i, nhưng Liễu Như Tùng há lại không biết ý định của hắn, vì thế nàng khéo léo lui một bước, khiến hắn vồ hụt.
Hắn cũng không tức giận, có lẽ là đã quen với bị nàng gạt đi rồi, từ lâu đã quen rồi.
“Liễu cô nương, nàng sao lại đi dạo một mình trong cung vậy, không có ai bồi nàng sao?” Biết rõ nàng là một trong những tuyển phi của Nhị hoàng tử, hắn vẫn còn cố ý hỏi. Trên thực tế, sau khi nghe nói nàng cũng là một trong những tuyển phi của Nhị ca xong, hắn tức giận đến mấy buổi tối ngủ không yên, vừa hận chính mình nạp phi quá sớm, vừa hận Nhị ca đoạt mất người yêu.
“Ta chỉ muốn một chút thanh tĩnh, không muốn bị người quấy rầy.” Ám chỉ này đủ rõ ràng đi, chỉ chờ cho đầu heo này thức thời một chút mà tự động rời đi.
“A, cô nương thật giống ta nha, ta cũng muốn tìm một nơi thanh tĩnh ngồi một lát, không bằng, chúng ta cùng đi đi.”
Tên quỷ mặt trơ trán bóng này, nhất định là hạ quyết tâm muốn dây dưa không dứt với nàng rồi! Thấy một đôi tay heo của hắn vừa muốn duỗi đến, nàng đè nén lửa giận đang muốn cự tuyệt tránh né, một giọng nam trong trẻo lắng đọng liền xuất hiện trên đầu nàng.
“Tam đệ, Liễu cô nương có lẽ sẽ không rảnh đi tìm nơi thanh tĩnh đâu, bởi vì ta định muốn ở ngọ yến (bữa tiệc buổi trưa) mời tất cả tuyển phi, mời nàng thưởng thức sơn hào hải vị trong cung.” Nhị hoàng tử nhanh nhẹn bước tới.
“Vậy sao?” Chuyện tốt khó có được bị cản trở, Tam hoàng tử đầy một bụng hỏa.
“Đi thôi.” Nhị hoàng tử lạnh lùng nói với nàng, ánh mắt đạm mạc, không hề dao động.
Nàng tức không chịu được, chủ động kéo tay Tam hoàng tử. “Đã là ngọ yến, ta tin Nhị hoàng tử sẽ không để ý Tam hoàng tử gia nhập buổi tiệc chứ, như vậy càng náo nhiệt hơn, Nhị hoàng tử, ngươi nói có đúng hay không?” Nàng khiêu khích mà kéo nhanh tay của Tam hoàng tử.
Diêu Thường Thiên vui đến bay lên được, nhìn cánh tay nhỏ bé trắng noãn cầm tay hắn, thật vui vẻ. “Nhị ca, đệ muốn đi, huynh sẽ không keo kiệt đến mức không mời thần đệ đi ăn một chút chứ?”
Diêu Thường Diễm liếc mắt nhìn nàng cầm tay nam nhân khác, thần sắc vẫn như trước không thay đổi, ngay sau đó nói: “Muốn tới thì tới đi.” Vẻ mặt không gợn sóng như là đang nói, nàng Liễu Như Tùng chỉ là một người phóng đãng như vậy mà thôi, chẳng có gì quá là kỳ lạ.
Được lắm, hắn chê nàng dâm đãng vô sỉ, nàng liền phát tác cho hắn xem đủ!
Chỉ thấy trên buổi tiệc, Liễu Như Tùng dáng người so với hoa còn đẹp hơn, xinh đẹp vô song kề sát bên Tam hoàng tử, gần đến mức làm hắn tâm hoa nộ phóng (sướng như mở cờ trong bụng), cả người suýt nữa thì bổ nhào lên gặm cắn tiểu yêu tinh ngàn năm này.
Lúc này tiểu yêu tinh càng tươi cười mê người mà dâng lên hắn một viên anh đào, hắn như say như mộng liền đưa miệng ra tiếp được. Anh đào do mỹ nhân đút cho quả thực ngọt, ngọt khiến người ta chết không đền mạng a!
Cả bàn tiệc liền liếc nhìn hai người bọn họ không thèm nhìn tới người ngoài, cứ qua qua lại lại, công khai liếc mắt đưa tình rất chi là khoái hoạt.
Rốt cuộc có người nhìn không chịu nổi, khuê nữ của thượng thư bên phía Công bộ thượng thư là người thứ nhất cả giận nói: “Liễu cô nương, ngươi tiến cung là vì Nhị hoàng tử mà đến, sao lại giống như một dâm phụ phong lưu, đối với người mà tương lai có thể là em chồng khoe khoang phong tình, vô liêm sỉ như vậy?” Càng về sau nàng lại càng nhịn không được mà tức giận mắng.
Nghe vậy, nàng buông anh đào còn muốn nhét vào miệng hắn, ánh mắt đảo qua quyến rũ mê người, nhưng vẻ mặt lại buồn bực. “Hả? Ngươi nói tương lai có thể là em chồng? Ta có nghe sai hay không đây? Hóa ra ta có tham gia cạnh tranh sao, ta sao lại không nhớ rõ nhỉ?”
“Ngươi! Ngươi ai cũng có thể làm chồng, không xứng tham gia tuyển phi của hoàng gia!” Khuê nữ của thượng thư bên phí Công bộ lại mắng ra tiếng.
“Ngươi câm mồm!” Không thể đứng nhìn mỹ nhân chịu ủy khuất, Tam hoàng tử lập tức ra tay vì nàng.
“Tam hoàng tử, ngươi không cần phải tức giận, nàng nói đúng a, lấy thanh danh của ta, thật không xứng tham gia hoạt động tuyển phi của hoàng gia, hơn nữa danh tiếng trong sạch của Nhị hoàng tử tài trí hơn người, nếu ta thực được tuyển không phải là làm bẩn thanh danh cao quý của hắn sao? Cho nên ta cho rằng, Nhị hoàng tử vẫn là xứng với Nhị muội thanh tao cao thượng kia của nhà ta thôi, vậy mới thật thỏa đáng nha.”
Nàng vừa vì muội muội nhà mình giúp một tay xong lại tiếp tục ủy khuất nói: “Ta cũng tự mình hiểu được, lần tuyển phi này, coi như chỉ là một tháng du lịch cung đình thôi, đi chơi xong đương nhiên phải về nhà, nếu đến đây, sao có thể không tận hứng, không ăn uống vui chơi cho đã nghiền chứ, Tam hoàng tử, ngươi nói có phải hay không?” Nói xong, ánh mắt nàng cố ý liếc về phía Diêu Thường Diễm đang ngồi trên cao ghế chủ vị, ủy khuất cười với hắn, hắn lại trả cho nàng vẻ mặt lạnh lùng hờ hững.
“Đúng đúng đúng, nàng nói gì cũng đúng.” Giọng nói này Tam hoàng tử nói đến mức xương cốt đều nhũn ra.
“Mà nếu vậy cũng tốt thôi, các tỷ muội không hoan nghênh chúng ta, không bằng chúng ta sớm cáo lui đi, đổi sang nơi khác dùng đi, đừng ở đây cản trở ánh mắt của các nàng làm gì.” Nàng khi
