a sự ngưỡng mộ.”
Nước mắt Hàn Lăng tràn ra lại càng nhiều.
“Đồng ý nhé? Hàn Lăng, nàng có đồng ý cưới Vi Phong không? Đòng ý không bỏ không rời, cùng hắn đi hết quãng đời còn lại không?” Đôi mắt ưu thâm của Vi Phong cũng dần dần chùm lên một màn sương khí.
Hàn Lăng ngây ngốc nhìn hắn, thật lâu, gạt gật đầu.
“Cảm ơn nàng, vô cùng cảm ơn nàng! Trẫm hạnh phúc quá, thật sự rất hạnh phúc!” Tâm tình của Vi Phong giờ khắc này, đã không thể có lời nói ngôn ngữ nào biết đạt và hình dung nổi.
Hạn phúc, chẳng lẽ đây chính là hạnh phúc? Hàn Lăng nước mắt lăn dài mỉm cười, nguyện cho, niềm hạnh phúc này tồn tại vĩnh viễn. “Phát sinh chuyện gì vậy?” Liễu Đình Phái đi theo sau Hàn Lăng, cảm giác được tâm tình nặng nề của Hàn Lăng, nên từ khí vừa bước vào ngự thư phòng đã không thể chần chờ được hỏi.
Hàn Lăng tiến đến phía sau thư án ngồi xuống, cầm lấy bức chiến thư của Chương Văn Xung chuyển cho hắn.
Liễu Đình Phái xem xong, âm thầm do dự một lúc nói: “Vậy ngươi định làm gì?”
“”Chiến!” Hàn Lăng không hề suy nghĩ, đồng thời, cũng nói ra sự lo láng của mình, “Nhưng mà, nếu chỉ dụa vào thực lực hiện tại của Xinh tươi quốc, không khác gì lấy trứng chọi đá.”
“Vậy ngươi vẫn chủ trương nghênh chiến?”
“Ta không có sự lựa chọn, chẳng lẽ thật sự phải giao Vi Phong cho hắn?”
Liếu Đình Phái lại một lần nữa chìm vào trầm mặc.
“Đình Phái, ngươi làm sao vậy? Nói gì đi chứ, bình thường người lắm mưu nhiều kế, mau giúp ta nghĩ ra một kế hoàn hảo!”
Nhìn nàng tâm tình sốt ruột như có lửa đốt, Liễu Đình Phái hốt nhiên hỏi một câu, “Ngươi rất lo lắng cho Vi Phong?”
“ta-----“ Không ngờ đến hắn lại hỏi câu hỏi như vậy, Hàn Lăng á khẩu không nói được gì.
Liễu Đình Phái cười, nụ cười nhàn nhạt, “được, vậy thì chiến vậy!”
“Nhưng mà............” Lần này, đến lượt Hàn Lăn do dự.
Liễu Đình Phái thu lại nụ cười, nghiêm túc phân tích: “Ta sẽ hiệu triệu nhân sĩ võ lâm, bọn họ đều là những người có võ công rất cừ, so với cái đám binh sĩ kia còn lợi hại hơn nhiều, bọn họ sẽ cùng với quân đội của Xinh tươi quốc tham chiến, chưa chức đánh không lại Dụ Trác hoang triều.”
“Ân!” Không hề có chút vui mừng nào, Hàn Lăng vẫn một mặt trầm ngâm.
“Sao vây? Vẫn còn chuyện gì chưa giải quyết được sao?”
“Đánh nhau............sẽ khiến nhiều người mất mạng. Vốn là không liên quan gì đến Xinh tươi quốc, ta lại đi khiến nó cuốn vào chuyện này.” Hàn Lăng ngập tràn trong lòng một cảm giác lo buồn và áy náy.
Sự tàn khốc của chiến tranh, Liễu Đình Phái cũng vô cũng rõ ràng. Nhưng mà, ngoài việc thở dài, hắn cũng không còn cách nào khác.
“Đình Phái, phải làm thế nào mới có thể không tổn hại một binh một tốt nào mà đưa được Vi Phong trở lại ngôi vị? Hàn Lăng ngẩng đầu, đôi mắt mỹ lệ tràn đầy sự khẩn thiết.
Thân thế Hàn Lăng nhẹ nhàng, chầm chậm dựa ra phía sau, nhắm mắt, yên lặng suy nghĩ. Một lúc, nàng nhanh chóng mở chừng mắt ra, nhảy lên vui sướng nói: “Đình Phái, nếu như.............nếu như chúng ta dùng thuốc mê khiến cho quân đội địch tạm thời hôn mê, rồi tóm tên thống soái ép buộc Dụ Trác quân đầu hàng, ngươi cảm thấy như vậy có được không?”
“Tóm tặc tiên tóm vương (muốn bắt giặc, thì bắt vua trước), cách này không tệ, vấn đề là, làm sao để bỏ thuốc, chẳng lẽ cần phái gián điệp trà trộn vào trong quân đội??”
“Không, không cần gián điệp, chúng ta trực tiếp phát tán vào bọn chúng! Trong ngày ứng chiến, máy bay của chúng ta sẽ bay tới trên bầu trời của quân địch, từ trong không trung phát tán thuốc mê.” Hàn Lăng càng nói càng hưng phấn, lúc nãy khi đang tầm tư, nàng nhớ tới tiền kiếp Triệu Lăng Nhi cũng trong một trận chiến đấu nào đó cũng từng dùng biện pháp này.
“Máy bay?” Mắt Liễu Đình Phái tức thì mở lớn, “Ngươi nghĩ đây là thế ký 21 sao?”
“Không cần là thế ký 21, đương nhiên, đó không phải là chiếc máy bay chân chính, tóm lại là........chỉ cần là thứ có thể bay được trong không trung, dụa vào nguyên lý của máy bay, gần giống như chiếc dù (loại dùng để nhảy dù)!” Triệu Lăng Nhi sau cùng không dùng đến cái cách này, bởi vì nàng ta không biết phát tán thuốc mê từ trong không trung. Nhưng Hàn Lăng thì khác, nàng từng nhìn thấy máy bay, biết được cách phát tán thuốc.
“Dù? Ngươi có máy phát không?”
“Không cần đến máy phát, dùng lửa làm động cơ.”
“Lửa?” Liễu Đình Phái hơi dưng một lúc, đôi mắt vốn khốn hoặc dần dần phát ra ánh sáng, “ta hiểu rồi! Ở bên dưới lắp một cái chậu, trong chậu đốt lửa, phối hợp với lực thổi của gió, đẩy máy bay bay lên!”
“Đúng, chính là như thế!” Hàn Lăn sung sướng gật gật đầu, những lời hắn nói vừa khớp với những gì nàng nghĩ.
“Chuyện này để ta phụ trách đi, ta đã từng tham gia trại hè, từng làm mô hình này rồi.”
“Thật à! Vậy thì tốt quá, chúng ta cùng nhau làm. Ta cũng từng nhìn thấy mô hình ở trên ti vi rồi, chũng ta cần phải tìm ra loại vải tốt nhất, dây cao su và dây thừng đã! Còn nữa, kích thước của cái chậu lửa, không thể qua loa.”
“Đước!” đôi mắt đen cảu Liễu Đình Phái không ngừng lấp lánh, hắn và nàng, mới hợp nhau nhất!
Liễu Đình Phái là phe hành động, sau khi đã có mục tiêu, hán liên lập tức đi tìm nguy