hạ lệnh khai hỏa.
Quân đội của Dụ Trác hoàng triều yên lặng đứng đó chờ đợi mà không phát giác được, mợt chiếc dù lượn cực to đang dần dần xuất hiện lơ lửng phía trên không, đang hướng về phía bọn họ mà bay đến.
Trên mặt Hàn Lăng cứ treo mãi một nụ cười, chờ đợi xem một màn kịch hay. Quả nhiên, phía không trung trên đầu quân địch bỗng xuất hiện từng đám từng đám khói bụi, theo hướng gió chầm chậm bay xuống phía dưới, rất nhanh, quân địch ngã cả xuống.
Đợi bọn họ kịp phản ứng lại đựoc, đã có bảy phần binh sĩ hôn mê mất rồi, khoảng một phần binh sĩ toàn thân mềm nhũn, còn lại hai phần, dự đoán lực đề kháng khá tốt, đang miến cưỡng chịu đựng.
Lúc này, đến lượt Vi Phong tiến lên, con mắt lanh lợi tinh anh của hắn, quét khắp chúng nhân, nói lớn: “Cẩu tặc Chương Văn Xung, tâm địa bất chính, lợi dụng lúc trẫm xuất sử dị quốc (viếng thăm quốc gia khác) phế bỏ ngôi vị của trẫm, còn mưu đồ xưng vương. Dụ Trác hoàng triều là cơ nghiệp của Vi gia, trẫm quyết không để cho gian thần đạt được mục đích, nay nghĩ rằng các ngươi cũng là do bị người khống chế, chỉ cần các ngươi qui thuận theo trẫm một lần nữa, trẫm sẽ không truy cứu nguyên nhân trước đây.”
Lời nói của Vi Phong vừa mới chấm dứt, tên thống soái chó theo đuôi của Chương Văn Xung, lập tức không hề suy nghĩ gì phản bác lại, “Chương nhiếp chính vương của chúng ta anh minh thần võ, Dụ Trác hoàng triều để cho người tiếp quản không ai có thể thích hợp hơn, còn về Vi gia, đã là quá khứ.....”
Lời nói của hắn còn chưa kịp dứt, lập tức đã bị ngã xuống, hóa ra, Vi Phong lợi dụng cách không phát vật (chắc là như kiểu phi tiêu kiểu ống thổi), âm thầm phi ám khí vào hắn.
Nhất thời, quân đội của Dụ Trác hoàng triều xuất hiện một trận hỗn loạn.
“Mọi người đừng vội, đừng hoảng!” Một tên đại tướng khác cũng là tay chân của Chương Văn Xung, hắn đang muốn ổn định lại cục diện, kết cục lại cũng giống như của tên thống soái lúc nãy.
Hỗ loạn càng lúc càng kịch liệt, toàn bộ nhân tâm của quân đội Dụ Trác hoàng triều hoang mang vô cùng.
Tiếp theo đó, những tên tay sai của Chương Văn Xung lần lượt bị tiêu diệt, tất cả đều giống như dự liệu cùa Hàn Lăng, Không tổn hại một binh một tốt nào, dễ dàng chiến thắng.
Một số phụ tướng của quân đội Dụ Trác hoàng triều, sớm đã đối với hành vi Chương Văn Xung khinh bỉ và bất mãn, nhưng chỉ là cứ luôn bị áp chế mà ngoài mặt phục tùng, đến nay, bọn họ cuối cùng cũng vui mừng vứt bở được áp lực lâu nay, hiệu triệu chúng nhân qui thuận Vi Phong.
Chương Văn Xung vốn định một lần đánh bại Xinh tươi quốc, cho nên lần này gần như phái hơn một nửa số binh lực tham gia trận chiến này, đến nay quân đội toàn bộ qui thuận Vi Phong, sự nghiệp phục quốc được coi như thành công một nửa.
Tiếp đó, dưới sự chống lưng của các đại thần trong triều, nghe nói Chương Văn Xung đến người nhà cũng không thèm để ý tới, không biết đã trốn đi đâu rồi, lão vương gia lại một lần nữa thay thế nhiếp chính.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Đại sảnh sáng sủa rộng rãi, vô cùng yên tĩnh, âm thầm lưu động một luồng không khí khác thường.
Lý Ánh Cúc lưu luyến không rời nhìn con người đang đứng trước mặt mình, “Tiểu Lăng, ngươi thật sự quyết định rồi chứ?”
“Ừm! Kỳ thực ban đầu khi kế vị ngôi vị này, chính là bởi vì người, đến nay Xinh tươi quốc tất cả đã ổn định, người ngoại tộc như ta, đã đến lúc thoái lui rồi.”
“Ỷ Phi Nhiên thật sự là rất tốt, nhưng………..”
Hàn Lăng nắm lấy bàn tay của Lý Ánh Cúc, “dì Lý yên tâm, ta nếu như có thể gánh chịu được trọng trách của Xinh tươi quốc, tự nhiên sẽ không ngược đãi nó, Ỷ Phi Nhiên mặc dù tuổi tác đá lớn, nhưng cách giải quyết công việc, con người v.v… đều rất cẩn thận và chin chắn, cộng thêm có cả sự giúp đỡ của những quan viên khác nữa, không ngoài hai năm, nhất định sẽ vượt xa cả người tiền nhiệm.”
Lý Ánh Cúc bất lực thở dài một tiếng, “Đành vậy, ngươi còn phải đi tìm hành phúc của mình nữa, ta tự nhiên sẽ không ngăn cản ngươi, ngươi yên tâm cùng với Vi Phong trở về đi, ta đã hỏi qua Tô thái y, hắn nói đẫ qua thời gian nghỉ ngơi tĩnh dường rồi, trong người ta bây giờ khỏe nhiều rồi, nhiệm vụ trợ giúp cho Ỷ Phi Nhiên, hãy để ta tiếp quản vậy.”
Lý Ánh Cúc gật gật đầu, trên khuôn mặt trắng bệch bắt đầu lộ ra một chút vui vẻ, “Nhìn thấy ngươi và Phong Nhi làm hòa với nhau, ta cuối cũng cùng được an ủi, nhà Vi gia hiếm muộn ít người, hy vọng lần này ngươi trở về, cùng với hắn vì Vi gia làm tốt nhiệm vụ khai cành lập nhánh.”
Hàn Lăng nghe xong, chớp mắt hai cái, âm thầm do dự một lúc, sau cùng cũng nói ra sự thật, “Dì Lý, kỳ thực ta lần này rời khỏi Xinh tươi quốc, không phải là cùng Vi Phong trở về.”
“Cái gì?” nụ cười trên khuôn mặt của Lý Ánh Cúc, đến rất nhanh, tan biến cũng rất nhanh.
“Ta thích sống những ngày tự do tự tại, ta sẽ đưa Lạc Lạc, và Liễu Đình Phái đi khắp thiên hạ, tận hưởng phong cảnh đẹp đẽ.” Hàn Lăng không chút dấu diếm nói rõ kế hoạc h của mình ra.
Đình Phái...........ánh mắt Lý Ánh Cúc tràn ngập một vẻ không sao tin được, bà vẫn cho rằng, Liễu Đình Phái đã trở thành quá khứ rồi, không ngờ được........
Lý Á
