i với cậu những
điều này, nhưng mà nói xong lại cảm giác thật dễ chịu. Cảm ơn cậu".
"Cảm ơn gì chứ?" Thư Quân cũng nhìn cô, "Chuyện riêng tư cá nhân, cậu lại nói được với tớ, tớ cũng cảm thấy lạ nữa là".
Lần này thì Bạch Hân Vy chẳng tiếp lời.
Lý do ư? E là ngay cả cô cũng chẳng rõ nữa. Nhưng thật sự vô cùng kỳ
diệu, từ sau khi ra khỏi bệnh viện cơn tức giận đè nén trong lồng ngực,
lúc này đây đột nhiên biến mất đi phần nào.
Có lẽ nhiều năm nay, cô luôn thiếu đối tượng thổ lộ tâm sự, trên thế
gian này, ngoại trừ cô ra người hiểu Bùi Thành Vân nhất không ai khác
ngoài Thư Quân.
Mãi đến khi xe chạy đến dưới nhà Thư Quân, Bạch Hân Vy mới lôi ra một tấm danh thiếp đưa sang, suy nghĩ rồi nói: "Cậu giữ số điện thoại của
tớ, có thời gian rỗi tụi mình ra ngoài tụ tập".
"Tất nhiên rồi."
Cả hai trao nhau số điện thoại di động xong, lúc này Thư Quân mới xuống xe.
Kết quả là vài ngày sau đó, Thư Quân thật sự nhận được cú điện thoại của Bạch Hân Vy, hẹn cô ra ngoài uống trà.
Nội dung trò chuyện không nằm ngoài những chuyện cũ trong hồi ức và
cuộc sống hiện thực. Thư Quân chỉ không hiểu rằng, vì sao Bạch Hân Vy
lại đột nhiên tiếp cận cô. Cho dù là lúc còn đi học, bọn họ nói chuyện e là không nhiều như bây giờ.
Cuối cùng thời gian trò truyện cũng đã tương đối, cuộc hẹn gần đến
hồi kết, Bạch Hân Vy chợt nói: "Cậu biết không, ở nước ngoài những tháng ngày ấy, tớ cứ muốn làm sáng tỏ một chuyện". Cô ngừng trong giây lát,
ánh mắt lướt nhìn chăm chú gương mặt Thư Quân, chậm rãi nói: "Tớ muốn
biết rằng, cậu rốt cuộc có điều gì hấp dẫn Bùi Thành Vân chứ!".
"Hả?" Thư Quân không khỏi sững sờ.
Đây là cái tên mà hôm nay lần đầu tiên được họ nhắc đến. Trước đó
Bạch Hân Vy nói rất nhiều chuyện xa xưa nhưng cái tên của Bùi Thành Vân
thì không hề.
"Lẽ nào cậu không biết rằng anh ấy thích cậu?"
Thư Quân trầm mặc một lúc lâu, khẽ cụp mắt xuống, "Đều đã là chuyện trước kia rồi mà".
"Hiện giờ vẫn vậy."
"Cái này tớ không rõ." Giọng cô càng thấp đi, cũng chẳng rõ là bối rối hay né tránh nữa.
Bạch Hân Vy khẽ sững người, tiếp đó mỉm cười, nói: "Xem ra cậu chẳng có tình ý gì với anh ấy".
"Xem ra cậu vẫn còn tình ý với anh ấy." Thư Quân ngước mắt lên, nhìn người
bạn học cũ: "Hôm nay hẹn tớ, lẽ nào là để thăm dò à?".
"Cũng chẳng phải." Bạch Hân Vy vô cùng thẳng thắn. "Tớ chẳng qua chỉ
muốn hoàn thành tâm nguyện nho nhỏ mà thôi. Đã từng có một thời gian dài tớ hối hận, ân hận vì sao trong suốt ba năm học phổ thông không tiếp
xúc nhiều hơn với cậu. Vì thế mà tớ chẳng biết cậu là người như thế nào. Thật ra nếu như không phải vì anh ấy, e tớ đã sớm quên mất cậu. Kết
quả, cũng chính vì anh ấy, mà trong cuộc sống của tớ dường như lúc nào
cũng có sự tồn tại của cậu".
Bạch Hân Vy ngừng lại, hớp ngụm trà, thần sắc dần trầm mặc như thật sự đắm chìm trong hồi ức. "Cảm giác này thật sự tồi tệ".
"Nhưng hiện giờ tớ chỉ coi Bùi Thành Vân là bạn thôi." Thư Quân nói.
"Chẳng sao cả. Dù gì thái độ của cậu chẳng ảnh hưởng gì đến tình cảm anh ấy dành cho cậu."
"Xem ra cậu hiểu anh ấy hơn bất kỳ ai."
Bạch Hân Vy không đáp trả, chỉ lắc lắc đầu, Thư Quân không hiểu ý của cô, kết quả cô đã đặt tờ tiền xuống bàn rồi đứng dậy, nhìn về cánh cửa
sổ sát đất rồi nói: "Bạn tớ đến rồi, có muốn cùng đi luôn không?".
Ra khỏi tiệm, Thư Quân mới nhìn rõ người Bạch Hân Vy nói là "bạn".
Cô không khỏi sững sờ, đối phương hiển nhiên cũng hơi kinh ngạc.
Bạch Hân Vy hỏi: "Bọn cậu quen nhau à?".
Châu Tử Dương từ xe tiến lại gần, cười nhạt nói: "Gặp nhau một lần
rồi, đúng không?". Anh đang hỏi Thư Quân, Thư Quân gật gật đầu, trong
lòng nghĩ, thế giới này thật nhỏ bé.
Bạch Hân Vy thuận miệng đề nghị: "Hay là cùng đi dùng bữa tối?".
Người đàn ông trước mặt nhướng nhướng mày, không có ý kiến gì. So với diện mạo của anh trai, gương mặt anh càng sáng sủa điển trai hơn nhưng
rốt cuộc vẫn chẳng thể thoát ra khỏi hình bóng của Châu Tử Hoành. Thư
Quân nhìn anh, có một ảo giác không vui.
Vì thế mà cô đắn đo trong lòng, cẩn trọng nói lời từ chối: "Tớ thấy hay là thôi đi, thật ra bọn mình cũng chẳng quen thân gì".
Cô cứ ngỡ đó là lý do tuyệt vời hoàn hảo, sau đó lẽ đương nhiên là có thể xoay người bỏ đi, nhưng chẳng thể ngờ Châu Tử Dương chợt mỉm cười
nói, thành công trong việc ngăn chặn bước chân của cô: "Thật ra tôi vẫn
luôn cảm thấy trông cô rất quen. Có vài lời muốn nói, chẳng biết có tiện trò chuyện riêng với cô không?". Tuy chỉ là hỏi thăm nhưng anh vốn dĩ
không cho Thư Quân có cơ hội từ chối mà lại nhướng nhướng mày về phía
Bạch Hân Vy: "Bạch đại tiểu thư, cậu không ngại chứ?".
"Đương nhiên rồi, các cậu cứ từ từ trò chuyện." Bạch Hân Vy nhận
chiếc chìa khóa xe từ tay anh, đứng thẳng dậy đến bên xe, ngồi vào
trong.
Chạng vạng tối đầu mùa hè, không khí oi bức, lẫn trong đó là khí thải xe hơi cùng những tạp âm vào giờ cao điểm. Vỉa hè thật sự chẳng phải
nơi tốt cho việc nói chuyện phiếm.
Thư Quân thật sự cảm thấy kỳ lạ: "Cậu muốn nói gì nào?".
Đối diện với ánh mắt nghi ngờ thoáng qua của đối phương, Châu Tử
Dương vờ như hời hợt nặn ra