chứ? Chí ít thì em
cũng không đồng ý!”. Vào những thời khắc “nguy nan”, Mỹ Mãn thường tỏ ra khá
thông minh. Ví dụ như khi vừa nghe xong câu hỏi của Lăng Gia Khang, cô đã nghĩ
ngay tới vấn đề kết hôn lại với Giả Thiên Hạ.
Thường thì những câu trả lời ra sức phủ nhận như thế
này lại càng khiến người nghe cảm thấy nghi ngờ. Lăng Gia Khang im lặng, cố
gắng tự nhủ đừng quá để tâm. Anh đối với cô nhiều lắm cũng chỉ là có chút “cảm
tình” mà thôi, không gặp mặt cũng không đến nỗi quá nhớ nhung. Ừ, đúng là như vậy!
Cho dù lúc ở cạnh cô, nhịp tim có hơi thất thường, hơi thở cũng gấp gáp hơn,
cũng chẳng qua là do tiếng nhạc nhảy xập xình, ồn ã ở quán bar gây ra thôi mà…
“Đi thôi, ra ngoài đi dạo cho thoáng!”
“Hả? Đi đâu cơ chứ?”
“Ở đâu ra mà lắm câu hỏi thế? Đi thôi!”.
Tất cả các trạng thái trên của cô đã cho thấy rõ, anh
nên cách xa cô một chút, càng xa càng tốt.
Mắt Giả Thiên Hạ lúc này đỏ ngầu như máu!
Thực tế đã dạy cho anh biết rằng trên thế giới này có
hai thứ không đáng tin tưởng nhất. Một là lời thề bên chăn gối, hai là phim
thần tượng.
Mọi người đều bảo khi phụ nữ tụ tập nói chuyện thì đa
số chủ đề đều xoay quanh quần áo, giày dép và đàn ông. Còn về phần cánh mày râu
thì đại đa số lại là than vãn, cho nên tốt nhất là đừng có suy nghĩ quá nhiều,
nếu không thì chỉ tự chuốc lấy phiền muộn mà thôi. Anh hoàn toàn tuân thủ theo
nguyên tắc này, thế nhưng ai ngờ lại rơi vào tình cảnh thê thảm như hiện nay.
Giống như một ông chồng đau khổ, làm việc tăng ca mệt mỏi đến mức thở chẳng ra
hơi, vậy mà về nhà lại phải đối mặt với căn nhà trống không. Gọi di động cho vợ
không biết bao cuộc mà chẳng có người nhấc máy, lo lắng bồn chồn, chốc chốc lại
ra cửa sổ ngó nghiêng…
Cuối cùng cái mà anh nhận được đó là cảnh Lăng Gia
Khang đưa vợ anh về nhà! Đã xuống xe còn không mau chóng lết lên nhà cho nhanh,
nhất định còn phải “biểu diễn” màn lưu luyến lâm li nữa.
Cửa nhà mở ra, anh lạnh lùng nhìn cô không dám bật đèn
lên, rón ra rón rén đi trong màn đêm u tối, không kiềm chế nổi cơn giận mà châm
chọc: “Đã chịu quay về nhà rồi cơ đấy?”
Giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên không báo
trước, Mỹ Mãn sợ tới mức lùi về sau mấy bước, tiện tay bật luôn đèn, đợi đến
khi cả căn phòng hiện lên rõ nét, cô mới hết hoảng hốt. Cô nhìn qua thấy Giả
Thiên Hạ ngồi trên ghế sô pha, khuôn mặt lạnh tanh, cau mày nhăn nhó. Không
phải trước đó vài tiếng vẫn vui vẻ hay sao? Sao lại thay đổi nhanh chóng thế?
Trông chẳng khác nào đang đi xiết nợ vậy!
“Em không hề nói với anh Lăng Gia Khang cũng ở đó”.
Cho dù chỉ là một câu nói thôi, anh cũng quyết không ngốc tới mức để cho tình
địch thừa cơ xông lên.
“Tôi cũng đâu biết đột nhiên anh ấy lại quay về chứ!”.
Mỹ Mãn mệt tới mức chẳng buồn đưa lời giải thích dài dòng.
“Hai người đã nói những chuyện gì?”. Anh hít một hơi
thật sâu, bỏ qua những chuyện đã xảy ra vừa rồi, do thám các tin tức hữu dụng
hơn.
“Chẳng có gì hết…”. Không phải là cô không muốn nói mà
chẳng qua ngay bản thân cô cũng không hiểu rốt cuộc Lăng Gia Khang định làm cái
gì nữa. Giữa đêm khuya đi cùng nhau không nói câu nào, tự nhiên dẫn cô đi dạo,
sau đó nói vài câu tục tĩu, rồi giận đùng đùng “vứt” cô về nhà.
“Chẳng có gì hết?”. Giọng của Giả Thiên Hạ đầy nghi
hoặc. Mỹ Mãn dùng một giọng điệu giống như vừa trải qua một chuyện tình cảm
nóng bỏng tới mức thốt không ra hơi để nói với anh là “chẳng có gì hết” sao?
Tưởng rằng chỉ số IQ của anh cũng thấp giống như cô à? Đến khi bắt gặp ánh mắt
trốn tránh của cô, anh bĩu môi châm chọc: “Đinh Mỹ Mãn, không có khả năng thì
đừng có học theo người khác đứng núi này trông núi nọ!”
“Anh… sớm muộn gì miệng anh cũng sẽ mọc đầy nọc mà tự
đầu độc chết anh đấy!”. Anh nhất định phải nói những lời độc địa, cay nghiệt
đến vậy hả? Không nhận thấy cô đang rất mệt mỏi, phiền muộn hay sao? Thứ cô muốn
nhất bây giờ chính là ngủ một giấc ngon lành, không phải suy nghĩ về bất cứ
điều gì, lại càng chẳng muốn cãi nhau với anh.
“Cho dù em có muốn thành đôi uyên ương với hắn ta thì
cũng không cần thiết phải trù ẻo anh chết sớm vậy đâu!”
“Hả? Thành đôi uyên ương…?”. Những lời nói này chẳng
khác nào chiếc gai đâm thẳng vào tim Mỹ Mãn. Nếu như cô có thể sống một cách
thoải mái bên Lăng Gia Khang thì có cần thiết phải khổ sở như bây giờ hay
không? Lại nghĩ đến thảm cảnh hôm nay của Tiểu Ái, cô không kiềm chế được mà
tính cả món nợ của Tạ Mục Đường lên đầu anh: “Bây giờ anh mới tới tính toán so
đo những điều này với tôi liệu có muộn quá không? Giả Thiên Hạ, anh đã làm
những gì, đã ở đâu chứ? Đừng có giơ ra cái bộ mặt trông như thần tình yêu thế
kia! Tất cả phụ nữ đều đáng đời, xui xẻo đúng không? Mặc cho anh thoả sức chơi
đùa, bỡn cợt ngoài đường thế nào, phụ nữ chúng tôi vẫn phải cam chịu đứng ở nhà
đợi anh sao? Anh bị thần kinh à?”.
“Anh rốt cuộc đã chơi đùa, bỡn cợt với ai chứ, em bắt
được gian tình tại trận sao? Còn nữa, em đã bao giờ tận mắt nhìn thấy anh đưa
người phụ nào về nhà chưa? Em thà tin mấy tờ tạp chí lá cải đó chứ không chịu
tin anh sao?”