Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219653

Bình chọn: 10.00/10/1965 lượt.

về thần linh che chở.”

Nếu như ở thế kỷ 21 hỏi Hàn Lăng là thế giới này có quỉ thần hay không, Hàn Lăng nhất định sẽ trả lời là: không có. Nhưng mà, trải qua hai lần xuyên không quỉ dị, lại còn vô duyên vô cớ nhớ lại tiền kiếp, nàng không còn dám tiếp tục đưa ra bất kỳ đoán định nào, bởi vì cái thế giới thiên biến vạn hóa này, có rất nhiều việc không phải bản thân có thể khống chế và giải thích được.

“Cái vị Chính Nghiêm đại sư bao giờ mới trở lại?” Nàng hốt nhiên hỏi.

“Không rõ nữa, trẫm lúc đó phát bệnh, cũng từng phái người đi tìm hắn, nhưng hòa thượng trong tự nói là hắn tiên du (du ngoạn tiên cảnh, kiể như du ngoạn khắp nơi) rồi.”

“Đúng rồi, Tường Vi dạo gần đây không hề có bất kỳ hành động nào sao?” Hàn Lăng lại hỏi.

“Nàng ta đã hoàn toàn tin tưởng là trẫm đối với nàng ta sản sinh tình yêu, nhưng mà kỳ lạ đó là, bình thương ngoài việc trị liệu cho trẫm, nàng ta không hề tiếp xúc với người khác, Dạ theo dõi chú ý nàng ta mấy ngày nay, đều không có phát hiện gì. Mấy bình máu đó, nàng ta chỉ là cất giữ ở một chỗ trong phòng, cũng không hề động đến.” Nhớ lại việc này, sự phiền não của Vi Phong lại nhiều hơn thêm một tầng.

Hàn Lăng cũng nghi hoặc không giải thích được, đồng thời trong lòng lo lắng như có lửa đốt, cứ tiếp tục như vậy, Vi Phong chắc sẽ vì mất máu quá nhiều mà chết.

“Phong, chàng cảm thấy cái chết của mấy người thái giám đó, có khi nào có liên quan đến nàng ta?” Không biết thế nào, trong đầu Hàn Lăng lại vọt ra cái ý tưởng này.

Vi Phong mới nghe, sắc mặt hơi có chút biến đổi, “Nàng là chỉ, hung thủ cắn chết những tên thái giám đó là Tường Vi? Nhưng........nàng ta một nữ tử mảnh mai yếu ớt, làm thế nào mà không cần đánh nhau đã khiến cho đối phương rơi vào chỗ chết?”

“Nhìn bề ngoài, nàng ta là một nữ tử chói gà không chặt, nhưng công phu thực tế của nàng ta, chúg ta đều không thể biết.” Hàn Lăng ngày càng khẳng định sự phán đoán của mình, “Nàng ta không có việc gì lại rút máu của chàng, đám thái giám kia bị cắn đến chết, việc này, đều có liên quan tới máu!”

Vi Phong cẩn thận suy nghĩ, cuối cùng cũng gật đầu tán đồng.

“Nếu như ba đếm trước đều phát sinh tình huống chết người, đêm nay có lẽ cũng không ngoại lệ, chỉ cần phái người luôn luôn giám sát, đêm nay sẽ biết hung thủ cuối cùng có phải là nàng ta hay không!”

“Ừm, ta sẽ phái Dạ phụ trách việc này!” Đôi mắt Vi Phong nhanh chóng chuyển thành bén nhọn sắc lặnh, “Nếu như thật sự là nàng ta làm, trẫm lập tức sử tội chết nàng ta.”

“Hãy đừng! Chàng quên mất mục đích của chúng ta? Cứ như vậy sử tội chết cho nàng ta, thân thế của chàng phải làm thế nào? Câu đó đó làm thế nào để giải?”

Vi Phong nghe xong, lại phiền não thở dài một hơi.

Hàn Lăng thương xót nhìn hắn, ngón tay trèo lên khuôn mặt hắn, dịu dàng xoa đi đôi mày đang nhăn chặt lại của hắn. Thật là đáng thương, gần đây phát sinh ra quá nhiều chuyện, làm cho hắn mệt mỏi quá rồi. Nếu như có thể, nàng thật sự không hy vọng hắn làm hoàng đế, hy vọng hắn có thể đặt xuống tất cả, cùng với bản thân thoải mái không vướng bận sống qua ngày.

Vi Phong nắm chặt lấy bàn tay mềm mại nỗn nà như trẻ con của nàng, cũng ánh mắt ngập tràn tình cảm chăm chú ngắm nàng. Nếu như có thể, hắn nguyện từ bỏ vị trí cửu ngũ chí tôn này, đem nàng và các con tiêu dao thiên hạ, thoải mái hạnh phúc, vui vẻ giang hồ. Nhưng tiếc là, hắn không thể! Từ lúc được sinh ra, thì vận mệnh đã ấn định hắn phải gánh vác cái trọng trách nặng nề này.

Hai người cùng yêu thương thương xót nhìn nhau, tình yêu của cả hai, càng ngày càng nồng, càng ngày càng sâu........

O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)

Hôm nay, Ngự thư phòng lại dày đặc một không khí nặng nề.

Dạ và Hắc đứng thẳng trước thư án, khuôn mặt đầy những đám mây u ám nhìn vào Vi Phong đang ngồi trên ngai vàng, và còn Hàn Lăng ngồi bên cạnh.

“Dạ, ngươi tỉ mỉ kể lại một lần nữa tình huống của ngày hôm qua.” Vi Phong giọng nói âm trầm. Mấy đêm nay, cho dù đã hạ lệnh Ngự lâm quân phải tăng cường canh giữ, vậy mà tình trạng thái giám vô cớ tử vong vẫn tiếp tục phát sinh.

Dạ cung kính gật đầu, rủ rỉ nói, “Bắt đầu từ giờ Tuất tối qua, thuộc hạ và một số người khác luôn ẩn trốn ở trong bóng tối tại cửa Túy Hà cung. Đang đứng đó thì nghe thấy một tiếng hét thê lương gấp gáp từ trong điện truyền ra, đến lúc thuộc hạ cùng một số người chạy vào đến nơi, cả đại điện đã im lặng như tờ, chỉ có cái người thái giám trực đêm hôm qua là nằm trên đất, tắt thở chết rồi.

Hắc cũng bẩm báo theo, tình huống gặp phải cũng giống như Dạ.

“Hung thủ có khi nào là từ nơi khác thâm nhập vào trong điện, ví dụ như mái nhà, cửa sổ?” Hàn Lăng không khỏi đề ra nghi vấn.

“Chắc là không thể, thuộc hạ cũng nghĩ tới tình huống đó, sơm đã an bài người trốn trên mái nhà và xung quanh căn phòng, bọn họ đều nói là không hề nhìn thấy nhân vật khả nghi nào xuất hiện.

“Vốn còn cho rằng đó là Tường Vi, không ngờ tới không phải như vậy. Cuối cùng ai có ma lực đạt đến một trình độ thần không hay quỉ không biết như vậy? Đén nay, cả hậu cung tâm trạng ai cũng hoang mang bất ổn,thậm chí còn có tin đồn là lời nguy


Old school Easter eggs.