Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214562

Bình chọn: 9.00/10/1456 lượt.

lòng ngứa ngáy, giơ tay đánh lên móng vuốt nhỏ mà Chu Tử duỗi ra trước mặt mình: “Tự mình tìm đi, tìm được đều cho ngươi là quà tặng!”

“Thật sao?” Chu Tử vẻ mặt kinh hỉ.

“Ừ.” Triệu Trinh chắp tay sau lưng, như ông cụ non bước ra ngoài.

Sau khi Chu Tử nhận được nhiệm vụ Triệu Trinh giao, thêm mười phần động lực, trước tiên nàng không vội vã tìm, mà ngồi một chỗ suy nghĩ: với tính cách của Triệu Trinh, hắn sẽ để ngân phiếu ở nơi nào.

Cuối cùng, nàng suy ra kết luận là: Triệu Trinh lười phí sức lo chỗ cất giấu, nhất định là tiện tay mà để xuống!

Triệu Trinh vừa mới ở trong phòng, vật cuối cùng cầm trong tay là cái gì nhỉ? Chu Tử đảo mắt quanh phòng, rốt cục dừng ngay trên quyển sách mà Triệu Trinh vừa mới lật xem!

Nàng cầm quyển sách lên, phát hiện là một quyển thuỷ lợi nông học nổi tiếng, tên là 《Khải Dân Nông Kinh》. Mở quyển 《 Khải Dân Nông Kinh》này ra, bên trong kẹp một xấp ngân phiếu ― chỉ nhìn đến độ dày, Chu Tử biết còn nhiều hơn số tiền mình bị Triệu Trinh cướp đoạt!

Quay lại Mục lục




☆Chương 52: Trở về Nhuận Dương, Vương phủ thay đổi

Chu Tử cất thư và ngân phiếu xong, liền đi tìm Triệu Hùng.

Lúc nàng tìm được Triệu Hùng, Triệu Hùng đang đứng ở trên boong thuyền nói chuyện với Hiệu úy thống lĩnh Chiêu vũ mới – Tôn Triết. Chu Tử gọi Triệu Hùng, Triệu Hùng và Tôn Triết cùng xoay người lại.

Vị Tôn Triết trẻ tuổi này khoảng hai mươi hai – hai mươi ba tuổi, thân hình cao lớn, tay chân thon dài, làn da ngăm đen, diện mạo anh tuấn, mang theo một cỗ khí lực vạm vỡ, lúc này đang mỉm cười nhìn Chu Tử. Hắn biết vị thiếu nữ thanh xuân xinh đẹp trước mắt này chính là nữ nhân của Vương gia, chỉ không ngờ lại có bộ dáng này, mặt mộc, không chút phấn son, một mái tóc đen dài xõa sau lưng, trên người là một bộ quần áo vải thô màu xanh hơi cũ, thoạt nhìn không lộ vẻ thanh bần, chỉ cảm thấy thanh nhã.

Triệu Hùng vội nói với Tôn Triết: “Tôn Hiệu úy, ta đi một chút sẽ quay lại!” Dứt lời, liền cùng Chu Tử rời khỏi boong thuyền.

Tôn Triết cũng không lập tức rời đi, mà là đứng ở đó nhìn bóng lưng Chu Tử. Hắn cảm thấy dáng đi của vị cô nương này không hề ưỡn ẹo, thong thả thoải mái, thật xinh xắn tao nhã không nói thành lời.

Đi được một đoạn, Chu Tử mới hỏi Triệu Hùng: “Người vừa rồi là ai vậy?”

“Là một người mới trong quân đội, Hiệu úy Chiêu vũ, họ Tôn.”

Triệu Hùng không nói cụ thể, Chu Tử cũng không định hỏi, vì vậy đề tài này liền chấm dứt.

Nghe Triệu Hùng báo lại, Triệu Trinh mới biết được số lượng ngân phiếu Chu Tử đã đưa cho Chu Bích. Hắn vừa nghe xong, lúc ấy liền vỗ trán — nữ nhân này, ai đời lại đem gởi hết toàn bộ ngân phiếu mình đưa cho nàng, không giữ lại một chút cho bản thân!

Tối hôm đó, hai người cùng ngồi chơi cờ — theo lời dặn của đại phu, nhiều ngày nay Triệu Trinh thành thành thật thật, mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, đơn giản ngồi chơi cờ với Chu Tử, cũng không có chút tà niệm gì.

Đương nhiên, dựa vào thực lực giữa hai người họ, Chu Tử thua liên tục, thắng nàng không có một chút hăng hái nào. Chu Tử suy nghĩ hơi lâu, Triệu Trinh chờ lâu, có vẻ buồn chán, liền hỏi Chu Tử: “Ngươi gởi hết toàn bộ ngân phiếu cho muội muội ngươi, vậy lấy gì mà tiêu?”

Chu Tử cảm thấy hắn hỏi rất buồn cười, hé miệng cười, nhìn Triệu Trinh, mắt lóe tia sáng lấp lánh tinh nghịch: “Không phải nô tỳ còn có ngài sao!”

Triệu Trinh nhìn nàng, cứng họng, sau đó buồn bực — ta thế mà lại giống kẻ coi tiền như rác sao! – Sau đó lại nghĩ sâu xa: Đây là Chu Tử tin tưởng ta, không muốn rời xa ta a! Cuối cùng, Triệu Trinh kiêu ngạo, rũ mắt khiển trách Chu Tử: “Cả ngày chỉ biết phung phí bạc, đúng là đàn bà phá của!”

Nói xong, gọi Triệu Hùng tới: “Đem hộp đựng bổng lộc của ta lại đây!”

Rất nhanh hộp đã được đưa tới.

“Cầm đi! “ Triệu Trinh đưa cái hộp cho Chu Tử, “Lúc chi tiêu phải biết kiềm chế, đừng có khiến ta phá sản!”

Chu Tử ôm cái hộp, mặt mày hớn hở: “Vương gia, nếu nô tỳ lỡ xài hết, vậy phải làm sao?”

“Ăn rau thay cơm!” Triệu Trinh có chút buồn bực, “Bổng lộc mỗi tháng được phát một phần, còn lại sẽ được phát vào cuối năm… Rốt cuộc có bao nhiêu, ta cũng không rõ lắm, ngươi hỏi Triệu Hùng là được!” Hắn cảm thấy thật phiền muốn chết, phải tắm một cái rồi ngủ mới được, nghĩ như thế liền nhấc chân đi tới phòng tắm.

Chu Tử biết hắn nhất định sẽ kêu mình, liền cầm trung y sạch sẽ đứng chờ sẵn ở ngoài cửa phòng tắm.

Quả nhiên, trong phòng tắm rất nhanh đã truyền ra tiếng của Triệu Trinh: “Chu Tử, tìm y phục mới cho ta…”

Đoàn tàu sắp tới thành Nhuận Dương, Chu Tử bắt đầu có chút sốt ruột: “Nô tỳ còn chưa chuẩn bị lễ vật cho Đào ma ma nữa, Đào ma ma tốt với nô tỳ như vậy, làm sao bây giờ?”

Triệu Trinh vô tình nói: “Không cần chuẩn bị.”

“…?”

Chu Tử đang chuẩn bị kéo hắn hỏi kỹ, Triệu Trinh đã đứng dậy sải chân rời đi.

Đến thành Nhuận Dương, đội tàu vừa cập bến, trên bến tàu đã sớm có hai ma ma đứng chờ, lên thuyền đón Chu Tử đi xuống, lặng lẽ ngồi xe ngựa trở về phủ Nam An vương.

Vào Vương phủ, Chu Tử trực tiếp bị đuổi về Diên Hi cư. Lúc này nàng mới phát hiện, người chờ nàng ở trong Diên Hi cư lại là Đại Nhạn cô


80s toys - Atari. I still have