Miếng bánh sandwich nướng vừa bén lửa, miếng ốp la chiên nhìn cũng đẹp
mắt. Yêu cầu của cô với đồ ăn vốn rất cao, thế nhưng hôm nay lại hoàn
toàn lơ đãng. Nuốt vội vài miếng, cô nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt vọng lại.
Cô tò mò nhìn sang, chỉ thấy Châu Tử Hoành khẽ nhướng khóe môi, thần sắc cười như không cười. "Mùi vị thế nào?"
"Ờ..." Cô nuốt thức ăn trong miệng, hàm hồ gật đầu: "Cũng được".
"Nhiều muối tiêu và sốt cà chua trộn chung với nhau, có mùi vị gì chứ?"
Giọng anh thành thật, với vẻ đang nghiêm túc thỉnh giáo. Cô ngẩn
người một lúc mới hoảng hồn, ánh mắt liếc qua đĩa sốt cà chua còn sót
lại và biểu cảm của anh, nhất thời không nói gì.
Anh nhìn tờ tạp chí trong tay, lật sang trang mới, vừa xem lướt nhanh như gió vừa ung dung nói: "Lúc ăn mà đầy tâm sự rất dễ ảnh hưởng không
tốt cho tiêu hóa".
Cô cất từng hũ gia vị trong tay về vị trí cũ, miệng vừa chua vừa mặn, ngoài mặt còn vờ như không có chuyện gì, phụng phịu đáp trả từng chữ
từng câu: "Cảm ơn lời nhắc nhở của anh".
"Đừng khách sáo." Anh thoải mái nhận lấy lời cảm ơn của cô, vả lại
cũng chẳng nhìn cô lấy một cái, dường như tin tức có sức hấp dẫn nhiều
hơn cả cô.
Nói ra cũng lạ, chỉ là một việc nhỏ nhặt huống hồ lại xảy ra rất lâu rồi, Thư Quân không ngờ mình lại có thể nhớ rõ đến thế.
Sau khi xuống lầu, cô khéo léo từ chối lời đề nghị đưa cô về nhà của
Bùi Thành Vân, tự đi taxi về. Mưa ngoài cửa sổ lớn dần, âm thanh đập vào cửa kính thật khó chịu. Cô nằm trên giường với nỗi buồn biết trước, tối nay chắc chắn chẳng thể nào yên giấc.
Nicole kết thúc buổi họp sáng, bước vào văn phòng trông thấy thuộc hạ đáng yêu đang ngồi trên sofa xem tạp chí.
Tuần san giải trí kỳ mới, nhân vật trên bìa chính là Từ Bội Bội mặt trời giữa ban ngày.
Nicole đưa tay giật cuốn tạp chí, vứt cùng với mớ chứng từ lên bàn,
cánh tay vòng trước ngực nhướng nhướng chân mày thon gọn hoài nghi hỏi:
"Em còn có thời gian rảnh rỗi xem xì căng đan nữa ư?".
Cô nói chuyện vốn mang chút giọng điệu bề trên lấn át người khác,
cũng may Thư Quân đã quá quen rồi. Bình thường hai người đi dạo phố, dù
là bình phẩm chiếc áo đẹp Nicole cũng vẫn điệu bộ ấy, xoi mói hà khắc và không cho phép người bên cạnh phản bác, quả là tác phong của nữ hoàng.
Thư Quân làm vẻ mặt ma mãnh. "Đợi chị chán quá. Sao vậy? Gọi em đến có gì căn dặn không?"
Cô khẽ ngẩng mặt lên, bộ dạng đó vẫn còn mang chút khí chất trẻ con.
Nicole đẩy đẩy gọng kính, trong lòng không khỏi than thở. Làm trong
ngành này không thể mãi mãi ngây thơ trong sáng thế này được. Nếu muốn
nổi danh nhất định phải lão làng sõi đời. Thế nhưng về mặt này, Thư Quân hiện giờ vẫn chưa nhận thức được hết, so với Từ Bội Bội đúng là một
trời một vực.
"Nicole?".
Giọng Thư Quân khiến người bầu sáng giá tạm gác lại những suy tư, lật tờ biên bản ghi chép cuộc họp liếc sơ qua xác nhận một lượt, Nicole
nói: "Ca khúc đơn đã tung ra được một thời gian rồi, lẽ nào em không
quan tâm chút gì về thành tích của mình sao?".
Thư Quân không nghĩ gì liền ngoan ngoãn hỏi theo ý của cô: "Thành tích tốt không chị?".
"Cũng tạm ổn." Nicole cúi đầu xem chứng từ. "Các con số xếp hạng đang nhích lên phía trước, vả lại tuần này còn có xu hướng tăng nữa. Vừa rồi họp cũng có nhắc đến vấn đề này, ông chủ rất hài lòng."
"Thế nên?".
"Thế nên", Nicole ngừng lại, mặc dù gương mặt vẫn không có biểu hiện
gì nhưng Thư Quân có thể nhận ra tâm trạng của cô không tệ. "Tiếp đến
công ty sẽ chính thức bắt tay vào làm abulm. Giờ là thời điểm cuối năm,
toàn bộ hoạt động tuyên truyền quảng bá cho em sẽ bắt đầu tiến hành vào
mùa xuân năm sau. Qua vài ngày sẽ có một bản kế hoạch cụ thể, em cũng
phải cố gắng nhiều, tranh thủ phát triển tốt hơn vào năm sau nhé."
Trên thực tế, chẳng cần đợi đến mấy tháng sau đó, công ty đã nhanh
chóng khởi động bước đầu tuyên truyền. Cô bắt đầu liên tục lộ diện trước ống kính, tuy vẫn chưa phải là nhân vật chính nhưng đủ khiến cô mệt đến nhừ tử, dường như đến lúc này mới lãnh hội được vất vả của người làm
nghệ sĩ.
"Cậu gầy sắp giống dân tị nạn Châu Phi rồi đó." Quách Lâm sau khi về nước đã đánh giá cứng nhắc.
Thư Quân nói mất kiên nhẫn: "Có hôm khi trang điểm người tạo hình nói tớ mụ mẫm như trẻ sơ sinh. Thế là ngay hôm sau bị Nicole lập tức bắt
giảm cân. Hiện giờ, nhiều đồ không thể ăn, hàng ngày còn phải vận động".
"Như vậy là quá chú trọng hình dáng bên ngoài, lẽ nào cậu phải chạy trên đường thần tượng?"
"Chẳng biết, nghe theo sự sắp xếp."
"Tớ gần như không thể tưởng tượng được cậu thật sự sẽ trở thành ngôi
sao." Quách Lâm cẩn thẩn dò xét kèm theo biểu cảm kinh ngạc.
"Nhìn tớ không có chút tố chất nào sao?"
"Chí ít tớ không nhìn thấy." Câu trả lời của cậu bạn chí cốt mang đầy sự quyết đoán.
Cậu ấy vốn là như vậy, châm biếm chế nhạo cô những khi cô không tận
lực cố gắng. Thư Quân hoài nghi, liệu có phải đó đã trở thành một niềm
vui thú trong cuộc sống của cậu ấy. Thế nên cô cũng chẳng chấp nhặt, ăn
tạm chút gì đó lót dạ rồi tiến vào phòng tập thể dục.
Nói theo lời của Nicole thì: "Đừng bao giờ suy nghĩ l
