cuối cùng nàng ta không kìm được, hết lời khen ngợi: “Nô tỳ không biết hóa ra công chúa cũng biết
làm điểm tâm! Người thật khiến nô tỳ nhìn bằng con mắt khác, nô tỳ còn
tưởng cành vàng lá ngọc như công chúa chắc sẽ không biết mấy việc này.”
Ta chỉ khẽ cười, cười xong lại thấy xót xa. Đúng thế, ta nào biết mấy việc này, đều do Triêu Thần dạy ta.
Triêu Thần…
Mỗi lần nghĩ đến nàng ta, ta lại muốn khóc. Nàng ta tận tụy với ta, nhưng ta lại không được gặp mặt nàng ta lần cuối. Khẽ siết hai
tay, bắt đầu từ lúc ta vào Cảnh Thái cung, nàng ta đã bầu bạn bên cạnh
ta. Những tháng ngày trong lãnh cung cũng thế, bao nhiêu đêm sấm sét mưa gió, nếu không có nàng ta ở đó, một mình ta không biết phải làm thế
nào…
Là Cố đại nhân đã giết nàng ta. Ta sẽ không quên. Ta hận
lão ta nhưng lão ta lại là cha của Khanh Hằng. Cắn môi, cảm thấy lồng
ngực khó chịu, ta rất buồn.
Tư Âm dường như nhận ra vẻ khác thường của ta, nhíu mày hỏi: “Công chúa, người sao vậy?”
Chợt sực tỉnh, giơ tay mới phát hiện hai má ướt sũng, ta
lắc đầu, nói: “Cát bay vào mắt, đi thôi!” Nói xong, ta bước nhanh hơn.
Nàng ta cũng không nói nữa, chỉ cất bước đi theo.
Lý công công vẫn canh giữ ngoài cửa Ngự thư phòng, thấy ta
tới, vội tiến lên, nói: “Ôi, công chúa, ngọ thiện vẫn chưa được đưa
tới!”
Ta gật đầu. “Bản cung biết.”
“Vậy người…”
“Bản cung đợi ở đây một lát là được
Nghe vậy, Lý công công cũng không dám nói gì thêm.
Đón lấy hộp điểm tâm từ tay Tư Âm, ta đưa nó cho Lý công công. “Cầm xuống đưa cho họ thử độc.”
Lý công công kinh ngạc nhìn ta. Ta chỉ nói: “Mau đi đi, truyền lệnh cho bọn họ mang tới cùng ngọ thiện.”
Lý công công lui xuống, Tư Âm mới nhỏ giọng nói: “Công
chúa, đồ ăn do người đích thân làm, dẫu không thử độc cũng không ai dám
nói gì.”
Ta biết bất cứ việc gì cũng phải đề phòng, bây giờ là giai
đoạn đặc biệt, ta chỉ sợ đồ trong Ngự thiện phòng có vấn đề.
Lúc Lý công công quay lại thì đi cùng thái giám đưa ngọ
thiện, điểm tâm ta làm đã được đặt trong đĩa, thái giám đang cẩn thận
bưng lên. Cùng bọn họ vào trong, ta thấy hắn ngồi trước án thư, bút chu
sa trong tay viết liên tục, không ngẩng đầu nhìn người vừa tiến vào.
Tất cả mọi người đều lui ra, hắn vẫn không có ý định dừng
bút, xuống ăn. Hai bên hắn là đống tấu sớ dày cộp, xem ra hắn đã làm
việc không ngừng nghỉ, bằng không, sao có nhiều đến vậy?
Ta đứng một lúc lâu, cuối cùng bước lên, nói: “Hoàng thượng hãy ăn chút đồ đi đã!”
Tay cầm bút của hắn thoáng khựng lại, hắn ngước mắt nhìn về phía ta, sắc mặt thay đổi, chỉ trầm giọng hỏi: “Sao nàng lại tới?”
Ta sững người, cười nói: “Thiếp vẫn nhớ thiếp từng hứa sẽ
làm điểm tâm cho Hoàng thượng. Hôm nay vừa may có thời gian, liền dâng
lên cho chàng.”
Nghe vậy, sắc mặt của hắn hơi dịu lại. Ta giơ tay kéo hắn, cuối cùng hắn buông bút, đi theo ta ra ngoài.
Ta nghĩ một chút, đưa tay lấy một chiếc bánh đưa cho hắn.
Hắn cúi đầu nhai một miếng, không nói ngon cũng chẳng nói không ngon,
chỉ nhanh chóng nuốt xuống. Ta cảm thấy hôm nay hắn có chút khác thường.
Ta định gắp thức ăn cho hắn nhưng hắn kéo tay ta, nén giọng nói: “ nàng đã biết từ lâu cho nên hôm qua, lúc trẫm nhắc tới chuyện
của Thần Cảnh với nàng, nàng mới cố ý né tránh?”
Trong lòng ta kinh hãi, lại nghe hắn nói tiếp: “Nàng đã sớm biết nhưng không hề nói với trẫm.” Lúc hắn nói, lông mày hắn cau chặt,
ta nghe ra được vẻ vô cùng giận dữ.
“Hoàng thượng giận à?” Ta kéo kéo tay hắn.
Song hắn nói: “Trẫm rất buồn.”
Ta thở dài, cất tiếng: “Thiếp không dám khẳng định việc
này, sao dám nói cho Hoàng thượng biết? Không, cho dù biết, thiếp cũng
không thể nói. Hoàng thượng không biết đâu, mỗi lần nhắc tới tiểu hoàng
tử, chàng đều rất vui vẻ.”
Hắn bỗng nhắm chặt mắt, hai cánh môi mỏng khẽ run, chán nản ngồi xuống.
Ta giật mình sợ hãi, vội nói: “Hoàng thượng…”
Hắn lắc đầu, cười tự giễu: “Dù thế nào đi nữa, trẫm cũng
không ngờ sẽ như vậy! Mẫu hậu nói cho trẫm biết, Phi Tiểu viện từng dùng phương thuốc ép buộc để giữ thai nhi, ha…”
Ta đã sớm biết điều này, nhưng khi ấy Tôn Nhuế nói sẽ không tổn hại đến đứa trẻ, chỉ ảnh hưởng tới người lớn. Bây giờ ta nghĩ, có
lẽ khi ấy Tôn Nhuế muốn bảo toàn tính mạng nên mới nói như vậy. Đứa trẻ
còn chưa ra đời nên chưa biết thế nào.
Ha, lúc Thiên Lục bức tử Tôn Nhuế, có từng nghĩ bọn họ cũng sẽ có ngày hôm nay hay không?
Nắm lấy tay hắn, ta khẽ nói: “Hoàng tử thế nào rồi?”
“Không nhìn thấy, cũng không nghe thấy.” Giọng nói của hắn rất khẽ, tới nỗi ta gần nhự không nghe thấy.
Mù, điếc.
Chẳng trách khi đó, Thiên Phi nói to như vậy mà tiểu hoàng tử cũng chẳng có phản ứng.
Bệnh này quả thật không thể nhận ra trong một chốc một lát, các cung nhân của Khánh Vinh cung cho dù có biết cũng không dám để lộ.
Nếu lần này không phải Hạ Hầu Tử Khâm hạ lệnh đưa tiểu hoàng tử tới Hy
Ninh cung, việc này e là còn giấu được khá lâu.
Mặc dù không biết tỷ muội Tang gia định giải quyết thế nào nhưng nghe thấy kết quả như vậy, ta vẫn cảm thấy xót xa.
Trẻ con vô tội.
“Hoàng thượng đừng buồn quá!”
Hắn nhíu mày, nói: “Trẫm không trừ
