn, ta khẽ nói:
“Hoàng thượng, người thấy thế nào rồi?”
Hắn im lặng không nói còn Thái hậu cau mày, giận dữ lên tiếng: “Các
người còn ngẩn ra đó làm gì? Không thấy Hoàng thượng đau đến vậy à?”
“Thái hậu tha tội! Thái hậu tha tội.”
Diêu Hành Niên gọi tên ai đấy, sau đó có một người vội vã từ ngoài
điện tiến vào, chạy tới trước long sàng, quỳ xuống nói: “Thảo dân Chu Du Thường, tham kiến Hoàng thượng, tham kiến Thái hậu.”
Ông ta vừa dứt lời liền thấy Diêu Hành Niên nói: “Xem cho Hoàng thượng trước đi!”
“Vâng!” Chu Du Thường vội đứng lên, bước tới long sang.
Đây là một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, mặc y phục bằng vải
thô, thoạt nhìn không hề bắt mắt. Ta lặng lẽ nhìn Hạ Hầu Tử Khâm, hắn
bỗng nhắm mắt, không nhìn ông ta. Ta đỡ lấy hắn, chỉ cảm thấy người hắn
mềm nhũn, yếu ớt.
Chu Du Thường giơ tay bắt mạch cho hắn, lát sau lên tiếng: “Hoàng thượng bị dị ứng bạc hà.”
Ta biết ông ta nói lời này là cho Diêu Hành Niên nghe, chỉ bởi ngay
từ đầu, Diêu Hành Niên đã không tin. Còn ta lại thấy lòng thắt lại, Hạ
Hầu Tử Khâm giả vờ bị bệnh nhưng qua lời của đại phu dường như hắn thực
sự có chuyện.
Sau đó ông ta lại nói tiếp: “Bạc hà vào đến ruột sẽ bám chắc, thấm
hút vào thành vách, rất khó tiêu tan. Thảo dân có một vị thuốc có thể
làm giảm dần cơn đau của Hoàng thượng.” Ông ta vừa nói vừa đưa ra một
viên thuốc, cung kính dâng lên bằng hai tay.
Ta giật mình, sắc mặt Thái hậu cũng thay đổ