qua. Ngữ điệu của ông tương đối bình thản nhưng đáy mắt
vẫn khó che giấu nỗi bi thương.
Tất nhiên cô phóng viên đã thu thập tư liệu từ trước nhưng
cũng không bỏ qua cơ hội đào bới sâu hơn. Bởi bọn họ nói tương đối nhanh, trình
độ tiếng Anh của tôi không tốt lắm nên tôi chỉ hiểu đại khái. Cô phóng viên
nói, cô từng đọc tư liệu, hai mươi tư năm trước, cậu con trai một tuổi của Ngô
Cẩn Mân đột nhiên mất tích ở thành phố A. Bạn bè của ông đã giúp đỡ tìm kiếm
trong ba ngày liền, cuối cùng phát hiện một chiếc giày của cậu bé bên bờ biển.
Chính quyền địa phương cũng tổ chức một đội cứu hộ giúp ông tìm kiếm ở khu vực
xung quanh hơn hai mươi ngày, cuối cùng vớt được đi vật của đứa trẻ.
Cô phóng viên còn nói, cô ta đã xem ảnh con trai Ngô Cẩn
Mân, là một cậu bé rất đáng yêu, giống như thiên thần…
Lời nói của cô phóng viên khiến đáy mắt Ngô Cẩn Mân ươn ướt.
Có thể thấy, đứa bé này để lại nỗi đau vĩnh viễn không phai mờ trong lòng ông.
Sau đó, cô phóng viên đột nhiên chuyển sang đề tài khác.
“Ngài nghĩ gì về hiện tượng buôn bán người không thể kiểm soát ở Trung Quốc?”
Ngô Cẩn Mân trầm ngâm một lúc lâu mới trả lời: “Tôi không
muốn nhắc đến những chuyện này. Tôi chỉ có vài lời xuất phát từ đáy lòng muốn
nói với những kẻ coi buôn bán người là một nghề: Trong mắt các người, trẻ nhỏ
chỉ là loại hàng hóa không đáng giá, bán được vài vạn thậm chí vài nghìn tệ
nhưng trong mắt ba mẹ các bé, chúng là những món quà quý báu, còn quan trọng
hơn sinh mệnh của họ. Họ thà khuynh gia bại sản, thà hi sinh tính mạng để đổi
lấy sự bình yên cho con cái mình…”
Viền mắt Ngô Cẩn Mân đỏ hoe, ông nói liền mấy câu: “Xin
lỗi”, sau đó cuộc phỏng vấn bị cắt, nội dung tiếp theo là tình hình quốc tế và
hiện trạng nền kinh tế thế giới.
“Đám người buôn bán trẻ em đúng là quá thất đức, chúng đáng
bị đem đi xử bắn.” Tâm Tâm Mơ Hồ tỏ ra phẫn nộ.
“Theo tớ, cần phải giết hết, tịch thu tài sản, tru di cửu
tộc.”
“Còn những kẻ mua trẻ em nữa chứ! Bọn họ biết rõ không có
con cái là một chuyện đau đớn như thế nào, vậy mà còn đi mua con của người
khác. Sớm muộn gì bọn họ cũng bị báo ứng.”
Tôi gật đầu tán thành. “Không có mua bán sẽ không có thương
tổn!”
Chương 7: Tỏ tình
Chưa kịp tận hưởng những ngày tân hôn ngọt ngào đã phải về
trường, tôi lại lao vào cuộc sống ôn thi thâu đêm đau khổ.
Để sinh viên có đủ thời gian học tập, khoa sắp xếp các môn
thi dồn dập. Tôi chỉ hận không thể ngủ luôn ở phòng tự học cho tiện. Có lúc mệt
mỏi rã rời, tôi rất nhớ Cảnh Mạc Vũ, muốn gọi điện kể khổ với anh, để được anh
an ủi. Nhưng cứ nghĩ đến chuyện có thể anh đang ở bên Hứa Tiểu Nặc, tôi liền từ
bỏ ý định, cắn răng tiếp tục chiến đấu đến cùng với các môn thi.
Tuy nhiên cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, đôi tình nhân
ngồi ở dãy bàn phía sau tôi trong phòng tự học cứ quấn quýt mãi không thôi. Tôi
cố gắng coi như bọn họ không tồn tại nhưng vẫn nghe thấy giọng điệu nũng nịu
của cô gái đang ở trong lòng người bạn trai: “Anh có yêu em không?”
Một người phụ nữ đã kết hôn lập tức nổi da gà.
Quả nhiên người từng yêu, từng kết hôn như trải qua cuộc bể
dâu, ít nhiều cũng hiểu về tình yêu của nhân gian. Còn nhớ lúc mới nhập học,
tôi cũng có một trái tim trẻ trung, tràn đầy nhựa sống, háo hức chờ đợi một
tình yêu như vậy. Chờ đợi viễn cảnh tôi và Cảnh Mạc Vũ tay trong tay đi bộ dưới
sân trường, tôi hỏi anh hết lần này đến lần khác mà không biết chán: “Anh có
nhớ em không?”, “Anh có yêu em không?”.
Vì vậy, vào giây phút đầu óc như bị đốt cháy, tôi đã quyết
định bày tỏ tình cảm với anh, sau đó bắt đầu cuộc tình.
Dù đã cách xa mấy năm trời nhưng tôi vẫn phảng phất ngửi
thấy mùi hoa quế thơm nồng lan tỏa trong sân trường hôm đó.
Lúc đó, tôi mới đến Đại học T. Hoa quế nở sớm hơn mọi năm.
Tôi rất nhớ nhà, nhớ ba, càng nhớ Cảnh Mạc Vũ. Một ngày, tôi hào hứng cùng các
bạn cùng phòng ra quán lẩu gần trường để cải thiện bữa ăn. Trên đường đi, Vận
Vận chợt reo lên, vẻ kinh ngạc, chỉ tay vào chiếc ô tô có kiểu dáng đặc biệt
cách đó không xa, xúc động đến mức lắp bắp: “Đây chẳng phải là… kinh điển
nhất…”
Mọi người sáng mắt nhìn theo. Chỉ một mình Tâm Tâm Mơ Hồ
không thay đổi sắc mặt. “Có gì đáng ngạc nhiên chứ? Chẳng phải là Chery sao?”
“Chery?” Chiếc xe có đường nét mạnh mẽ như vậy, nước sơn
bóng loáng như vậy… Tôi thật sự nhìn không ra chiếc xe này từ trước ra sau, từ
trong ra ngoài giống Chery ở điểm nào.
“Ở biểu tượng chứ ở đâu?”
“…” Tôi suýt ngất. Tôi đang định phổ cập kiến thức về các
biểu tượng xe hơi nổi tiếng cho Tâm Tâm thì cánh cửa sau của chiếc ô tô được
tài xế mở ra, một người đàn ông từ trên xe bước xuống. Do ngược sáng, tôi không
nhìn rõ gương mặt của anh nhưng chỉ liếc một cái, tôi đã nhận ra anh là ai. Tôi
lập tức lao tới, ôm chầm lấy Cảnh Mạc Vũ, người đàn ông tôi nhớ đến mức ruột
gan đau đớn. “Anh về nước từ lúc nào vậy? Em nhớ anh chết đi được!”
Chứng kiến cảnh tượng nóng bỏng, các bạn cùng phòng đều vây
quanh chúng tôi. Tôi mặt dày giới thiệu với bọn họ: “Giới thiệu với các cậu,
đây… là ông xã tương lai c
