câu trả lời: "Em gái tôi và cô nhìn rất
giống nhau". Nói xong, ánh mắt liền dừng trên gương mặt của Thư Quân,
dường như đang chờ đợi phản ứng của cô.
Quả nhiên không nằm ngoài dự liệu của Châu Tử Dương, người phụ nữ
trước mặt dường như hơi ngớ ra, bởi lẽ anh thấy cô chau mày lại, hiển
nhiên là vẫn chẳng hay biết gì với việc này. Thế nhưng, cô lại nhanh
chóng khiến anh cảm thấy phần nào kinh ngạc, bởi lẽ cô tự dưng nhắc đến
tên của Tiểu Mạn.
"Em gái cậu... là Châu Tiểu Mạn à?" Thư Quân băn khoăn hỏi.
Ánh mắt anh càng sâu thẳm hơn, thoáng gật đầu: "Cô biết cô ấy?".
Cô không trả lời, nhưng biểu cảm của cô nói cho anh biết, những gì cô biết còn nhiều hơn anh tưởng tượng.
Vì thế mà anh tạm ngừng lại, suy nghĩ nên tiếp tục như thế nào.
Thư Quân cũng chẳng nói gì, hàm răng thẳng đều trắng như tuyết cắn
nhẹ vào môi, một lúc sau mới hoài nghi hỏi: "Cậu nói tôi và cô ấy giống
nhau, là ý gì vậy?".
"Lần đầu trông thấy cô đã khiến tôi nhớ đến Tiểu Mạn." Trong lời lẽ
của Châu Tử Dương hàm ý sâu xa, nói: "Tôi nghĩ, đổi lại là người khác có lẽ cũng sẽ có cảm giác giống như tôi".
Chỉ thấy ánh mắt Thư Quân khẽ lóe sáng, anh vẫn tiếp tục nói: "Sao cô biết Tiểu Mạn vậy, là anh tôi nói với cô sao?".
"... Cứ cho là vậy đi." Những chuyện phức tạp rối rắm, Thư Quân không muốn nhắc lại thêm lần nữa trước mặt người khác.
Câu trả lời này lại khiến Châu Tử Dương thấy bất ngờ. Anh bất giác
ngừng lại, tiếp đó lại hỏi: "Vậy thì, tình cảm tốt đẹp của anh Hai dành
cho Tiểu Mạn, anh ấy cũng nói với cô rồi sao?".
"Bọn họ chẳng phải là anh em sao?"
"Tiểu Mạn được nhận về nuôi thôi." Châu Tử Dương điềm đạm trả lời cô, trong lòng suy nghĩ, rốt cuộc cũng nói ra vấn đề mấu chốt nhất.
"Thế nên?" Con tim Thư Quân giật thót khó hiểu, phản ứng cực kỳ nhanh.
"Thế nên..." Châu Tử Dương nhìn cô, vẻ mặt trịnh trọng không đùa giỡn chút nào, không chừng cô không tin được những lời anh sắp nói. "Tình
cảm anh Hai dành cho Tiểu Mạn vô cùng đặc biệt... còn về chuyện đặc biệt thế nào, tôi nghĩ, cô có lẽ cũng hiểu ý tôi rồi."
Xe trên đường đông nghẹt, chầm chậm nối đuôi nhau. Đèn giao thông bên tay trái đã chuyển từ đỏ sang xanh, dòng xe nối dài đang tiến về phía
trước. Cuối cùng, vài người lái xe mất kiên nhẫn bất chấp đoạn đường cấm hết lần này đến lần khác nhấn còi, âm thanh bỗng chốc loạn xạ.
Một lúc sau, cơ thể Thư Quân khẽ run lên, dường như bị hàng loạt âm
thanh bất chợt ập đến làm giật mình lại như vừa mới hoàn hồn nên lúc này đây cô chợt thức tỉnh.
Cô nhìn ánh mắt mơ hồ của Châu Tử Dương, dường như không hiểu ý đồ của anh vậy.
"Đây là việc nhà các anh." Một lúc sau, cô mở miệng nói, giọng điệu bình thản: "Việc này sao lại nói với tôi chứ?".
Châu Tử Dương khẽ nhún vai, dường như chẳng biết trả lời thế nào.
Chiều cao của anh và Châu Tử Hoành ngang nhau, lúc này đối mặt với cô
anh khẽ cụp mắt xuống, ánh mắt ánh lên tia nhìn không vui, tựa như
thương cảm, vì vậy mà cứ lặng lẽ ngắm nhìn cô.
Con tim dường như co thắt mạnh, thấy đau đau, cô dần lạnh mặt: "Tôi
chưa hiểu cho lắm. Lẽ nào cậu cố ý muốn nói những điều này với tôi ư?".
"Đúng thế."
"Vậy thì tốt thôi." Cô tiếp tục giữ bộ mặt không chút biểu cảm, "Giờ nói xong rồi. Tôi còn có việc, phải đi trước".
Châu Tử Dương nói với sau lưng cô: "Cô và Tiểu Mạn giống nhau, như
vậy nếu còn tiếp tục qua lại với anh Hai tôi, tôi nghĩ không những với
người nhà tôi mà cả với chính cô cũng chẳng vui vẻ gì".
Lời của anh vừa dứt, bước chân của cô vẫn chẳng dừng lại, đi rất nhanh.
Thật ra lúc rời đi, bước chân hơi vội vã, dáng hình mảnh khảnh xinh
đẹp hòa vào làn xe như mắc cửu, mù mịt ảm đạm và rồi mơ hồ khuất dạng.
Châu Tử Dương đứng nhìn về hướng đó khá lâu rồi mới quay người bước vào trong xe.
Anh đã sớm đoán ra Thư Quân chẳng phải là người ngốc nghếch, nhưng
anh cũng chẳng ngờ rằng phản ứng của cô lại nhanh đến thế. Anh tin rằng, cô hoàn toàn hiểu, dù cho phản ứng vừa rồi bình tĩnh là thế nhưng anh
tin rằng những lời bản thân anh vừa nói cùng những ý đồ thật sự ẩn giấu
đằng sau, cô ấy thật sự đã lĩnh hội được rồi.
Sự thật này có lẽ làm tổn thương người khác. Anh thoáng cảm thấy hổ thẹn.
Thật ra mục đích của anh đã đạt được, nhưng đây là chuyện lần đầu
tiên anh làm, lúc này khó tránh khỏi có cảm giác áy náy với người phụ nữ vô tội đó.
Bạch Hân Vy vẫn đợi trong xe, trông thấy anh quay lại, cô mỉm cười:
"Cậu và người phụ nữ của anh trai mình cũng có chuyện để nói cơ à? Vả
lại còn là nói chuyện riêng nữa chứ, giỡn gì mà thần bí thế kia?".
"Cậu cũng biết mối quan hệ của anh trai tớ và cô ấy à?"
"Trước đây chỉ là suy đoán, nhưng hiện giờ xem ra suy đoán của tớ coi như đã chính xác."
Châu Tử Dương vừa khởi động xe vừa nói: "Tớ tự nhiên có chút hối hận
hôm nay đã hẹn cậu ở đây, chứ không thì chẳng đến mức đụng mặt cô ấy".
"Vì sao?"
"Cảm giác bị coi là kẻ phá đám chẳng hay chút nào."
"Rốt cuộc cậu muốn nói gì? Tớ nghe mà chẳng hiểu mô tê gì hết."
"Ông già nhà tớ", Châu Tử Dương lái xe vào tuyến đường chính, trong
khi chờ đèn đỏ, anh thở dài, "Tớ phụng mệnh ông ấy
