Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220464

Bình chọn: 9.00/10/2046 lượt.

y, mụ mụ không thương phụ thân đúng không?”

“Đúng, mụ mụ chỉ yêu mỗi phụ hoàng cùng Lạc Lạc thôi!” Vi Phong lơ đãng nói, lộ rõ ý sở hữu mãnh liệt, chẳng những nói cho Vi Lạc nghe, mà hắn nói cho chính hắn nghe, “Mụ mụ chỉ có thể yêu phụ hoàng cùng Lạc Lạc!”

“Đúng vậy! Đúng vậy!” Vi Lạc tiếp tục hoan hô, mà không hiểu hết được ý nghĩa trong đó.

Vi Phong tâm trạng mấy ngày nay lúc nào cũng cáu bẳn, bỗng nhiên hôm nay tan biến hết, không ngừng hôn nhi tử.

Đúng lúc này, Ti Thải đi đến, “Hoàng thượng, nô tỳ có chuyện muốn tâu với hoàng thượng!”

“Chuyện gì vậy?”

Ti Thải nhìn Vi Lạc, định nói rồi thôi.

“Sao vậy?” Do mối quan hệ với Hàn Lăng, hắn đối với Ti Thải tương đối ôn hòa.

“Hoàng thượng, nô tỳ có chuyện muốn nói riêng với ngài, xin hãy cho tiểu hoàng tử ra ngoài được không ạ?”

“Vậy hãy để sau đi!” Vi Phong lập tức gạt đi, hắn không muốn lãng phí chút thời gian ít ỏi được ở bên nhi tử của mình.

Ánh mắt Ti Thải tức thì u ám, do dự một hồi, cuối cùng đành rút lui trả lại không gian vui vẻ cho hai phụ tử.

Trong lòng đầy ưu sầu, lặng lẽ cúi đầu bước đi không ngờ va phải ai đó, bờ ngực rộng, vững chãi khiến cho nàng thấy rất quen thuộc, vội ngẩng đầu lên thấy ngay khuôn mặt đó, khuôn mặt mà nàng đã ngày nhớ đêm mong, nàng sững người lại.

“Ti Thải, ngươi không sao chứ?” Dạ ánh mắt ân cần hỏi, nàng vẫn không lên tiếng, chỉ nhìn chăm chú vào tấm ngực rắn chắc vững chãi đó, khiến hắn càng thêm lo lắng, khẽ lay vai gọi: “Ti Thải. Ti Thải…”

“Ngươi… vốn tên là Dạ sao?” Ti Thải không kìm được lòng hỏi.

Dạ bỗng sững sờ, rồi chợt nhớ ra quy tắc ở trong cung, lập tức gật đầu.

Ti Thải lòng lại càng thấy buồn hơn, thương tâm cùng bi trướng, rồi cúi đầu lẳng lặng bỏ đi.

Nhìn bóng dáng mảnh dẻ lẻ loi ấy bước đi, Dạ cảm thấy một cảm xúc khó hiểu đau lòng cùng thương xót, sâu trong nội tâm hắn cảm thấy một chút rung động thoáng qua.

Hắn liền kinh ngạc rất lâu, nghĩ mãi mà vẫn không cách nào lý giải được tâm tình phức tạp của mình.

O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O

Đêm khuya yên tĩnh, trong lòng thấp thỏm, Hàn Lăng lăn đi lăn lại trên chiếc giường lớn mà thế nào cũng không chợp mắt nổi.

Hay là do Vi Lạc hôm nay không ở đây? Nhưng hai ngày trước đó Vi Lạc sang bên Liễu Đình Phái ngủ, nàng cũng vẫn ngủ được mà.

Hôm nay làm sao vậy nhỉ? Chỉ là Lạc Lạc chạy đi ngủ với tên hỗn đản đó, sao nàng thấy tâm phiền ý loạn vậy.

Haiz! Hàn Lăng thở dài phiền não, mất ngủ nên trong người cảm thấy buồn bực. Bỗng trong tâm trí nàng lại hiện lên hình ảnh tại ngự thư phòng hôm đó, hinh ảnh thân mật đó khiến nàng bồn chồn không yên suốt cả buổi tối.

Hàn Lăng, ngươi đã bao nhiêu tuổi rồi? Mà trong đầu vẫn còn vương vấn hình ảnh của mối tình đầu, thiệt là! Mối tình đầu? Nghĩ đến là trong lòng Hàn Lăng lại run lên.

Không, không! Hàn Lăng theo bản năng ôm đầu lắc, cố gắng nghĩ đến chuyện khác, bỗng dưng trong đầu hiện lên một dung nhan mỹ lệ sầu bi.

Nàng bật dậy, với lấy tấm áo choàng đi ra phòng ngoài. Một hồi liền khẽ khàng đi tới phòng ngủ của Ti Thải.

Lúc nàng đến gần chiếc giường lớn thì có một hình nhân mở to mắt ngồi choàng dậy.

“Thật xin lỗi, đã đánh thức ngươi!” Hàn Lăng áy náy nói.

“Không sao, ta vẫn chưa ngủ.”

“Ngươi cũng mất ngủ sao?” Hàn Lăng ngồi xuống giường nói.

“Cũng? Chẳng lẽ ngươi cũng không ngủ được?” Ti Thải không đáp, hỏi ngược lại.

Hàn Lăng gật đầu, nhớ ra mục đích qua đây, liền vội vàng hỏi: “Hôm nay, lúc dùng cơm chiều, ta thấy ngươi có vẻ lo lắng, không những ngồi im không nói chuyện mà cơm cũng không đụng đũa, vậy là có chuyện gì? Hay ngươi thấy trong người không thoải mái? Có muốn thái y xem qua không?”

Nhìn ánh mắt ân cần quan tâm của Hàn Lăng, Ti Thải cảm thấy trong lòng ấm áp, vô cùng xúc động .

“Ti Thải…” Hàn Lăng gọi lại lần nữa.

Ti Thải trầm ngâm một hồi, rồi yếu ớt nói, “Ta đã gặp hắn!”

“Hắn?”

“Trữ Nho Húc cùng ta đã từng yêu nhau, năm năm trước không hiểu sao người đó lại mất tích.”

“Là hắn! Nhưng người lúc ấy không phải đã nói hắn hi sinh vì nhiệm vụ sao? Hình như Vi Phong tự mình nói.” Hàn Lăng nghi hoặc.

“Ta hoài nghi, Hoàng thượng lừa ta!”

“Lừa ngươi? Vậy rốt cục là đã xảy ra chuyện gì? Nào, ngươi hãy từ từ, từ từ nói cho ta biết!” Hàn Lăng vô cùng tò mò muốn biết.

“Ngươi có biết tên Hắc y tử sĩ bên cạnh hoàng thượng không? Dạ, chính là hắn!”

Dạ! Hàn Lăng kinh ngạc, “Dạ hình như đã gặp ngươi vài lần, nhưng sao không thấy hắn có phản ứng gì với ngươi!”

Ti Thải thở dài một tiếng, “Ta cũng không rõ lắm, hôm nay định đi tìm Hoàng thượng hỏi, nhưng Hoàng thượng khước từ, chỉ mải mê vui đùa cùng tiểu hoàng tử, bất đắc dĩ ta đành phải tạm thời lui xuống. Lúc ta rời đi, thì vừa lúc đụng phải hắn, ánh mắt hắn nhìn lúc ấy thật như người xa lạ.”

“Người trên đời này có thể là tướng mạo giống nhau chăng?” Hàn Lăng vẫn tin là Dạ nhất định không phải là Trữ Nho Húc.

“Mặc dù hắn không nhận ra ta, nhưng ta khẳng định chính là hắn! Ta còn cảm giác, trong chuyện này nhất định Hoàng thượng có liên quan.”

“Lúc ấy chính miệng Vi Phong nói với ngươi là Trữ Nho Húc đã chết vì nhiệm vụ