Mệnh Phượng Hoàng

Mệnh Phượng Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212164

Bình chọn: 7.00/10/1216 lượt.

chính là chủ ý của Hạ Hầu Tử

Khâm.

Ông ta im lặng, ta lại nói: “Thực ra, bây giờ ông vẫn còn cơ hội để cứu mạng hắn.”

Ông ta ngước mắt nhìn ta, mãi sau mới cất lời: “Ngươi muốn nói gì?”

Suy nghĩ một lát, ta nói: “Hắn bị thương rất nặng nhưng

trong cung không thiếu thái y có y thuật cao siêu, chỉ cần dốc toàn lực

cứu chữa, có thể giữ được tính mạng hắn. Bản cung cho thái y đợi ở bên

ngoài, nhận lệnh bất cứ lúc nào, chỉ còn xem Cố đại nhân có muốn cứu hắn hay không.”

Toàn thân chấn động, ông ta nghiến răng nhưng vẫn không trả lời.

Ta biết ông ta đang cân nhắc.

Ta lại nói: “Cố đại nhân suy nghĩ nhanh lên một chút, tính

mạng con trai ông bây giờ nằm trong tay ông. Là sống hay chết, chỉ dựa

vào một câu nói của ô mà thôi. Có điều, nếu ông suy nghĩ quá lâu, đến

Đại La thần tiên* cũng không cứu nổi đâu.”

(*Đại La thần tiên: thần tiên có cấp bậc cao nhất.)

“Hằng Nhi…” Ông ta lẩm bẩm gọi tên hắn, đột nhiên nhắm mắt, dường như rất đau khổ.

Ta từng bước tiến lại gần. “Cố đại nhân vẫn chần chừ, chưa quyết định ư? Vậy để bản cung kêu các thái y trở về.”

Ta vừa định xoay người đi, liền thấy ông ta gọi giật lại: “Không! Đừng…”

Dừng bước, ta quay người, cười nhạt, nhìn ông ta rồi nói: “Cố đại nhân vẫn mềm lòng nhỉ?”

“Đê tiện!” Ông ta trừng mắt nhìn ta, thốt ra hai từ.

Quả thật đê tiện, đây cũng là cách mà Hạ Hầu Tử Khâm không muốn dùng. Có điều, việc này do chính Cố đại nhân khởi xướng, ta chẳng

qua chỉ áp dụng mà thôi. Nói ra, ta vẫn nên cảm ơn ông ta.

Ta cười. “Cố đại nhân muốn cứu mạng hắn, bây giờ bản cung

cũng đang cứu mạng hắn, chẳng phải điều này chính là những suy nghĩ

trong lòng ông ư?” Dừng lại giây lát, ta thu lại nụ cười, trầm giọng

nói: “Vậy thì bây giờ ông có thể nói, vì sao muốn hành thích Hoàng

thượng? Vì sao muốn châm ngòi cuộc chiến giữa thiên triều và Bắc Tề?”

“Trước tiên cứu Khanh Hằng đã!” Ông ta sốt ruột nói.

Ta lạnh lùng nói: “Cố đại nhân hãy trả lời câu hỏi của bản cung trước.”

“Ngươi…” Ông ta hung hăng nhìn ta.

Ta điềm tĩnh nhìn ông ta. “Hắn là con trai ông nhưng chẳng

liên quan gì đến bản cung. Tốt nhất Cố đại nhân nên suy nghĩ xem sao,

ông càng sớm trả lời, thái y sẽ càng sớm trị bệnh cho hắn.”

Dù sao bây giờ ông ta cũng không biết ta là ai. Thân phận

Trường Phù này rất dễ xử lý mối quan hệ giữa ta và Cố Khanh Hằng. Nếu

không, cách này sẽ không dùng được. Trường Phù và Cố Khanh Hằng không có giao tình, nếu nói mặc sự sống chết của huynh ấy, tất nhiên Cố đại nhân sẽ tin.

Ta nhìn ông ta. “Nhát đao đó là do ông đâm, đâm như thế nào, trong lòng ông biết rõ nhất.”

Ông ta rất thương yêu con, cộng thêm mối quan hệ giữa ta và Cố Khanh Hằng lúc này, ông ta không tin cũng phải tin.

Dù ánh mắt đang nhìn ta ánh lên sự căm hận nhưng ông ta vẫn phải nói. “Ta hoàn toàn không muốn giết hắn, tất cả chỉ vì muốn thiên

triều và Bắc Tề khai chiến.”

Ta sững người, buột miệng hỏi: “Còn chuyện ở Nam Sơn?”

Ông ta khẽ nói: “Cũng là vì muốn giết Dao Phi.”

Trong lòng chấn động, ta quả thật không ngờ, lần đó là vì

Dao Phi ư? Trong lúc hòa thân, Dao Phi chết, Bắc Tề chắc chắn không nuốt nổi nỗi hận này. Thế nhưng khi đó rất hỗn loạn nên ta đã tính sai mục

tiêu, ta vẫn luôn cho rằng mục tiêu của những thích khách đó là Hạ Hầu

Tử Khâm…

Nhìn người trước mặt, ta không hiểu. “Tại sao ông không trực tiếp ám sát Hoàng thượng?”

Ông ta bỗng im bặt. Ta mờ hồ đoán được một chút, lại hỏi: “Người đứng sau ông có phải là Hoàng hậu Nguyên Trinh?”

Ông ta nặng nề đáp: “Ngươi sai rồi, phía sau ta là hoàng tộc Tuân thị!”

Lời của ông ta khiến ta không khỏi kinh ngạc, Tuân gia còn

mấy người? Ta ngẩn người, ông ta nói tiếp: “Hạ Hầu Tử Khâm mưu quyền

soán vị, việc này có thể giấu được người trong thiên hạ nhưng không thể

giấu được ta! Ngôi vị hoàng đế của hắn vốn bất chính! Bây giờ người kế

thừa ngôi vị hoàng đế chính thống vẫn còn, nào tới lượt hắn!”

Ta giật mình sửng sốt, buột miệng hỏi: “Thái tử tiền triều?”

Ta nhớ khi đó Tô Mộ Hàn từng nói, đến Hoàng hậu Nguyên

Trinh cũng không biết y còn sống, vậy thì làm thế nào mà Cố đại nhân lại biết? Hay ông ta không phải người của Hoàng hậu Nguyên Trinh mà là

người của Tô Mộ Hàn

Nghĩ vậy, ta không kìm được sự run rẩy, nhưng sao có thể chứ, Tô Mộ Hàn không phải người như thế.

Phương Hàm nói, y không thèm dùng thủ đoạn bẩn thỉu, không phải sao?

Cố đại nhân cảnh giác nhìn ta, hồi lâu sau mới cười gằn một tiếng: “Công chúa thật biết rõ chuyện của thiên triều! Có điều, ngươi

biết Thái tử còn sống, chắc là vì tên cẩu hoàng đế cũng biết. Ha, bây

giờ Bắc Tề thua trận, cũng may Thái tử không rơi vào tay các ngươi. Chỉ

cần Thái tử còn sống ngày nào thì sẽ có hàng nghìn, hàng vạn người trung thành với vương triều Tuân gia như ta đi theo!”

Hóa ra, ông ta muốn châm ngòi cuộc chiến tranh với Bắc Tề

là muốn mượn tay Bắc Tề để làm giảm thế lực của thiên triều, sau đó nhân cơ hội khởi binh. Đương nhiên lực lượng binh sĩ này chính là Nam Chiếu, song Nam Chiếu không ngờ, Hạ Hầu Tử Khâm đã có sự chuẩn bị.”

Hít thật sâu, ta hỏi: “Có phải Hoàng hậu Nguyên Trinh


Pair of Vintage Old School Fru