ất công tìm kiếm, ngay lập tức nhận
ra Cảnh Mạc Vũ trong bộ đồ chỉnh tề. Mặc dù đứng giữa nhà xưởng đầy máy móc, từ
người anh vẫn tỏa ra khí chất trầm tĩnh, tao nhã.
Tôi tiến lại gần, giao tập tài liệu cho Giám đốc Trần. Tôi
vô tình đưa mắt về phía anh, liền chạm phải ánh mắt sâu thẳm của anh, đầu óc
trống rỗng vài giây, tôi mới lên tiếng chào hỏi: “Cảnh Tổng, hôm nay sắc mặt
anh có vẻ không tồi.”
“Ừm, tối qua tôi ngủ rất ngon.” Anh trả lời bằng giọng lãnh
đạm.
“…”
Giám đốc Trần cắm cúi xem tài liệu, dáng vẻ vô cùng nghiêm
túc. Tôi nắm chặt bàn tay đầy mồ hôi, miễn cưỡng nở nụ cười xã giao. “Có lẽ hôm
qua Cảnh Tổng mệt mỏi quá.”
Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi một cái, làn môi mỏng của anh hơi nhếch
lên như không tán đồng với quan điểm của tôi.
Sợ anh nói điều gì đó khiến tôi nghẹn lời, tôi không dám ở
lại lâu hơn, vội vàng quay sang Giám đốc Trần, nói: “Giám đốc Trần, anh có việc
gì không ạ? Nếu không có, em về văn phòng làm việc trước.”
“Em hãy cùng chúng tôi đi thăm quan làm quen với sản phẩm
của công ty chúng ta.” Giám đốc Trần nói.
“… Vâng ạ!”
Tuy lúc thực tập, chúng tôi đã được làm quen với sản phẩm
một lần nhưng tôi vẫn đi sau bọn họ, nghiêm túc tìm hiểu thêm lần nữa.
Cảnh Mạc Vũ và kỹ sư của phòng Kỹ thuật đang trao đổi vấn
đề, di động của tôi bỗng đổ chuông. Tôi lạnh cả sống lưng, lén lút lấy điện
thoại ra xem, quả nhiên là Tề Lâm, anh chàng hàng ngày không quên quan tâm đến
cuộc sống của tôi sau khi kết hôn. Tôi lập tức bấm nút tắt cuộc gọi, vài gây
sau anh ấy lại gọi tới. Lần thứ ba liên tiếp, tôi bị thất vọng bởi sự kiên trì
của anh. Thật ra, tôi bị khuất phục bởi ánh mắt sắc bén của Cảnh Mạc Vũ thì
đúng hơn.
“Em đang làm việc, lát nữa nói chuyện sau.” Tôi che điện
thoại, nói nhỏ.
Tề thiếu gia, người một lòng theo đuổi giấc mơ nghệ thuật
làm sao có thể hiểu được nỗi khổ của nhân gian, lên tiếng thắc mắc: “Công việc
vớ vẩn gì mà không thể nghe điện thoại?”
“Em đang đi cùng… khách hàng.”
Vừa nghe hai từ “khách hàng”, Cảnh Mạc Vũ đột nhiên dừng
bước.
“Đi cùng khách hàng? Khách hàng gì vậy? Là đàn ông phải
không? Có ăn “đậu hũ” của em không đấy? Nếu hắn dám giở trò, em hãy lập tức báo
cho anh biết…”
Thật không ngờ Tề Lâm có khả năng tiên đoán như thần. Tôi
nói nhanh: “Được rồi, em tự biết chừng mực, không cần anh để tâm. Em rất bận,
anh đừng gọi cho em nữa, Bye!”
Tôi tắt điện thoại, định bỏ vào túi áo, bỗng một bàn tay
lạnh giá nhân lúc mọi người không để ý nhanh như chớp cướp di động của tôi. Tôi
ngây người nhìn Cảnh Mạc Vũ giật điện thoại của tôi, kiểm tra danh sách cuộc
gọi một cách tự nhiên. Cũng may điện thoại di động của tôi là loại phổ biến
nhất trên toàn thế giới, là loại nếu đổ chuông trên tàu điện ngầm sẽ có vô số
người rút điện thoại ra khỏi túi. Vì vậy, Cảnh Mạc Vũ xem điện thoại của tôi
đúng một phút, sau đó bỏ vào túi áo anh mà không một ai phát hiện đó là di động
của tôi.
Trong lúc tôi âm thầm thương tiếc chiếc điện thoại, Cảnh Mạc
Vũ đã đồng ý hợp tác sơ bộ với Bác Tín. Phương thức hợp tác như sau: Bác Tín
thiết kế, chế tạo hai dàn máy móc theo đúng yêu cầu của Cảnh Thiên. Sau khi
Cảnh Thiên chạy thử, nếu không có vấn đề sẽ thanh khoản hợp đồng. Hơn nữa, vị
khách hàng lớn này còn yêu cầu điều tôi tham gia công tác nghiên cứu.
“Tôi không thường xuyên ở thành phố T.” Cảnh Mạc Vũ nói.
“Nếu các anh thấy tiện, tôi hy vọng các anh cử người đến Cảnh Thiên, trực tiếp
trao đổi bàn bạc với chuyên gia của phòng Kỹ thuật công ty chúng tôi.”
“Như vậy, là tốt nhất, có điều…” Giám đốc Trần thận trọng
suy nghĩ, sau đó quay sang hỏi tôi: “Tiểu Ngôn, em thấy có tiện không?”
Tôi còn có thể nói gì ngoài câu: “Em nghe theo sự sắp xếp
của anh.”
Giám đốc Trần lại quay sang nhìn Trình Tổng. Trình Tổng ngẫm
nghĩ rồi lên tiếng: “Cứ quyết định như vậy đi, tôi sẽ cử thêm một kỹ sư ở bộ
phận Kỹ thuật để việc trao đổi dễ dàng hơn.”
“Được thôi.” Cảnh Mạc Vũ gật đầu đồng ý.
Hai vị lãnh đạo làm việc rất suôn sẻ, một thực tập sinh mới
bước vào đời như tôi bị đem bán trong giây lát. Tôi bất giác nghĩ thầm, nếu
khách hàng không phải Cảnh Mạc Vũ thì sẽ ra sao? Công việc này quả nhiên không
phải ai cũng có thể làm, lúc nào cũng phải chuẩn bị tinh thần mình bị đem đi
“tiêu thụ”.
Xong việc, khó khăn lắm tôi mới tìm được cơ hội, đuổi theo
Cảnh Mạc Vũ khi anh vào nhà vệ sinh. Tôi đứng trước mặt anh, giơ tay.
Anh nhét tấm thẻ phòng VIP khách sạn vào tay tôi. “Tối nay
anh phải tiếp khách, anh sẽ bảo lái xe đến đón em khi em tan sở.”
“Em muốn lấy lại di động…”
Anh không để ý đến tôi, đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Tuy nhật ký điện thoại của tôi toàn là số điện thoại đã nghe
của Tề Lâm, của Cảnh Mạc Vũ chỉ có ba cuộc, trong đó có hai cuộc gọi nhỡ nhưng
đó không phải lỗi của tôi, càng không phải lỗi của chiếc điện thoại.
Hết giờ làm, tôi đang chuẩn bị đi mua điện thoại mới thì trợ
lý Sầm đột nhiên thông báo: “Hôm nay tất cả nhân viên của phòng Tiêu thụ liên
hoan, Giám đốc Trần mời mọi người ăn cơm. Ai không đi tức là không nể mặt Giám
đốc.” Là một sinh viên thực