XtGem Forum catalog
Nếu Không Là Tình Yêu

Nếu Không Là Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326995

Bình chọn: 7.00/10/699 lượt.

n sự tự tin, cao quý, trầm

tĩnh, nho nhã của ông ta, không thể đánh đồng với loại “nhà giàu mới nổi” như

ba tôi.

“Tâm Tâm, đây là ai vậy?” Nhìn qua cũng biết là hàng cực

phẩm từ trong ra ngoài. Không hiểu sao vùng trán giữa cặp lông mày của người

đàn ông này có hình dáng của Cảnh Mạc Vũ. Xem ra, tôi yêu Cảnh Mạc Vũ đến mức

hết thuốc chữa. Gặp một người đàn ông có khí chất cao quý, tôi liền liên tưởng

đến anh.

“Ngô Cẩn Mân.”

“Ngô Cẩn Mân? Đó chẳng phải là tỷ phú Hoa kiều có tài sản

khổng lồ ở Mỹ, nhà từ thiện từng cứu vô số trẻ em Trung Quốc bị lừa gạt đem đi

bán?”

“Đúng, chính là ông ấy.”

Từ trước đến nay, tôi không mấy quan tâm đến những người

nhiều tiền lắm của nhưng sinh viên chăm chỉ nhất khoa Quản trị doanh nghiệp như

tôi sao làm sao không biết tên tuổi lẫy lừng của Ngô Cẩn Mân, thậm chí cả gia

tộc Ngô thị - Hoa kiều giàu có ở nước Mỹ.

Người ta thường nói giàu không quá ba đời, vậy mà gia tộc

Ngô thị ở nước Mỹ giàu không biết bao nhiêu đời. Thiên hạ đồn, ngược trở lại

mấy đời trước, gia tộc họ còn có người cưới quý tộc Anh quốc. Có thể thấy, họ

đạt được vị trí cao trong giai cấp thượng tầng ở một đất nước tư bản chủ nghĩa.

Nhắc đến tài sản của Ngô thị, bởi gen di truyền của gia tộc

này có tính độc chiếm rất mạnh nên mọi sản nghiệp của họ đều theo phương châm:

“Tự chủ kinh doanh, tự chịu lỗ lãi.” Ngô thị chưa bao giờ tiếp nhận bất cứ nhà

đầu tư nào, cũng không niêm yết ở thị trường NASDAQ[3'>. Vì vậy cho

đến nay, vẫn chưa có bảng đánh giá tài sản chính thức của Ngô thị, không ai có

thể tính toán chính xác tổng giá trị tài sản của gia tộc họ Ngô là bao nhiêu.

[3'> NASDAQ: Viết tắt của National Association of

Securities Dealers Automated Quotation System, sàn giao dịch chứng khoán Hoa

kỳ, hiện là sàn giao dịch lớn nhất thế giới.

Đáng tiếc, hoa đẹp không nở thường xuyên, cảnh đẹp không

thường xuất hiện. Vào thời kì nền kinh tế nước Mỹ suy thoái, Ngô gia cũng trải

qua một mùa đông giá lạnh chưa từng có.

Rất ít người biết tin tức nội bộ này. Thỉnh thoảng cùng Giáo

sư Vu, người từng làm việc ở Ngô gia mấy năm, trò chuyện về gia tộc của họ, tôi

mới biết, người đứng đầu Ngô gia hiện nay, Ngô Cẩn Mân, do thể chất không tốt

nên không có con cái. Hai người em trai của ông là Ngô Cẩn Minh và Ngô Cẩn Hoa

đều muốn tranh giành vị trí người nắm quyền Ngô gia cho con trai mình. Nội bộ

Ngô gia cấu xé lẫn nhau rất kịch liệt.

Trong khi đó, các cháu trai của Ngô Cẩn Mân nếu không phải

quá chơi bời thì cũng quá ngoan ngoãn, hiền lành. Tất cả bọn họ đều không được

Ngô Cẩn Mân tán thưởng, vì vậy dù gần sáu mươi tuổi nhưng ông vẫn một mình điều

khiển toàn gia tộc. Nghe nói hai năm trở lại đây, sức khỏe của ông ta không

được tốt lắm, cuộc tranh giành vị trí “thái tử” ngày càng ác liệt.

Những người biết rõ nội tình đều lo cơ nghiệp của Ngô gia

sớm muộn cũng lụi bại trong tay thế hệ kế tiếp. Đương nhiên cũng có một số

người tỏ thái độ lạc quan. Bọn họ cho rằng, gốc rễ của Ngô gia rất chắc, một

thế hệ không thể nào khiến gia tộc lung lay. Cho dù người nắm quyền không có

năng lực hay là kẻ ăn chơi đồi bại đi chăng nữa, tài sản của Ngô gia ít nhất

cũng phải ba đời mới tiêu hết.

Tôi tương đối tán thành cách nói thứ hai.

“Đây là đoạn video nói về quyền thừa kế của gia tộc bọn họ

à?” Tôi hào hứng hỏi.

“Không phải đâu. Ông ta chỉ nhắc đến tình hình kinh tế quốc

tế mà thôi. À đúng rồi, cậu biết không, Ngô Cẩn Mân từng có một người con

trai.”

“Con trai? Ông ấy có con trai ư?” Trong đầu tôi lập tức xuất

hiện tình tiết “cẩu huyết” như trong phim truyền hình. “Lẽ nào ông ấy có con

trai riêng bị thất lạc nhiều năm?”

“Có lẽ ông ấy nằm mơ cũng muốn điều đó, đáng tiếc lại không

phải.” Nhắc đến chuyện phiếm, Tâm Tâm Mơ Hồ lập tức bỏ máy di động trong tay,

hưng phấn phổ cập thông tin “vỉa hè” cho tôi: “Tớ nghe Vận Vận nói, thể chất

của Ngô Cẩn Mân không tốt, ba mươi lắm tuổi mới có một cậu con trai. Để cám ơn

món quà của Thượng đế, ông ta bỏ ra khoản tiền cực lớn để xây dựng một nhà thờ.

Ai ngờ, bản thiết kế nhà thờ mới hoàn thành, con trai yêu quý của ông ta đã qua

đời…”

Đây là lần đầu tiên tôi nghe tin tức chấn động như vậy. Trí

tò mò bị kích thích mạnh mẽ, tôi vội vàng tua ngược đoạn video, xem kĩ từ đầu.

Hóa ra, một thành phố nào đó vừa phá vụ án buôn bán người

quy mô lớn, cứu thoát hơn một trăm trẻ em trong tình trạng chuẩn bị đem bán và

đã bị bán. Những ông bố, bà mẹ gặp lại con cái đều ôm con vào lòng khóc rưng

rức. Các bậc phụ huynh hết lời cảm ơn chính phủ, đồng thời không quên ơn tỷ phú

Ngô Cẩn Mân người đã bỏ ra khoản tiền lớn giúp họ tìm lại con.

Sau khi nghe tin, một phóng viên người Mỹ đã tiến hành cuộc

phỏng vấn đặc biệt Ngô Cẩn Mân. Trong cuộc phỏng vấn, cô phóng viên hỏi một số

vấn đề tương đối sâu sắc. Tiếp theo, cô ta hỏi một câu đi vào đúng trọng tâm:

“Tại sao ngài lại bỏ ra nhiều công sức và tiền của cho việc cứu giúp trẻ em

Trung Quốc bị bán trong suốt hai mươi năm qua?”

Ngô Cẩn Mân chỉ nói sơ lược vài câu về nỗi đau mất con mà

bản thân ông từng trải