Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214105

Bình chọn: 7.5.00/10/1410 lượt.

nh Cúc còn muốn nói gì nữa, Liễu Đình Phái liền đưa Vi Lạc từ bên ngoài đi vào.

“Mama người xem này, cha hôm nay đưa con ra thị tập (phố buôn bán) mua rất nhiều đồ, đều là những vật phẩm cần thiết cho chuyến lữ hành của chúng ta.” Vi Lạc nhảy lon ton chạy tới phía trước mặt Hàn Lăng.

“Ôi nhiều thật đấy!” Hàn Lăng khuôn mặt như mỉm cười vui vẻ, thuận tay lật ra xem xét những món đồ kí.

“lạc Lạc có được chân truyền của ngươi, một tên nghiện mua sắm, nhìn thấy đồ là mua.” Liễu Đình Phái giọng điệu vô cùng vui sướng, tâm tình âm u ngưng đọng trên mặt mấy ngày trước cũng được quét sạch sẽ.

Hắn không bao giờ ngờ tới, sự lựa chọn của nàng sẽ là như vậy, không cần biết là hối lỗi, bồi thường, hay là thật lòng, hắn đều không muốn đi đoán biết nữa, hắn chỉ muốn giữ gìn thật chặt những ngày được ở cùng với nàng, cho dù thời gian không phải là dài.

Nhìn “một gia đình” đang vui vẻ hanh phúc trước mặt, Lý Ánh Cúc đột nhiên cảm giác mình là mợt người ngoài cuộc, thương cảm đồng thời, cũng vì đứa con trai thâm tình sâu đậm của mình mà cảm thấy đau lòng, nếu như Phong nhi biết được việc này, không biết sẽ lại bị đả kích đến thế nào.

Nén lại nỗi bi thương, nàng mỉm cười cáo biệt bọn họ.

O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)O

“Hoàng thượng, chúng ta lúc nào trở về?” Dạ ấp úng, nhìn vào chủ nhân đang nằm trên giường không biết đang nghĩ gì.

“Đúng đó hoàng thượng, lão vương gia lại phái người đưa thư tới thúc giục, nói có rất nhiều việc đang chờ ngời trở về để sử lý.” Hắc cùng mở miệng nói.

Vi Phong đôi mắt nhắm nghiền, bở môi mím chặt. Sauk hi phục vị, hắn nói với Hàn Lăng từ bỏ ngôi vị chuyển cho người khác, cùng hắn trở về. Nhunưg Hàn Lăng nói thế nào cũng không chịu, nên hắn chỉ có thể mặt dày nằm ở đó không về.

“Hoàng thượng, nếu như nương nương không chịu về, chẳng lẽ người muốn ở đây cả đời hay sao?”Cẩm Hoành to gan nói.

“Hoàng thượng, tình trạng hiên tại của hoàng triều có chút loạn, đợi người trở về bình định nữa.”

Mọi người hắn một ánh mắt ta một câu, không phải đều là để khuyên hoàng thượng trở về đó sao. Bất lực, đương sự thì không chịu nghe, tiếp tục nắm trên giường, cho đến khi Cốc Thu xuất hiện.

“Hoàng thượng, đại sự không xong rồi!”

“Có chuyện gì vây? Vi Phong chầm chậm ngồi dậy.

“Lăng………Lăng nàng đã truyền lại ngôi vị cho một vị nữ quan khác rồi………….” Cốc Thu thở gấp.

“Thật không?” Vi Phong vui mừng như điên. Hắn đợi được rồi, cuối cùng cũng đợi được rồi, chân thành đổi lại được đền đáp, có công mài sắt có ngày nên kim, hắn lập tức hưng phấn phân phí, “Các ngươi chuẩn bị đi, mầy ngày này chúng ta có thể hồi cung đựợc rồi.”

“Hoàng thượng, nô tì vẫn……..lời nô tì vẫn chưa nói hết này!”

“Hửm?”

“Lăng không phải cùng người hồi cung, mà là………..mà là chuẩn bị mang theo Vi Lạc và Liễu Đình Phái đi du lãm phong cảnh.”

Lòi nói cảu Cốc Thu, lại giống như là một quả bom uy lực kinh người, không những làm nát vụn sự vui mừng kích động của Vi Phong, mà còn làm nát vụn những kế hoạch và niềm hy vọng của hắn.

Máu trong người như là bị ngưng đọng, cả còn người hắn cứng đơ lại, đôi mắt thâm sâu nhanh chóng tràn lên một màu lạnh lẽo, tiếp đó, hắn nhảy từ giường xuống, nhanh như tên bắn lao ra khỏi phòng.

Cả quàng đường, hắn không biết ản thân chạy tới như thế nào, hắn chỉ biết, đến được tẩm cung của Hàn Lăng, nhìn thấy cảnh tượng ấm áp đó, hắn như nghe được tiếng trái tim của mình vờ nát.

Sự xuất hiện đột ngột của Vi Phong, khiến cho Hàn Lăng kinh ngạc không nói nên lời; Trong con mắt của Liễu Đình Phái xẹt qua một tia dị thường.

Chỉ có Vi Lạc ngây ngô không biết sự đời, vui mừng xông tới bên cạnh Vi Phong, “Phong thúc thúc, mau xem đồ con với cha mua này, đều là vì chuyến lữ hành của mọi người mà chuẩn bị đó. Đúng rồi, phụ hoàng, hay là người cũng đi cùng mọi người đi!”

“Lạc LẠc…...” Hàn Lăng không tự chủ nói nhẹ, đồng thời, nàng cảm thấy ánh mắt của Vi Phong đã đạt nóng tới mức từ trước tới nay chưa từng có, giống như…….giống như là một thanh đao nhọn, hướng về phía mình mà đâm tới.

“Nhìn ta!” Không biết từ lúc nào, Vi Phong đã đi tới trước mặt của Hàn Lăng.

“Ngẩng đầu lên, nhìn trẫm!” giọng nói của Vi Phong lanh lẽo không gì có thể so sánh được.

Hàn Lăng cả người run rẩy, đầu càng cúi thấp hơn.

Nhưng Liễu Đình Phái lại phát ngôn, “Không có việc gì, thì ngươi đi trước đi!”

Vi Phong dời ánh mắt, tàn nhẫn nhìn chừng chừng hắn, nghiến răng nghiến lợi phẫn nộ nói: “Liễu Đình Phái, ngươi tên tiểu tử này…………”

“Hàn Lăng có sự lựa chọn của mình! Cho dù là lựa chọn thế nào, ngươi cũng đều nên ủng hộ cô ấy! Nếu như lần này cô ấy lựa chọn là cùng ngươi trở về, ta cũng sẽ tâm bình khí hòa (tâm tình bình tĩnh, thái độ ôn hòa) mà chúc phúc cho hai người.”

Ủng hộ! Tâm bình khí hòa! Nhìn cái khuôn măt bình tĩnh của Liễu Đình Phái, Vi Phong phảng phất nhìn thấy nụ cười chế diễu dấu kín trong lòng hắn vậy, đắc ý và thị uy.

Hăn tức giận bùng nổ, hoàn toàn mất hết lý trí, cuộn lại nắm đấu đánh về phía Đình Phái.

Không đoan trước được hành động này của hắn, Liễu Đình Phái không kịp đề phòng, chịu trọn cả cú đấm, khóe môi


The Soda Pop