lập tức chảy ra một vệt máu tươi.
Hàn Lăng thấy vậy, lập tức đứng dậy, giẫn dữ biến thành phẫn nộ chừng chừng lườm Vi Phong, “Ngươi làm cái gì đấy, tính nết dã man không bao giờ sửa được!”
Hành động của nàng, vô tình thêm dầu vào lửa, Vi Phong lại càng điên cuồng, miệng không chú ý lời nói **** lớn, “Mấy ngày trước còn rên rỉ bên dưới trẫm, hôm nay lại cũng hắn cao bay xa chạy, chẳng lẽ ngươi cũng muốn đê tiện giống như Vân phi, muốn vạn người cưỡi hay sao?”
Sắc mặt Hằn Lăng đột nhiên đại biến, sự phẫn nộ trong nội tâm, không thể dung lời nói để hình dung, không biết sức lức từ đâu, thôi thúc nàng xông tới phía trước mặt hắn, không chút do dự giơ tay phải lên, chát chát tát cho hắn hai cái bạt tai, “Vi Phong, đồ ********, ta nói cho ngươi biết, nươi chết chắc rồi, ngươi triệt để bị loại rồi! Là chính ngươi hủy đi hạn phúc của mình, là ngươi tự tay hủy đi nó cái hạnh phúc mà ngươi đã sắp đạt được trong tay, hủy đi cái hanh phúc mà vốn dĩ sắp quay trở lại với ngươi………….”
Tức thời, Hàn Lăng chạy khỏi chỗ đó nhanh như tia lửa điện, hướng về phía tẩm phòng của nàng mà chạy.
Liễu Đình Phái hừ lạnh một tiếng, vứt về phía Vi Phong một ánh mắt bi ai, sau đó cũng đi mất, chạy theo hướng Hàn Lăng.
Vi Phong ngây ngốc đứng đó, đầu óc không thể thanh tỉnh lại được, hắn chỉ nhớ, nàng đã đánh hắn, và còn, nàng hình như là đã khóc, đôi mắt mỹ lệ đó, không những có nước mắt, mà còn có cả sụ thất vọng.
Cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì? Tâm trạng Vi Phong đột nhiên nổi dậy một sự kinh hoảng và sợ hãi chưa từng có.
“Phụ hoàng……….” Vi Lạc nhè nhẹ kéo vạt áo của hắn.
Lại là một lúc lâu sau, Vi Phong mới hoàn hồn, nhìn xuống đứa bé bên cạnh mình, chầm chậm quì xuống, ôm chặt hắn vào trong lòng, khuôn mặt ướt lệ.
Phảng phất cảm nhận được sự đau thương của phụ hoàng, Vi Lạc yên lặng, bàn tay nhỏ bé đặt lên trên vai Vi Phong, nhẹ nhàng vỗ về…….
O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Bệ hạ, mau dậy đi, bệ hạ…………..”Tố Nga đứng nghiêm trang phía trước giường, dịu dàng hô gọi Hàn Lăng đang say ngủ. Mặc dù Hàn Lăng đã nhường ngôi, Tố Nga vẫn giữ cách xưng hô đó.
Hàn Lăng lờ đờ tỉnh lại, líu ríu một câu, “Tố Nga, ngươi hư quá, trời vẫn còn chưa sáng đã gọi ta dậy rồi.”
Tố Nga một trận choáng váng, liền đáp lại, “Bệ hạ, trời không phải là chưa sáng, dẫ gần nhật thượng tam can (“mặt trời lên được đến ba đốt trúc rồi”, không hiểu lắm thời gian tính của họ như vậy là mấy giờ mình đoán là khoảng 9-11h trưa, ý nghĩa của câu này là chỉ dành cho những người ngủ dậy muộn, và thời gian lúc này cũng không còn sớm sủa gì nữa rồi.)
“Nhất thượng tam can? Đầu óc hỗ loạn của Hàn Lăng đột nhiên thanh tỉnh. Vậy nghĩa là, bản thân đã ngủ mười hai tiếng đồng hồ rồi? Nhưng, tại sao người vẫn mệt như thế, xương cốt phảng phất như muốn rụng ra vậy, còn nưa………..phía bên dưới sạo lại có cảm giác trướng trướng.
Chẳng lẽ sắp đến kỳ kình? Nhưng không thể nào, cách kỳ kinh trước mới qua có nửa tháng, cho dù đến, cũng phải là viêc của mười ngày sau chứ.
Từ hôm trước bắt đầu, nàng đã phát hiện bản thân ngủ rất là sâu, rất là dài, ngày hôm sau tỉnh dậy toàn thân lại mềm nhũn không chút sức lực, người ta nói đềm nằm mơ nhiều quá cũng sẽ xuất hiện hiện tượng như vậy, sau đó vô luận nàng nhớ thế nào, cũng không nhớ ra được một giấc mơ nào. Thật là kỳ quặc!
“Bệ hạ………..”
Hàn Lăng tũ bỏ những suy nghĩ mơ hồ trong đầu, chập chạp hỏi, “Lạc Lạc đâu?”
“Tiểu thiếu gia đang ở đại sảnh, mấy ngày hôm nay rất là kỳ quặc, tiểu thiếu gia dậy sớm hơn hẳn trước đây.”
“Ờ!” Hàn Lăng không nghi ngờ gì hắn, chầm chậm xuống khỏi giường, để Tố Nga giúp nàng trải đầu………..
Tất cả mọi việc sau khi đã chuyển giao xong, đến lúc Hàn Lăng chính thức khỏi hành, thì thời gian lại qua mất ba ngày.
“Hàn Lăng, trên đường bảo trọng!” Ngày thường vài triều thân có quan hệ khá tốt với Hàn Lăng, đều tới đưa tiễn.
“Cảm ơn mọi người, hẹn say này gặp lại!” Hàn Lăng một bên vừa nói, một bên vừa ngáp, nàng thật sự không muốn làm ra cái hành động phản cảm với phong cảnh này, nhưng nàng thật sự nhịn không nổi, nàng thật sự rất mệt mỏi.
“Lăng, ngươi thật sự không muốn ta đi?” hai con măt Cốc Thu sưng đỏ, luyến tiếc không rời.
“Có Ti Thải đi cùng là được rồi, ngươi á, cứ ngoan ngoãn ở lại với ý trung nhân của mình đi, ta thì không muốn bị Cẩm Hoành truy sát đâu.” Hàn Lăng hóm hỉnh đùa.
Hôm kia, Ti Thải lại đột nhiên đề nghị muốn đi cùng, đến khi nàng hỏi chuyện liên quan đến Dạ, Ti Thải liền nói là nhận nhầm người rồi, Dạ không phải là Ninh Nho Húc.
Dưới sự khổ sớ đeo bám của Ti Thai, Hàn Lăng đành phải đề cho nàng đi theo cùng, dù sao trên đoạn đường này, nàng cũng đang cần một người chăm sóc việc ăn uống.
“Lăng…………”lý Ánh Cúc vẫn một mặt thương cảm, đến tận bây giờ, nàng vẫn không thể tin rằng Hàn Lăng từ bỏ Phong Nhi.
“Dì Lý, nhớ chú ý sức khỏe, đừng quá tham công tiếc việc, có thời gian ta sẽ quay lại thăm người!” Hàn Lăng thân thiết dặn dò.
Lý Ánh Cúc nén khóc, gật gật đầu.
“Phong thúc thúc!” Hốt nhiên, Vi Lạc vui mừng hét lên một tiếng.
Hàn Lăng di chuyển ảnh mắt, vóc dáng cao to vạm v
