t lên một câu: “Lại thay bạn gái rồi à? Cô này trông rất ổn, nhìn là
biết hoàn toàn xứng đáng để cùng đi ra lễ đường, đáng để lên giường cùng cậu.
So với cô trước thì tố chất cao hơn hẳn. À, khi nào “đường ai nấy đi” thì nhớ
thông báo cho mình đến chúc mừng!”.
Phải tiếp tục giữ nụ cười, phải tỏ ra mình không thèm
chấp nhặt những chuyện này! Cho dù Mỹ Mãn không ngừng tự nói với bản thân như
vậy nhưng trên thực tế nụ cười cũng dần dần biến mất trên khuôn mặt cô.
Vậy là quá đủ rồi! Cái gì được gọi là “thay rồi” chứ?
Thường nghe bọn đàn ông vẫn hay nói: “Thay phụ nữ như thay áo quần”. Giả Thiên
Hạ với lũ bạn đáng ghét của anh ta đã thấu hiểu triệt để tinh thần của câu nói
này. Họ coi cô giống y như chiếc quần, chiếc áo không máu không thịt vậy, cứ
thế mà nói oang oang ngay trước mặt cô mà không ngại ngùng gì cả.
“Vị tiểu thư này, xin hỏi quý tính đại danh là gì vậy?
Phải chăng chúng ta đã gặp nhau ở đâu đó trước đây rồi?”. Quay đầu qua, ánh mắt
của anh chàng vô danh nhẹ lướt qua người Đinh Mỹ Mãn, rất nhanh sau đó anh lại
quay đầu lại, tiếp tục ngắm nhìn, sau một hồi, miệng liền nhoẻn cười rồi hỏi.
“Ồ thật sao? Vậy có lẽ là do những người phụ nữ xứng
đáng “để cùng ra lễ đường, cùng lên giường” trông đều giông giống nhau đó”. Mỹ
Mãn vẫn giữ nụ cười lịch sự, nhưng lời nói phát ra thì sâu sắc đến từng câu
từng từ một.
“Đinh Mỹ Mãn!”. Anh chàng đọc chuẩn xác tên cô, không
sai một chữ nào. “Tôi đúng là đãng trí, lần trước tôi gặp cô với Lăng Gia Khang
tay trong tay cặp kè ngoài sân bay. Thì ra hai người đã tan vỡ rồi hả? Cho tôi
xin số của cô đi, khi nào rảnh chúng ta hẹn gặp đàm đạo tí nhỉ!”.
Những người quen biết đều hiểu rõ rằng Lăng Gia Khang
là người thù rất dai, bất kể là người phụ nữ nào của anh thì dù vị trí ở trong
lòng anh cao thấp ra sao, mọi người xung quanh đều không có chút hy vọng nào
hết. Có điều Giả Thiên Hạ lại hoàn toàn khác, riêng về điểm này anh lại tỏ ra
hết sức rộng lượng, anh gần như chẳng để tâm đến bất cứ điều gì. Bạn bè nhòm
ngó người phụ nữ của mình thì mất mặt lắm sao? Anh chưa bao giờ cảm thấy như
thế hết, thậm chí còn phải cảm ơn người ta vì đã giải quyết phiền phức cho
mình.
“Đàm đạo gì cơ?”. Mỹ Mãn chớp mắt ngây thơ nghĩ đến
cảnh tượng thuần khiết cô nam quả nữ đàm đạo chuyện trò giữa chốn đông người.
“Tuỳ cô, muốn đàm đạo chủ đề gì cũng được hết”.
“Cô ấy không có thời gian rảnh”. Ai đó đã bắt đầu
không chịu đựng tiếp được nữa. Lại còn “đàm đạo gì cơ?”, cô coi anh như người
vô hình sao?
Mỹ Mãn mím chặt môi, tôn chỉ tối thượng của ông chú mười
bốn lại vang lên trong đầu cô.
“Nếu như có ai đó dám tán tỉnh, chọc ghẹo cháu trước
mặt thằng cháu ta, thì cháu nhất định không được từ chối thẳng thừng đâu đấy!”.
Vài giây sau, Mỹ Mãn ngẩng đầu nhìn lên người đó, mặt
cười tươi như hoa, đưa lời đối đáp: “Tôi có danh thiếp đấy, anh có muốn lấy
không? Tôi với Thiên Hạ đều là nhà sản xuất, hàng ngày thường rất bận rộn.
Nhưng nếu như là chuyện liên quan đến công việc thì bất cứ lúc nào cũng có thể
tìm tôi”.
“À thì ra cũng là nhà sản xuất, vậy thì cô thường
xuyên ra ngoài đàm đạo với tôi là quá chuẩn rồi. Những tin tức giật gân của các
ngôi sao, đại minh tinh trong chương trình của Thiên Hạ đa phần là lấy nguồn
tin từ chỗ tôi ra đấy!”.
“Được quá còn gì”. Mỹ Mãn bắt đầu tìm kiếm danh thiếp
trong túi xách của mình.
Ánh mắt quyến rũ, long lanh, cử chỉ duyên dáng đoan
trang, tràn đầy vẻ hiền thục khiến người đối diện khó lòng cưỡng lại sự lôi
cuốn của cô. Mỹ Mãn đã đưa tấm danh thiếp với mùi thơm thoang thoảng vào tay
người đàn ông vô danh trong hoàn cảnh như vậy. Miệng Giả Thiên Hạ hơi mở ra,
dường như quá kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt mình. Bàn tay anh bất giác
đưa lên đặt vào vị trí trái tim mình trên lồng ngực, ấn vài lần vào đó, thế
nhưng cảm giác đau nhói đó không vì thế mà thuyên giảm đi được. Còn việc liên
quan đến chuyện Mỹ Mãn đã học được chiêu thức quyến rũ đàn ông này từ lúc nào
thì có lẽ đợi chút nữa về nhà anh sẽ “tính sổ” sau.
Nhiệm vụ cần làm ngay trước mắt đương nhiên phải là
tuyên bố rõ ràng chủ quyền sở hữu của mình: “Cô ấy là bà xã của tôi!”.
“Hả?”. Rất rõ ràng, chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự
kiến và tưởng tượng của anh chàng lạ mặt.
“Tay phải của ai động vào cô ấy, tôi sẽ chặt đứt tay
phải của người ấy”.
Câu nói của Giả Thiên Hạ vừa dứt, người đàn ông đó
liền theo quán tính chuyển tấm danh thiếp đó sang tay trái.
“Tay trái chạm vào thì chặt đứt tay trái”.
Vừa dứt câu, tấm danh thiếp từ từ rơi xuống đất.
“Không cho phép tơ tưởng dù chỉ là trong suy nghĩ, nếu
mà nhìn ngắm linh tinh thì chắc chắn sẽ không thể thoát khỏi tội chết”.
“… Cậu, cậu cứ từ từ thưởng thức, muốn ăn món gì thì
cứ gọi tự nhiên nhé, mình có chuyện phải đi làm cái đã”. Nghe ra thật giống như
uy hiếp trong chuyện binh gia chiến sự, trước tiên chưa tính tới việc những uy
hiếp này liệu có khả năng trở thành hiện thực hay không. Chỉ cần nghĩ tới việc
người nổi tiếng không mấy coi trọng người phụ nữ bên cạnh mình là Giả Thiên Hạ
đột n
