Mệnh Phượng Hoàng

Mệnh Phượng Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212310

Bình chọn: 9.5.00/10/1231 lượt.

n với ông ta

qua song cửa là được.”

Nghe vậy, cuối cùng y cũng gật đầu, nói: “Vậy xin công chúa đi theo bản vương!” Dứt lời, y đã quay người, tiến thẳng lên phía trước rồi rẽ ngoặt, đi sâu hơn một chút, thấy thị vệ canh giữ nhiều hơn. Xem

ra họ sợ có người cướp ngục.

Lại đi một đoạn, Tấn Vương ngoảnh đầu nói với ta: “Công chúa, phía trước chính là nơi giam giữ Cố Địch Vân.”

Ta gật đầu, nói: “Vương gia kêu họ lui ra, bản cung muốn nói chuyện riêng với ông ta.”

Cho tất cả mọi người lui xuống, y lại dặn dò ta một hồi rồi mới xoay người đi ra.

Hít một hơi, ta cất bước đi lên phía trước, trông thấy Cố

đại nhân ngồi ngẩn người trong góc. Nhìn thấy ta đi tới, ông ta cũng

chẳng buồn ngẩng đầu lên.

Trong nhà lao tối om, ta không nhìn rõ nét mặt của ông ta.

Do dự giây lát, cuối cùng ta lên tiếng: “Cố đại nhân không phải đang hối hận vì hành động lỡ tay của mình chứ?”

Ông ta chấn động, ngẩng phắt đầu nhìn về phía ta. Lâu lắm

không gặp, gương mặt ông ta tiều tụy đi rất nhiều, râu tóc lờm chờm,

khiến ta suýt nhận không ra. Ánh sáng chiếu vào gương mặt ông ta, chỉ

thấy ông ta nheo mắt, đột nhiên cười lạnh lùng: “Ngươi là ai?”

Ta sững người, chợt nghĩ ra với khuôn mặt này của ta, ông ta chắc chắn không thể nhận ra ta.

Ta bèn cười, nói: “Cố đại nhân chưa từng gặp bản cung,

đương nhiên không nhận ra, bản cung chính là Công chúa Trường Phù của

Đại Tuyên.”

Hai đồng tử co lại, ông ta lập tức nói: “Ha, thật nực cười, một công chúa của nước Đại Tuyên sao có thể quản chuyện của thiên triều ta?”

Ta cũng cười, nói: “Nhưng bản cung cũng sắp trở thành quý

phi của thiên triều. Không nói đến chuyện thân phận, hôm nay bản cung

tới vì rất tò mò về đại nhân. Người ta nói hổ dữ không ăn thịt con, Cố

đại nhân thật khiến bản cung phải nhìn bằng con mắt khác đấy! Bản cung

cứ tưởng sẽ trông thấy dáng vẻ hối hận của Cố đại nhân vì chuyện lỡ tay, nhưng không ngờ, ông lại có thể b tĩnh như thế.” Rõ ràng ta biết lý do

ông ta làm vậy nhưng vẫn muốn giả vờ không biết.

Ông ta nặng nề “hừ” một tiếng rồi nói: “Ta có gì phải hối

hận? Nghịch tử đó đi theo tên cẩu hoàng đế, nó không xứng làm con cháu

của Cố gia ta!”

Lúc nghe ông ta nói “cẩu hoàng đế”, trong lòng ta không

khỏi kinh ngạc. Chẳng trách Cố Khanh Hằng nói Cố đại nhân bây giờ đã

không còn là Cố đại nhân mà ta biết ngày trước.

Nếu lúc đầu ta không tin những thích khách kia có liên quan tới ông ta thì giờ đây ta lại hoàn toàn tin điều đó. Có lẽ, cho dù thế

nào thì Cố Khanh hằng cũng không dám tin.

Hít thật sâu, ta nhìn ông ta, lên tiếng: “Xem ra Cố đại

nhân thật sự không hề hối hận, ha, đáng thương cho Cố công tử, tính mạng hắn lúc này như đèn treo trước gió mà vẫn nhớ đến ông.”

Nghe vậy, đáy măt ông ta cuối cùng cũng lộ vẻ kinh ngạc,

tay túm chặt đám rơm rạ dưới đất, buột miệng nói: “Muốn lừa ta hả? Ngươi còn non lắm!”

Chỉ cần nhìn là ta có thể khẳng định suy nghĩ của mình, ông ta không thật sự muốn giết Cố Khanh Hằng, ông ta chỉ muốn bảo vệ huynh

ấy bằng cách riêng của mình. Thế nhưng ông ta không biết, Hạ Hầu Tử Khâm vốn không có ý định giết Cố Khanh hằng, thực ra ông ta không cần hành

động dư thừa như vậy, khiến Cố Khanh Hằng phải chịu nỗi đau thể xác.

Ta khẽ cười. “Sao bản cung phải lừa ông? Vừa nãy khi bản

cung đến, thuận đường qua phía trước xem sao, thái y nói, nhát đao đó

đâm đúng vào chỗ hiểm, e là hắn không qua khỏi tối nay.” Cố Khanh Hằng

nói Cố địa nhân cướp đao từ tay lính canh ngục, vậy thì chuyện xảy ra

trong nháy mắt. Cố đại nhân rất thương con, bây giừo nghe ta nói như

vậy, dù bình tĩnh hơn nữa cũng sẽ hoảng sợ.

Ta chỉ đánh cược một phen, xem tầm quan trọng của Cố Khanh Hằng trong lòng ông ta như thế nào.

Cố đại nhân đứng bật dậy, xông tới, lạnh lùng nói: “Ngươi nói gì?”

Ta lùi lại nửa bước theo phản xa. Ta đã đồng ý với Cố Khanh Hằng sẽ không để mình bị thương, vậy thì ta sẽ càng

Nhìn dáng vẻ lo lắng của ông ta, thời gian dường như trở

lại một năm trước, ha, ta nghĩ, thời gian trôi qua nhanh thật!

“Nó làm sao?” Ông ta nghiến răng hỏi.

Ta nhướng mày nhìn ông ta, cuối cùng mỉm cười, nói: “Có vẻ

Cố đại nhân vẫn nghĩ đến cốt nhục tình thân, bản cung còn tưởng Cố đại

nhân không quan tâm tới sự sống chết của hắn.” Dừng lại giây lát, ta nói tiếp: “Kỳ thực, bản cung làm thế nào cũng không hiểu được suy nghĩ của

Cố đại nhân. Nhát đao đó đâm vào phía dưới sườn ba tấc, những người có

kiến thức thông thường đều biết bị đâm dưới sườn ba tấc sẽ không thể

chết, thế nhưng có lẽ lúc xuống tay, Cố đại nhân đã run tay, nhát đao đó đâm lệch hướng.”

Nghe ta nói, sắc mặt ông ta càng lúc càng nhợt nhạt, tay

bấu chặt vào cửa nhà lao, người run rẩy, đôi môi cũng run run. Ta nói

tiếp: “Bản cung biết thực ra ông muốn cứu mạng hắn.”

Cố Khanh Hằng đã nói sẽ giúp Hạ Hầu Tử Khâm, ông ta chỉ cần nói một câu, đi theo hoàng đế thì không xứng làm con cháu của Cố gia

rồi đả thương huynh ấy, như vậy, nếu Hạ Hầu Tử Khâm biết được thì sẽ tha cho Cố Khanh Hằng. Cố đại nhân tính toán như thế nhưng ông ta không hề

biết, nhốt hai cha con ông ta cùng một chỗ


pacman, rainbows, and roller s