…” Hàn Lăng đầu óc căng lên suy nghĩ, giật mình nói, “Liệu có khi nào Trữ Nho Húc không chết, mà là do Ngự Lâm quân thống lĩnh đã đổi thành tên Hắc Y tử sĩ?”
“Ta cũng nghĩ như vậy, Nho Húc đối với ta là thực lòng, thật sự, ta không hiểu tại sao hắn không nhận ra ta, ta và hắn quen nhau, đối với hắn chức vị quyền lợi đều không ảnh hưởng!” Ti Thải bắt đầu rơi lệ, “Chẳng lẽ tình yêu đích thực trải qua bao khổ ải ấy, giờ đây đã trở nên vô nghĩa?”
Hàn Lăng ôm nàng mà lòng đau nhói. Ti Thải so với nàng lớn tuổi hơn, nhưng nếu nói về chuyện tình cảm, thì nàng hiểu rõ hơn Ti Thải nhiều, “Đừng đau buồn quá, nói không chừng hắn có nỗi khổ tâm riêng!”
“Hắn có cái gì mà khổ tâm! Trước kia khi ở trong hoàng cung, hắn còn mạo hiểm tính mạng yêu ta, hôm nay hắn không ở trong cung nữa thì càng phải không có băn khoăn gì mới đúng!”
“Hắn giờ đã khác xưa, hiện tại hắn là Hắc y tử sĩ, mạng của hắn nằm trong tay của Vi Phong, của quốc gia, có lẽ hắn lo lắng bản thân hắn luôn trong nguy hiểm, nếu cùng ngươi thì sẽ làm liên lụy đến ngươi, nên đã cố tỏ ra như không quen biết!”
Trong TV cũng thường hay nói có vài sát thủ, hay những cảnh sát nằm vùng, bởi vì công việc mà phải đau lòng chia tay với người yêu, thậm chí còn giả vờ như người xa lạ.
“Nào, đừng khóc, hãy nghỉ ngơi sớm một chút!” Hàn Lăng an ủi.
Ti Thải lắc đầu, càng khóc dữ hơn, bao nhiêu nỗi niềm kìm nén giờ òa ra.
“Ngoan, đừng khóc, đừng khóc!” Cảm nhận được nỗi đau tận sâu của nàng, Hàn Lăng cũng thập phần chua xót, “Nếu Dạ đúng là Trữ Nho Húc, thì đó đâu phải là chuyện không tốt? Ngươi yên tâm đi, khi nào việc phục quốc tiến triển thêm chút nữa, ta sẽ tìm Vi Phong hỏi chuyện, nhất định sẽ biết rõ chuyện gì đã xảy ra năm đó.”
Cuối cùng, Ti Thải cũng nín khóc, ngước mặt lên hỏi “Thật sao?”
“Tỷ tỷ ngốc, ta đã bao giờ lừa gạt ngươi chưa?”
“Ngươi nhất định đã lừa gạt ta, năm đó giả trang làm Lãnh Tinh, một mực không nói ra thân phận thật cho ta và Cốc Thu biết, hại chúng ta lo lắng cho ngươi”.
“Ha hả, dĩ nhiên dở lại nợ cũ! Ngươi thật xấu, thật xấu a!” Nhận thấy Ti Thải đã vui vẻ hơn, Hàn Lăng nhân cơ hội chuyển sang đề tài khác “Ta lúc ấy là có nỗi khổ tâm riêng, ta không nói,cũng là vì bảo vệ các ngươi!”
“Bảo vệ chúng ta? Ta thấy thực ra là ngươi sợ chúng ta nói cho Hoàng thượng biết, phải không?”
“Ừ, cuối cùng ngươi cũng thừa nhận, ngươi là tỷ tỷ của ta mà lại đứng về phía Hoàng thượng. Nói đi, rốt cuộc thì hắn cho ngươi và Cốc Thu những gì? Hắn cho các ngươi bao nhiêu kim ngân châu báu? Nói cho ta biết, cái gì ta cũng làm được!” Hàn Lăng bắt đầu cù Ti Thải.
“Ha Ha..! Buồn ta, dừng tay, dừng tay!” Ti Thái vừa cười vừa nói, “Ta chịu không nổi đâu, bỏ qua cho ta đi, thôi được rồi, sau này ta không dám nữa, ta sẽ nghe lời ngươi, làm muội muội tốt của ngươi, ta chỉ nghe ngươi thôi! Ha.. ha..aa”
Hàn Lăng thích chí, chọc Ti Thải một hồi lâu mới tha.
Ti Thải cả người run lên vì bị chọc buồn, một lúc sau nhìn Hàn Lăng hỏi: “Chuyện của ta đã nói ra rồi, giờ đến lượt ngươi, sao có chuyện gì mà khiến ngươi mất ngủ vậy?”
Hàn Lăng đột nhiên sững sờ, không nói.
“Có phải là vì Hoàng thượng không? Nghe nói tiểu hoàng tử chiều nay sang chỗ Hoàng thượng ngủ.” Nhận thấy Hàn Lăng cũng đang suy tư, Ti Thải nói tiếp: “Lăng, kỳ thật… tại sao đến lúc này mà ngươi vẫn không tha thứ cho Hoàng thượng? Ngươi cũng thấy đấy, tiểu hoàng tử rất thích Hoàng thượng, sao ngươi không bỏ qua hết những hiềm khích xưa kia mà quay trở lại yêu thương người như trước?”
“Ti thải, ngươi không hiểu!”
“Không, ta hiểu! Ta cũng đã từng yêu. Yêu là phải bao dung, phải thông cảm, ta nghĩ rồi nếu Dạ chính là Trữ Nho Húc, sau này bất luận là chuyện gì đi nữa ta cũng sẽ tha thứ cho hắn.”
Ti Thải chầm chậm nói, ánh mắt sáng lên khác thường, “Ta còn nhớ rõ, ngày ngươi cùng Liễu Đình Phái kết hôn, khi Quốc sư tuyên đọc hôn sự. Kỳ thật ta lúc ấy rất hy vọng, nam nhân vật chính kia là Hoàng thượng, nếu là Hoàng thượng thì buổi lễ đó càng thêm cảm động, càng viên mãn! Người sẽ hô to nói, ta _Vi Phong nguyện kết duyên phu thê cùng Hàn Lăng, từ nay về sau cho dù ốm đau hay khỏe mạnh, giàu sang hay nghèo khó sẽ luôn yêu thương nàng, tôn trọng nàng, nguyện xin được ở bên nàng cho đến khi đầu bạc răng long, đến khi cái chết chia lìa chúng ta…”
“Nguyện xin được ở bên nàng cho đến khi đầu bạc răng long… hắn có thể sao?” Vừa mới nghe đến đó, đáng ra sẽ khiến cho người ta cảm động, nhưng sự thật vẫn là sự thật, thân phận của hắn quyết định hắn vĩnh viễn sẽ không hết lòng vì nàng, nàng mãi mãi không thể là duy nhất.
“Có thể, nhất định là có thể chứ, người bỏ đi 3 năm, Hoàng thượng vẫn một mực thủ thân như ngọc, vậy không phải là hắn với ngươi là trung trinh sao?”
“Đúng vậy, hắn với ta đúng là rất trung trinh, đó cũng chính là nguyên nhân hắn mất đi giang sơn, hắn trở thành tội nhân, chẳng những có lỗi với Vi gia liệt tổ liệt tông, mà còn có lỗi với dân chúng thiên hạ xã tắc!” Hàn Lăng độc địa cười đau khổ, ở cái thời cổ đại này căn bản là không tồn tại trung trinh, điều này lại càng không có ở một vị hoàng đế!
T
