khiến cho ngẩn ngơ, dần dần hòan hồn, cố nặn ra một nụ cười, “Phong thúc thúc chắc có việc cần phải làm.” Tiếp đó, nàng ngẩng đầu nhỉn lên trời, nói với Liễu Đình Phái: “Sắp chính ngọ rồi, chúng ta trở về ăn cơm thôi.”
“Ừm!” Liễu Đình Phái thu lại dù lượn, ôm phía trước ngực, bước đi đầu tiên.
Hàn Lăng nắm tay Vi LẠc, đi ngay phía sau hắn, bọn họ cùng nhau rời khỏi
O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Những ngày gần đây vô cung bận bịu, một mặt, Vi Phong đã bắt đầu bắt tay liên hệ triều thần về việc phục quốc; mặt kia, công việc duyệt binh của Hàn Lăng và Liễu Đình Phái lại cũng vô cùng nhộn nhịp căng thẳng.
Hàn Lăng dự định tự mình ra trận, nàng giao lại Vi Lạc cho Cốc Thu và Ti Thải chăm sóc, quốc sự tạm thời giao lại cho Lý Ánh Hà tiêp quản, còn phái thêm hai đại thần năng uyên sâu trơ giúp.
Chiến trường đươc thiết lập ơ ngoại thành kinh đô của Xinh Tươi Quốc khoảng 500 dăm.
Ở trong doanh trại đã ba ngày, nhưng quân đội của Xinh Tươi Quốc vẩn không nghênh chiến , nguyên nhân vì ‘vẫn còn thiếu gió Đông’.
Trong đêm nay, Hàn Lăng, Liễu Đình Phái, Vi Phong và cả Lữ Đại Sư người tinh thông thiên văn thiên tướng, tụ tập cả lại phía trước doanh trại, cẩn thận quan sát bầu trời trong đêm tối.
“Lữ đại sư, hướng giò của ngày kia có thật sự được không?” đôi mắt Hàn Lăng vẫn tiếp tục quan sát vầng trăng phía trên đầu.
“Hồi bệ hạ, đúng vậy!” suy đóan của Lữ đại sư từ trước tới giờ rất chuẩn.
“Tốt! Ngậy ngày kia chính là thời khắc để chúng ta phát tán thuớc vào quân đội của Chương Văn Xung!” dung nhan tuyệt mỹ của Hàn Lăng , nở rộ ra nét kiên định cùng tự tin.
Sau khi Lữ đại sư cáo lui, bên ngoài doanh trại chỉ còn lại Hàn Lăng, Liễu Đình Phái và Vi Phong ba người.
Hốt nhiên, vài sĩ binh đi tới trước mặt nàng, bọn họ thay nhau hướng Hàn Lăng thi hành quân lễ: “Thống soái!”
Hàn Lăng cười nhẹ gật gật đầu, biểu lộ muốn cho bọn họ mau về nghỉ ngơi trước.
Vẫn chưa kịp đi xa, một người trong đám binh sĩ giọng nói bay theo gió đếm truyền về lại, “Thật là thoải mái quá, người phụ nữa đó đúng là cực phẩm nhân gian mà, làn da mịn màng trơn nhẵn, trắng như trứng gà bóc (ở đây tg bí trắng như là mỡ đông, mình nghe thấy ghê quá nên đổi thành trứng gà bóc), lần đầu tiên ta được nhìn thấy một người phụ nữ đẹp như vậy.” Ngữ khí lộ ra vẻ ngưỡng mộ và không thể nói hết nên lời.
“Nhìn nàng bề ngoài mảnh mai yếu đuối, tư chất cao quí, ai ngờ được bên trong lại ghê gớm như vậy, tiếng rên rỉ mê hồn của nàng, phản ứng khoa trương của nàng, thật sự là như thuốc kích thích mà.” Một binh sĩ khác tiếp tục than thở.
“Không biết lần luân phiên tiếp theo sẽ là bao giờ, nghe nói nàng ta là do chính bản thân thống soái đại nhân an bài cho chúng ta đó.”
Ánh mắt Hàn Lăng không khỏi hướng về phía căn trại nhỏ ở trong góc bên trái, mới nãy mấy binh sĩ kia là từ trong kia đi ra.
“Vân phi kia, không phải là không có chỗ dụng mà!” Liễu Đình Phái bóng gió châm chích, giọng điệu lộ ra vẻ trêu chọc và khinh bỉ.
Khuôn mặt Vi Phong xẹtqua một tia không thoải mái.
Hàn Lăng cũng lộ ra một nụ cười khinh miệt. Không sai, đám binh sĩ kia cực lực thèm muốn đàn bà, vừa hợp với Vân phi.
Hàn Lăng đối với Vân phi hận thấu xương tủy, khó lắm mới tóm được ả, tự nhiên sẽ không muốn dễ dàng buông tha ả. Vốn dĩ, Lý Ánh Hà bị Chương Văn Xung giam cầm, sau khi Vân phi không còn giá trị lời dụng gì nữa, Hàn Lăng đang khổ sở khồng biết phải sứ trí ả ta thế nào, không ngờ tới cái đồ đần độn đó, năm lần bảy lượt phơi bày ra bản chất mê giai, khiến Hàn Lăng nghĩ đến một cách báo thú, đó chính là ----- cho ả trở thành kỹ nữ trong doanh trại!
Nếu như ả đã thèm đàn ông đến vậy, không bằng dứt khoát cho ả “khoái lạc” đủ luôn! Từ nhưng lời đối thoại ban nãy của đám binh sĩ, không khó để thấy, Vân phi quả nhiên là bẩm sinh dâm đãng, thèm khát đến độ không trừ một ai!
Nghĩ mãi nghĩ mãi, Hàn Lăng không khỏi lại liếc sang Vi Phong. Từng là phi thử một thời nay biến thành quân kỹ, ngoài việc ngại ngùng ra, hắn có phải còn có những cảm nghĩ khác nữa?
Mấy ngày trước, khi nàng nói với hắn nàng quyết định cho ả Vân phi thành quân kỹ, hắn chỉ ngẩn ra đó, tiếp lời bằng một câu nói nhàn nhạt, “nàng ta và trẫm đã không còn quan hệ, túy nàng sử trí thế nào!”
“Hàn Lăng, xem ra ngươi cũng thật là hiểu ró ả đàn bà kia mà, người an bài như vậy, vừa khớp mãn nguyện cho ả, nói không chừng ả lại còn âm thầm cảm kích ngươi nữa đó.” Liễu Đình Phái cố tình làm cho Vi Phong xấu hổ.
“Ta buồn ngủ rồi, đi nghỉ trủớc đây!” Quả nhiên, Vi Phong thấp giọng nói một câu, quay người bước nhanh về phía trại của hắn.
Nhìn bóng dáng hắn bước đi, nội tâm Hàn Lăng cảm thấy vô vị pha chút hỗ loạn. Cho tới khi Liễu Đình Phái nhiều lần hô gọi, nàng mới hoàn hồn trở lại............
Ngày hôm đó, trời cao không khí trong lành, trận địa trùng trùng, còi hiệu rền vang, quân đội của Xinh tươi quốc, dưới sự chỉ huy dẫn dắt của Hàn Lăng, xuất hiện trên chiến trường bằng phẳng rộng bát ngát.
Hai bên quân đội đối mặt, trống trận đánh vang ầm ĩ, hai bên sĩ khí ngất trời. Hàn Lăng im lặng đứng nhìn, mà không lập tức
