xế chưa kịp khởi động, đã trông thấy trước mặt có người đang nhanh
chân bước đến.
Người đó đi qua đầu xe, khom người xuống gõ vào cửa sổ ghế phụ.
Những giọt nước mưa nhỏ li ti đầy trên cửa sổ, gương mặt điển trai hoàn hảo có gì đó mơ hồ không rõ ràng.
Hạt mưa bụi lặng lẽ dày đặc thấm vào mái tóc ngắn đen nhánh ,thấm ướt một màng trên bả vai. . Thư Quân do dự trong chốc lát cuối cũng vẫn kéo hạ cửa sổ xe xuống.
"Giờ em có rảnh không?" Bùi Thành Vân đứng bên ngoài cúi người xuống hỏi.
Mùi thơm trong tiệm cà phê ngào ngạt, trên vách ngăn bằng kính rộng
lớn khung cảnh phía dưới mười tầng hiện ra rõ ràng. Đây là khu vực sang
trọng nhất, những ánh đèn sáng hội tụ lại thành dòng sông yên ả di
chuyển trong cơn mưa.
Tay Thư Quân ôm chặt chiếc cốc sứ, ngắm nhìn bột sữa dần dần hòa tan
vào dung dịch màu nâu ấy. Từ lúc xuống xe cô vẫn im lặng vì nghĩ mãi vẫn không hiểu vì sao mình lại dễ dàng đồng ý lời đề nghị của Bùi Thành
Vân.
Anh muốn ngồi nói chuyện với cô, thế nhưng, nói về cái gì?
Cô ngẩng đầu, ánh đèn không phải quá u ám mà người đàn ông đang ngồi đối diện khiến cô cảm thấy hơi xa lạ.
Hơn bốn năm trời không gặp, cả một cuộc điện thoại trong khoảng thời
gian đó cũng không có. Họ từng liên lạc thường xuyên với nhau nhưng kết
quả từ giây phút anh lên máy bay, chỉ trong một đêm toàn bộ mối quan hệ
đã bị cắt đứt.
Cô vốn chưa từng nghĩ rằng anh sẽ lại xuất hiện trong cuộc sống của
mình. Những tháng ngày quá khứ cứ như một cơn gió, thổi qua rồi tan biến mất. Chí ít, cô hy vọng là vậy.
Trầm mặc hồi lâu, Bùi Thành Vân dựa vào sofa, giọng nói thoải mái: "Mấy năm nay em sống thế nào?".
Khúc dạo đầu khuôn sáo, đơn điệu và nhàm chán. Thư Quân đánh giá
trong lòng không khỏi cười thầm. Ngày trước chẳng phải như thế này.
Trước đây bọn họ đấu võ mồm cũng phải liên tục vài giờ đồng hồ.
"Em rất khỏe." Cô cũng có qua có lại hỏi: "Còn anh?".
"Cũng tạm".
Cô nghĩ, không khí thế này thật kỳ lạ, quả thực là đang kiểm tra sự kiên nhẫn và khả năng ngồi thiền của mình.
Nhưng cô che giấu rất giỏi, làm ra vẻ không có chuyện gì, hớp một ngụm cà phê.
Bùi Thành Vân suy nghĩ, nói: "Anh không biết em sợ không gian vây kín. Chuyện này khi nào vậy?".
Cô lặng im một hồi, nói: "Lúc còn đi học chắc chắn không có".
"Sau này đã xảy ra chuyện gì?"
Ánh mắt anh bình tĩnh nhìn cô, cơ hồ là thật lòng quan tâm nhưng cô
đột ngột cảm thấy không thích, chỉ trả lời đơn giản: "Có một số chuyện
không vui, chẳng có gì hay để nói cả".
Hóa ra đã xa lạ như vậy rồi.
Bùi Thành Vân không nói gì. Gương mặt cô cũng chẳng thay đổi gì
nhiều, nhưng đối mặt với anh cả nụ cười cô cũng không để lộ ra. Dường
như có một lớp vỏ ốc cứng bao trùm lấy cô. Còn cô thì chỉ nhìn anh qua
lớp vỏ cứng ấy.
Thật ra anh vẫn còn nhớ dáng vẻ cô cười, khóe mắt khẽ cong cong, hàm
răng trắng như tuyết thẳng tắp tựa như những vỏ sò nhỏ, má trái còn có
lúm đồng tiền, vô cùng trong sáng, đáng yêu. Trước đây cô rất hay cười,
vẫn thường nói cười rạng rỡ, vẻ mặt tươi vui luôn có sức mạnh làm ấm áp
lòng người. Năm đó có lẽ chính là vì sức mạnh này cuốn hút anh ngày càng thân thiết với cô.
Mặc cho những hồi ức ấy cứ cuồn cuộn trong lòng, gương mặt của Bùi
Thành Vân vẫn không chút cử động. Trông thấy sự cố tình phòng bị của Thư Quân, anh trỏ vào món ăn trên bàn: "Ăn nhiều một chút".
Thư Quân vâng lệnh, cắm đầu cắm cổ ăn, không nói gì.
Cuối cùng bước ra khỏi tiệm cà phê, Thư Quân suy ngẫm, dường như đã
một thời gian rất dài không giống như tối nay nữa rồi. Lúc đang ăn mà
trong lòng lại mang nỗi niềm tâm sự, quả là không tốt cho tiêu hóa. Bước đi hai bước, cô mới chợt ý thức được đó là câu Châu Tử Hoành đã từng
nói.
Đã bao lâu rồi?
Cô không nhớ rõ nữa. Chỉ nhớ hôm đó cô vừa mất việc trong lòng không
vui. Lúc bò dậy từ trên giường, căn phòng rộng lớn chỉ còn sót lại một
mình cô. Sau đó đi xuống nhà, cô nhìn thấy Châu Tử Hoành mặc bộ áo ngủ
ngồi trước bàn ăn xem tạp chí, trên bàn toàn là những sơn hào hải vị
thơm ngon.
Châu Tử Hoành vốn có tầm thưởng thức, từ ăn mặc hàng ngày đến phong
cách bày trí phòng ốc, khắp nơi đều là phong cách ấn tượng khiến người
khác phải trầm trồ. Cô đứng trên cầu thang nhìn xuống, áo ngủ tơ tằm,
người đàn ông nho nhã lịch lãm, thêm vào đó là chiếc bàn ăn sáng, dài
cùng bữa sáng tinh tế phong cách Âu. Ánh mặt trời xuyên qua vách kích
ngăn rọi choáng cả nửa căn phòng khách. Thư Quân ngạc nhiên phát hiện ra cảnh tượng này vô cùng giống với tình tiết trong phim mà cô vẫn thường
xem. Tuyệt vời không gì bằng!
Thế nhưng rất nhanh, bộ phim trong mộng tưởng của cô bị phá vỡ, chỉ
vì người ngồi bên bàn đưa mắt nhìn cô với vẻ khó chịu, phán đoán không
chút thương tiếc: "Dáng vẻ em ngây ra trông thật ngốc". Ảo giác biến
mất, cô bất đắc dĩ bĩu môi bước xuống lầu. Thật đáng tiếc, trong cảnh
tượng được xem là hoàn hảo đó Châu Tử Hoành không phải là nam diễn viên
chính nho nhã, lịch lãm trong phim. Tuy rằng anh có ngoại hình chẳng
thua kém bất cứ nam ngôi sao nào.
Sau đó, cô ngồi xuống ăn, trong lòng toan tính chuyện công việc.