, đặc biệt là cái khóa đồng tâm lúc ấy trẫm không hề nghĩ tới hàm nghĩa chân thật của nó, lúc ấy… trẫm…”
Cố kìm nén sự xúc động đang trào lên trong lòng, Hàn Lăng giọng bình tĩnh nói, “Chúng ta đi ra ngoài đi!”
“Lăng lăng” Vi Phong không nghĩ ngợi kéo tay nàng lại.
Hàn Lăng run lên, không giãy dụa, cũng không có bất cứ động tĩnh gì.
Vi Phong cũng không nói gì, chỉ dè dặt, ôn nhu kéo tay nàng ôm vào lòng, trong lòng dâng lên một cảm xúc yêu thương vô cùng.
Hàn Lăng cũng miên man, nàng tựa như nghe thấy cả tiếng trái tim mình đang đập mạnh.
Cả ngự thư phòng như có một không khí mập mờ dị thường, vừa lúc thì có tiếng đập cửa vang lên.
Hàn Lăng sực tỉnh, nhẹ cắn môi một cái, đẩy bàn tay Vi Phong ra.
Cảm giác lạc lõng lập tức nảy lên trong lòng Vi Phong, hẵn nghĩ kéo nàng lại một lần nữa, nhưng cuối cùng bị tiếng đập cửa ngăn lại.
Hàn Lăng điều chỉnh lại tâm tư, hít một hơi thật sâu rồi ra mở cửa, là Liễu Đình Phái.
“Tất cả đã chuẩn bị tốt chưa?” Liễu Đình Phái sắc mặt có điểm dị thường, ánh mắt nhìn chăm chú vào Hàn Lăng.
“Ân!” Hàn Lăng tránh nhìn cái nhìn của hắn, rồi đi ra ngoài.
Liễu Đình Phái như có điều gì đó suy nghĩ, nhìn thoáng Vi Phong rồi xoay người rời đi.
Nhìn hai người, Vi Phong tràn đầy tư lự, rồi cũng nhanh bước đuổi theo sau.
Vừa trở lại đại sảnh, Vi Lạc liền đi về phía hắn gọi, “Phong thúc thúc!”
Vi Phong ôm hắn vào trong lòng, vững vàng, gắt gao, kích động.
“Mụ mụ, cho ta đi chơi với Phong thúc thúc một lúc nhé.” Vi Lạc quay đầu lại hỏi.
Hàn Lăng đột nhiên sững người, đến khi Vi Lạc nhắc lại lần nữa, nàng mới lúng túng gật đầu.
“Đa tạ mụ mụ! Phụ thân, hẹn gặp lại!” Vi Lạc hưng phấn nói tạm biệt.
Vi Phong ý nhị liếc mắt nhìn Hàn Lăng, ôm chặt thằng bé trong lòng rồi đi ra.
Cả đại sảnh tức thì yên tĩnh trở lại, Liễu Đình Phái trầm ngâm hỏi: “Ngươi vẫn chưa nói cho Lạc Lạc biết Vi Phong là cha hắn sao?”
“Chưa!” Lạc Lạc mặt dù biết thân phận thật sự của nó, nhưng vẫn chưa nghe đích xác từ chính miệng mẹ nó nói.
“Ngươi cứ định giấu diếm chuyện này sao?”
“Cứ để mọi chuyện tự nhiên đi!” Không biết có phải không nhưng Hàn Lăng có cảm giác rằng ánh mắt nghi hoặc của Liễu Đình Phái tỏ rõ không tin lời nàng nói.
“Ta cảm thấy không được khỏe, ta đi ngủ trước đây, lát ngươi cũng vào nghỉ ngơi đi nhé!” Hàn Lăng nói xong, không đợi hắn phản ứng đi thẳng vào bên trong.
Nhìn nàng vội vã đi vào, Liễu Đình Phái mặt mày nhăn nhó, đầy trầm tư.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Phụ thân, người bỏ đi lâu quá, rốt cục cũng đã trở về, ta khi đó nhất thời cao hứng, nhất thời quên ngài, thật sự xin lỗi.” Vi Lạc ngồi trên đùi Vi Phong, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn hôn không ngừng vào má Vi Phong.
Vi Phong cũng hôn lên trán hắn vô số lần, “Phụ hoàng cũng muốn xin lỗi Lạc Lạc, đã hiểu nhầm con, cho là Lạc Lạc có phụ thân thì không cần phụ hoàng nữa”.
“Không phải, không phải đâu!” Vi Lạc vội vàng ngắt lời hắn, “Phụ thân là phụ thân, phụ hoàng là phụ hoàng, Lạc Lạc đều phải lễ nghĩa!”
Đều phải lễ nghĩa! Vi Phong vừa nghe, tinh thần tự nhiên thấy trùng xuống.
“Phụ hoàng, ngài làm sao vậy? Phụ hoàng…” Thấy tâm trạng Vi Phong không tốt, Vi Lạc vội vàng lớn tiếng gọi.
Vi Phong sực tỉnh, nhìn chăm chú vào hắn rồi hỏi một cách vô thức, “Lạc Lạc, mụ mụ có hay thường xuyên đi cùng với hắn không?”
“Hắn? Phụ hoàng chỉ phụ thân sao? Có ạ, mụ mụ hay cùng phụ thân ở tại ngự thư phòng, con đoán chắc bận nghị sự.”
“Trừ việc… này ra?” Vi Phong biết rằng nhất định nàng ấy đang thương nghị chuyện phục quốc cho hắn.
“Ah, mấy ngày nay, phụ thân thường xuyên nhảy múa cùng mụ mụ, phụ thân nói như vậy có thể giúp mụ mụ không bị áp lực!” Vi Lạc ngẫm nghĩ một lúc, ánh mắt long lanh không ngừng chớp, rồi hồn nhiên nói: “Phụ hoàng, ta có chuyện rất khó hiểu”.
“Chuyện gì vậy?”
“Phụ thân mỗi lần đến thăm ta thường thơm vào trán ta hoặc vào hai gò má, nhưng lúc gặp mụ mụ, thì người lại thơm vào miệng.”
Vi Phong vừa nghe thấy vậy, sắc mặt liền lập tức biến sắc.
“Nhưng mụ mụ lại né tránh!”
“Né tránh?” Vi Phong lúc đầu tâm tình u ám, sau khi nghe vậy có chút vui vui.
“Uh, chắc là mụ mụ biết được phụ thân muốn cắn miệng người, cho nên đã né tránh, sau phụ thân đành phải thơm vào má mụ mụ”. Vi Lạc bướng bỉnh cười.
Vi Phong thấy rất khoái chí, mới chỉ chốc lát mà tâm trạng u ám vừa nãy đã đâu biến mất.
“Phụ hoàng, ngài cóphải cũng đã thơm qua mụ mụ không?” Vi Lạc mạnh dạn hỏi lại.
Vi Phong buột miệng nói, “Đương nhiên! Nhưng Lạc Lạc phải nhớ kỹ, đó không phải là cắn, đó là hôn!”
“Hôn?”
“Hôn, là một cách thể hiện tình yêu, như là mụ mụ yêu lạc lạc, mụ mụ hôn lạc lạc là thể hiện mụ mụ thương yêu lạc lạc.”
“Vậy là mụ mụ yêu phụ hoàng, thì mụ mụ sẽ hôn phụ hoàng?” Vi Lạc thông minh, nhanh nhảu hỏi “Phụ hoàng, vậy mụ mụ đã hôn ngài chưa?”
“Có, đương nhiên là có!” Trong đầu Vi Phong nhanh chóng nghĩ lại những ngày tháng ân ái cùng nàng xưa kia, tuy mỗi lần người chủ động là hắn, nhưng hắn biết rằng nàng cũng yêu hắn.
“Thật tuyệt vời!” Vi Lạc thích chí nhảy cỡn lên, “Mụ mụ yêu phụ hoàng, yêu cả Lạc Lạc. Như vậ