The Soda Pop
Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220660

Bình chọn: 8.00/10/2066 lượt.

c đầu răng long, vậy thì, chúng ta phải trân trọng kiếp này. Ta hứa với nàng, vĩnh viễn trân trọng nàng, khiến mỗi ngày nàng sống đều là những ngày vui nhất.”

“Phong.........” Hàn Lăng phát hiện, một thứ gì đó nàng khổ sở đè nén tận sâu trong đáy lòng, bị vén mở ra.

“Tạm không nói tới thời gian ba năm nàng rời đi, trẫm chịu đựng qua như thế nào! Chỉ nói gần hai tháng nay, mỗi đêm, không tới canh ba trẫm không thể chìm vào giấc ngủ. Sau đó, cứ mơ ác mộng, vô luận là ác mộng hay là mộng đẹp, đều có liên quan tới nàng. Những ngày như vậy, thật sự rất mệt mỏi, rất mệt mỏi, trẫm cảm thấy không chút sực lực, kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần, trẫm muốn giải thoát, nhưng mà, trẫm không nờ rời xa nàng, bỏ lại nàng, và cả Lạc nhi, nêu như không phải dựa vào chút hy vọng cuối cùng đó, trẫm đã........đã........”

Lệ nóng, dần dần chảy ra từ khóe mắt Hàn Lăng, chầm chậm chảy qua hai bên má nàng, nàng xúc động rồi, thật sự đã xúc động rồi, nàng không biết, hắn lại đau khổ như thế.

Nàng bỗng nhiên phát hiện, tim rất đau đớn, vì hắn thương, vì hắn đau.

“Thác Bạt Phong là Thác Bạt Phong, Vi Phong là Vi Phong, Thác Bạt Phong có lẽ không thể mang đến hạnh phúc cho Triệu Lăng Nhi, nhưng mà Vi Phong nhất định có thể mạng lại hạnh phúc cho Hàn Lăng, hạnh phúc vĩnh viễn!” Giọng nói của hắn, vô cùng kiên định và rõ ràng, đôi môi ấm áp, lại một lần nữa dịu dàng phủ lên làn môi đang nhè nhẹ run lên của nàng.

Tình cảm xuất phát từ sâu trong con tim, không thể khống chế được; Tình cảm xuất phát từ sâu trong con tim, dần lối mọi người bộc phát.

Từng chiếc từng chiếc quần áo, từ trên người đối phương tuột xuống, cho tới khi cả hai không còn che đậy gì đối diện nhau.

Bọn họ không hề xấu hổ, trong mắt mỗi người chỉ tồn tại một tình yêu không che đậy cùng khát vọng và chờ đợi cùng cấp thiết............... Phương đông dần dần lộ ra một màu trắng sáng như màu bụng cá, hừng đông đang dâng lên khỏi đường chân trời, bầu trời trong veo những đám mây hồng mịn thưa thớt mềm mại như bông vừa đựợc hái, lại giống như là khuôn mặt đang ngà ngà say của một thiếu phụ xinh đẹp, chiếu rọi cả không gian một màu ánh nắng nhàn nhạt.

Không gian thanh lạnh mà mới mẻ, những giọt sương long lanh trong suốt, từng giọt từng giọt đọng lại trên những cọng cỏ và lá cây, lấp lánh phát sáng; mặt đất ẩm ướt mơ hồ lưu lại vết tích ánh sáng ban mai mang màu của những cánh hoa hồng; Tiếng chim hót véo von vui nhộn, càng tăng thêm sự sinh động cho buổi sáng thanh bình này.

“Chào buổi sáng!”

“Chào buổi sáng!”

Trong đại viện (vườn hoa), mấy người đàn ông, một bên vừa luyện tập thể chất, một bên vừa chào hỏi lẫn nhau, khuôn mặt trừ trước tới nay vốn vẫn lạnh lùng nay lại lộ ra vẻ dịu dàng khíem thấy. Chỉ bởi vì một câu nói của Cẩm Hoành!

Hóa ra, vào một khắc trước, Cẩm Hoành giống như thường lệ, đi vào phòng gọi Vi Phong dậy, ai ngờ lại nhìn thấy một cảnh tượng khiến hắn kinh ngạc vô cùng.

Trên chiếc giường lớn màu nâu, không những chỉ nắm đó một mình chủ nhân của hắn, mà còn có một người nữa, một người con gái, một người con gái không giống với những người con gái khác, một người con gái đặc biệt và duy nhất có thể khiến chủ nhân của bọn họ hỷ nộ ái ố.

Cẩm Hoành phản ứng đầu tiên đó là sung sướng chạy ngay ra ngoài, kể chuyện này cho tất cả đám đồng bọn của mình biết, cho nên mới có được cái cảnh tượng bây giờ ở trong đại viện này. Cái đám đàn ông rất ngầu này biết rằng, những ngày đau khổ của chủ nhân bọn họ cuối cũng vượt qua được rồi.

Khác với sự náo nhiệt của bên ngoài, trong phòng vẫn rất yên tĩnh an bình.

Khi Hàn Lăng mở mắt thức dậy, lập tức cảm thấy có một vật gì đó chống xuống bên dưới nơi riêng tư của mình, khiến nàng có chút hơi đau đau, ý thức tiếp theo của nàng là đưa tay xuống phía dưới, chuẩn bị bỏ cái vậy cứng cứng khiến nàng phát đau đó ra, nhưng khi, nàng vừa cham vào vật đó, lại bị một luồng hơi nóng như lửa thiêu đốt khiến nàng ngay lập tức ngẩn ra, kinh nghiêm nói với nàng, đó là...............

Nàng vẫn còn chưa kịp suy nghĩ gì, liền cảm thấy bàn tay to lơn đặt trên eo của mình xiết chặt lại, khu vực nhạy cảm càng thêm đau đớn, bởi vì cái vật cứng như thép kia, đã dính vào càng gần hơn nữa.

Nàng ngẩng mặt lên, đang định nói thì lại bị một bờ môi ấm nóng chặn lại, lời đang định nói ra liền bị chìm vào trong miệng của hăn.

Lại là một cái hôn cuồng dã hung mãnh, kéo dài đến cả mấy phút, cuối cùng khi đã được tự do, Hàn Lăng chỉ có thể gấp gáp thở hổn hển.

“Lăng Lăng! Bảo bối của trẫm!” Giọng nói trầm thấp, vụt qua bên vành tai nàng, chiếc lưỡi dai ẩm ướt trêu đùa quanh tai.

Một trận cảm giác tê dại chạy dọc khắp cột sống, Hàn Lăng phát giác bản thân dường như sắp bị hòa tan ra, trước mắt từng đợt tối đen, bất giác run rẩy cả người, toàn thân mễm nhũn như bún.

Vi Phong đôi mắt sâu thẳm khó đoán, lấp lánh liên tục phát ra ánh sáng, khóe môi hơi hơi nhếch lên, như cười như không, động tác của hắn hơi dừng lại mọt chút, lòng bàn tay săn chắc nhè nhẹ vuốt ve lên bên má nóng hổi của nàng.

Tiếp đó, hấn chầm chậm cúi đầu, cẩn thận, dịu