ấy lại chính là tôi.
Tôi nên sớm nghĩ đến điều này...
***
Mặt trời mọc rồi lại lặn, một tháng trôi qua rất nhanh, Cảnh
Mạc Vũ vẫn không rời khỏi Cảnh gia.
Một lần ở trong văn phòng lật quyển lịch, đếm
ngày tháng, tôi bỗng phát hiện thời gian này, tôi như đang
sống trong mộng ước của thuở mới biết yêu.
Mỗi tối, tôi và anh ôm nhau ngủ, buổi sáng mở mắt
đều có thể nhìn thấy gương mặt đang ngủ say của anh. Ánh
nắng ban mai chiếu vào khóe miệng hơi nhếch lên của anh.
Chúng tôi cùng nhau ăn sáng, cùng tới công ty làm việc. Tuy
phần lớn công việc do Cảnh Mạc Vũ xử lý nhưng tôi vẫn phải phụ trách không
ít việc vụn vặt. Ví dụ cùng anh tiếp khách hàng, giúp anh sắp xếp tài liệu, rót
cà phê và mua cơm trưa cho anh…
Nhân viên của Cảnh Thiên gặp tôi vẫn chào: “Giám đốc
Cảnh” nhưng tôi biết địa vị của tôi đã rớt xuống ngàn trượng từ lâu.
Thỉnh thoảng, Cảnh Mạc Vũ cùng tôi xem phim truyền hình khi
anh rảnh rỗi. Đặc biệt, những bộ phim về tình yêu, anh còn xem chăm chú
hơn tôi.
Trong ấn tượng của tôi, Cảnh Mạc Vũ trước kia
chỉ xem tin tức và chương trình thể thao.
“Anh thích thể loại phim tình yêu từ lúc
nào vậy.” Một lần, anh dẫn tôi đi xem buổi chiếu ra mắt một bộ phim
điện ảnh chủ đề về tình yêu, cuối cùng tôi cũng không thể kìm nén sự hiếu kỳ,
hỏi anh.
Cảnh Mạc Vũ tựa vào thành sofa dành cho khách VIP,
ánh mắt không rời màn hình lớn, giọng nhàn nhạt: “Bắt đầu từ lúc bị em bỏ
rơi.”
Tuy không đồng tình với cách sử dụng câu từ của anh nhưng
tôi vẫn động lòng trắc ẩn. “Xem những bộ phim như thế này anh
sẽ thấy dễ chịu sao?”
“Không.” Cảnh Mạc Vũ trả lời. “Nhưng sẽ giúp anh
học được cách giành lại người phụ nữ anh yêu.”
Nếu người phụ nữ anh yêu là tôi, vậy thì:“... Hình như
anh vẫn chưa học được.”
***
Có lúc, Cảnh Mạc Vũ nổi hứng dẫn tôi tới một hòn đảo nhỏ ở
Thái Lan tắm suối nước nóng, hay đưa tôi lên Thiên Sơn, ở nơi ngàn
năm tuyết rơi dày đặc, nhẫn nại chờ tôi chủ động lao vào vòng tay anh cho
đỡ lạnh. Có lúc anh đưa tôi tới Tây Hồ, vừa uống trà vừa nói
chuyện lý tưởng và cuộc đời nhân tiện hỏi tôi: “Em định lúc nào tái hôn
với anh đây, ba giục anh không dưới một lần rồi.”
Tôi cố gắng nuốt ngụm trà nóng trong cổ họng,
nói: “Chúng ta có thể làm chứng nhận kết hôn giả.”
Cảnh Mạc Vũ liếc tôi, sắc mặt không thay đổi. “Em muốn
thế nào cũng được. Có điều nhất định phải tổ chức tiệc cưới. Ba mẹ anh và
chú bác ở bên Mỹ đều về dự. Lúc đó, có khả năng báo chí sẽ
đưa tin…”
Rầm rộ thế chắc chắn mọi người đều biết. Ngộ nhỡ bị giới
truyền thông vạch trần chúng tôi làm giấy kết hôn giả, mặt mũi của Ngô gia để
vào đâu? Tôi ngập ngừng: “Ờ, để tôi suy nghĩ lại.”
“Em cứ từ từ suy nghĩ đi!” Cảnh Mạc Vũ cúi đầu uống
ngụm trà, hỏi tôi: “Chu kỳ của em tháng này hình như chậm vài ngày
rồi thì phải.”
Tôi giơ ngón tay nhẩm tính, quả nhiên chậm năm ngày.
Rõ ràng tôi đã bắt anh dùng biện pháp an toàn vào thời kỳ không an toàn,
lẽ nào anh... Thảo nào trong mấy ngày đưa tôi đi nghỉ Thái Lan, anh chỉ chuyên
tâm giày vò tôi mà chẳng làm gì khác. Người đàn ông này quả nhiên ngày
càng thâm hiểm.
Tôi bất an đặt tay lên bụng. Nhớ đến đứa con từng
bị mất, lòng tôi lại nhói đau.
Chương 32: Tha thứ
Sống trong tâm trạng bất an mất mấy ngày, tôi
cầm quyển lịch trên bàn làm việc nhẩm tính, hôm nay đã muộn chẵn mười
ngày. “Bà dì” của tôi vẫn chưa đến thăm tôi, điều này khiến tôi càng
thấp thỏm, lo âu.
“Xin hỏi, ở đây có người gọi cơm hộp phải không ạ?” Bên
ngoài vọng vào tiếng đàn ông vang vang.
Thư ký của tôi lớn tiếng trách móc: “Ông đừng nói to
như vậy, ở đây không ai gọi cơm cả.”
“Tôi xin lỗi! Thật ngại quá, chắc tôi đi nhầm phòng
rồi!” Nghe giọng nói có vẻ quen quen, tôi liền đẩy cửa, thấy một người đàn
ông trung niên cầm hai túi cơm hộp, nhìn ngó xung quanh.
Tôi nhìn kĩ bộ dạng của người đàn ông đó, đó là người từng
cứu tôi ở công viên Lục Hồ.
Cô thư ký vừa định lên tiếng, tôi liền giơ tay ngăn
lại. “Không có chuyện gì, cô mau đi làm việc đi!”
Bỏ qua ánh mắt nghi hoặc của cô thư ký, tôi nhận túi
đồ ăn trong tay người đàn ông, hỏi: “Chú, chú định đưa đồ ăn
đến phòng nào, để cháu đưa giúp chú!”
Trước sự nhiệt tình của tôi, người đàn ông ngây người, nhất
thời không có phản ứng.
Biết ông ấy không nhớ ra tôi, tôi đành nhắc nhở:
“Chú, chú quên rồi à? Hơn hai năm trước, chú từng cứu
cháu ở công viên Lục Hồ. Hôm đó trời mưa rất lớn... Chú còn
nhớ không?”
“À, cháu gái, thì ra là cháu.”
“Vâng ạ!”
Lúc đưa ông ấy xuống tầng một, ông ấy vỗ bàn tay dính đầy
dầu mỡ lên vai tôi, cất giọng thân thiện: “Bệnh tim của cháu đã khỏi
chưa?”
“Cũng ổn định rồi ạ, hai năm nay cháu không bị phát bệnh.”
“Cháu phải cẩn thận đấy, lúc phát bệnh trông cháu rất
đáng sợ…”
“Vâng ạ! Lần trước may gặp được chú...”
Trong lúc trò chuyện với ông ấy, tôi cúi đầu nhìn tên
quán ăn in trên túi nylon, là“Mùi vị ngon”. Nếu tôi nhớ không
nhầm, đây là một quán ăn nhỏ nằm trên con đường đối diện công ty chúng tôi.
“Hiện tại chú chuyên đưa đồ ăn cho quán này
à?” Tôi hỏi.
“Đó là quán chú tự mở, mới khai t
