sau quay sang nhìn Vi Phong, “Hoàng thượng, xin người ngàn vạn lần đừng quyết định sai lầm, thái y không phải nói còn một tháng nữa hay sao? Xin người nhất định phải kiên trì, nói không chừng sẽ còn cơ hội để thay đổi.......”
“Thay đổi? Đều đã tới bước này rồi, còn gì có thay đổi được nữa?” Lý Ánh Cúc lập tức ngăn nàng ta lại, “Ngươi chỉ là một nô tài với chức Ti Thải bé nhỏ, có tư cách gì tới đây nói nhảm? Ra ngoài!” “Ta có! Đương nhiên là có!” Ti Thải nóng lòng như có lửa đốt, lần đầu tiên mất đi lý trí, “Việc có quan hệ tới hoàng hậu nương nương, ta đương nhiên là có tư cách!”
“Ti Thải, ngươi ra ngoài trước đi!” Vi Phong yên lặng đã lâu, cuối cùng cũng cất lời, sau đó nhìn sang Lý Ánh Cúc, “Mẫu hậu, người cũng ra ngoài đi!”
“Hoàng thượng!”
“Phong nhi!”
Hai người phụ nữ cùng nhau gọi hắn.
Lúc này, Vi Lạc cũng đi tới trước mặt bọn họ, ngẩng khuôn mặt bé nhỏ mang theo nét chín chắn và sớm trưởng thành của mình lên,nghiêm túc noi: “bà nội, dì nuôi, hai người ra ngoài trước đi. Suy nghĩ của hai nười phụ hoàng đều nghe thấy cả rồi, tất cả để phụ hoàng tự mình quyết định có được không? Còn nữa, phụ hoàng có bệnh trong người, không nên nghe những lời cãi nhau.”
Khóe môi Lý Ánh Cúc và Ti Thài hơi động đậy, muốn nói gì đó nhưng mà chỉ thốt ra một câu: “Phong nhi/ hoàng thượng, mẫu hậu/ nô tỳ lui xuống trước!”
Ngự Thư phòng quay trở lại vẻ yên tĩnh lúc trước, ngón tay mũm mĩm của Vi Lạc đặt lên trên bàn tay rắn chắc của Vi Phong, lại hướng về phía ghế rồng đi tới.
Vi Lạc không nói gì, đề mặc cho hắn nắm lấy tay mình, ngược lại còn quay sang nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của hắn, cho tới khi hai người cũng ngồi lên ghế rồng.
Nhìn đứa con thơ dại, Vi Phong lại không khỏi nhớ tới Hàn Lăng, đôi mắt đen thâm sâu đột nhiên bị phủ lên một tầng mây u ám.
“Phụ hoàng, đừng lo lắng, mama nhất định không sao đâu, tất cả rồi sẽ trở nên tốt đẹp.” Vi Lạc đôi mắt to lanh lợi lấp lánh tia kiên định.
Vi Phong chăm chú nhìn hắn, khóe môi hơi cong lên.
“Còn nữa phụ hoàng, bất kể là người lựa chọn như thế nào, Lạc Lạc đều sẽ ủng hộ người!” Kỳ thật, hắn sớm đã đoán ra quyết định của phụ thân.
Vi Phong vẫn không nói gì, chỉ là nắm chặt lấy bàn tay bé xinh đưa lên môi mình không ngừng hôn........
O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Phong, đừng, hãy mặc kệ ta, chàng phải cố gắng lên, đừng để cho lão yêu bà đó đạt được mục đích, Phong, Phong…………”
“Nương nương, người mau tỉnh dậy đi, hoàng hâu nương nương………..” Tường Vi một bên vỗ vỗ vào mặt Hàn Lăng, một bên vừa gọi nàng thật to. Nhưng không làm được gì, Hàn Lằng dường như vẫn còn đang chìm đắm vào trong giấc mộng, bất luận nàng ta hét gọi thế nào thì nàng cũng không tỉnh dậy.
“Phong, nghe lời của ta, nếu không ta sẽ không tha thứ cho chàng, sẽ không tha thứ cho chàng……….” Hàn Lăng đôi mắt nhắm chặt, miệng vẫn tiếp tục lẩm bẩm.
Tường Vi nhìn như vậy, vừa sốt ruột vừa hoang mang, cuối cùng nghĩ ra được một cách, “Nương nương, tiểu hoàng tử xảy ra chuyện rồi, mau tới coi đi, tiểu hoàng tử xảy ra chuyện rồi!”
Quả nhiên, Hàn Lăng lập tức mở chừng mắt ra, một bên nhìn ngó loanh quanh, một bên kinh hãi kêu lên, “Lạc Lạc xảy ra chuyện gì rồi? Lạc Lạc, Lạc Lạc đâu?”
“Người cuối cũng cũng tỉnh rồi!” Tường Vi thở phào.
Hàn Lăng bình tĩnh lại, nhìn ra cảnh tượng quen thuộc xung quanh, và còn có Tường Vi khuôn mặt vô cùng quan tâm, liền hiểu ra tất cả.
Mới vừa rồi, bản thân lại nằm mơ ác mộng! Mơ thấy Vi Phong môi khô nứt nẻ, toàn thân tóat mồ hôi lạnh, hô hấp gấp gáp, thậm trí là đang hôn mê nữa.
“Nương nương yên tâm đi, hoàng thượng sẽ không có chuyện gì đâu!” Tường Vi biết được Hàn Lăng lại nằm mơ ác mộng cho nên an ủi nàng.
“Ta nhìn thấy chàng đang hấp hối, không hề có chút sinh khí nào nằm ở trên giường, chàng sắp chết rồi, Tường Vi, hoàng thượng sắp chết rồi, làm thế nào? Ta nên làm thế nào?” Hàn Lăng kinh hoảng không biết nên làm thế nào, nước mắt tí tách rơi xuống.
“Không đâu, chỉ là mơ mà thôi, hồi còn nhỏ ta nghe mẹ ta nói, giấc mơ thường là ngược lại so với đời thực. Mất đi một chút máu mà thôi, thuốc bổ trong hoàng cung loại nào cũng có, lại thêm thái y trong cung y thuật cao minh, hoàng thượng nhất định sẽ không sao.” Tường Vi đau lòng lau đi giọt nước mắt đang lăn dài trên mặt Hàn Lăng.
Có thuốc bổ và thái y thì sao chứ? Ngày nào cũng mất máu như vậy, cho dù có là người khở mạnh thế nào đi nữa thì cũng sẽ có vấn đề cả thôi, mà còn rất là nghiêm trọng nữa.
“Nương nương, người đang mang thai trong mình, cảm xúc khồn nên quá kích động. Yên tâm đi người tốt sẽ gặp điều tốt thôi, người và hoàng thượng là thật lòng yêu thương nhau, ông trời sẽ phù hộ cho hai người.” Tường Vi tiếp tục an ủi, “Người chắc là đói rồi, nào, uống chút nước trước đi, rồi ăn củ khoai lang.”
Cả nửa tháng nay, bọn họ cứ đề phải ăn khoai lang chống đói.
Hàn Lăng liếc nhìn củ khoai lang mới nướng chín không lâu vẫn còn đang bốc khói mà không nói tiếng nào, chỉ cúi đầu xuống.
“Nương nương, ta biết người không muốn ăn, nhưng mà tiểu công chúa phải ăn, tiểu công chúa không thẻ nhịn đói được đâu.”