đổi vỏ lọ thuốc. Tâm Tâm Mơ
Hồ đẩy cửa vào phòng, đi thẳng về giường mình, nằm bất động, không hề để ý đến
tôi.
Nhìn thấy vết tím trên cổ Tâm Tâm, tôi lập tức toét miệng
cười, ném lọ thuốc sang một bên rồi sáp đến giường cô. Nếu tôi đoán không nhầm
thì đó chính là dấu hôn. “Bạn chuyên gia thân mến, cả đêm qua bạn không về,
chắc cùng anh Trịnh nghiên cứu ra chân lý tình yêu rồi chứ?”
Có lẽ vì muốn lấy lại thể diện đàn ông, tối qua anh Trịnh
chủ động mời Tâm Tâm Mơ Hồ tới quán bar nói chuyện. Tâm Tâm vui mừng diện bộ
váy cô thích nhất đến cuộc hẹn. Trước khi ra cửa, cô còn hạ quyết tâm, hôm nay
thà cô say khướt cũng không để anh Trịnh uống say.
Mười một giờ đêm, thấy Tâm Tâm vẫn chưa về, tôi hơi lo lắng
nên gọi điện hỏi thăm tình hình. Lúc nhận điện thoại, Tâm Tâm có vẻ không tỉnh
táo, nhịp thở gấp gáp. Đoán cô đã uống say như sở nguyện, lại sợ ảnh hưởng đến
việc tỏ tình của cô nên tôi vội vàng cúp máy…
Lúc này, Tâm Tâm không nói một lời nào, tôi liếc qua đôi môi
sưng đỏ của cô, hồi tưởng lại âm thanh trong điện thoại tối qua, một cảnh tượng
nóng bỏng hiện lên trong đầu tôi. Tôi cười, nói: “Xem ra hai người nghiên cứu
rất sâu… Tớ không nên hỏi thì hơn, tránh hỏi ra chuyện gì đó…”
“Ngôn Ngôn!” Tâm Tâm mở mắt ngồi dậy, mắt cô đỏ hoe. “Sau
này đừng nhắc đến tên khốn đó trước mặt tớ. Tớ bị mù nên mới thích hắn…”
Biệu hiện của Tâm Tâm không có vẻ đùa giỡn. Tôi toát mồ hôi
lạnh, thầm nghĩ có phải anh trai nào đó nhất thời không thể kìm chế, đã gây ra
chuyện nghiêm trọng nhân lúc cô uống say?
Tôi đang do dự không biết có nên tiếp tục truy vấn chuyện
riêng tư của bạn thì Tâm Tâm đã rút di động, bấm số. Điện thoại kết nối, cô
nói: “Mẹ, mấy ngày trước con trai của dì Lưu mang đồ mẹ gửi cho con. Con thấy
anh ta cũng không tồi…”
Vì ngồi rất gần nên tôi nghe thấy rõ giọng nói vui vẻ ở đầu
máy bên kia: “Vậy sao? Hai ngày nay dì Lưu con đã nhắc với mẹ mấy lần, nói con
trai dì ấy muốn hẹn con ăn cơm. Mẹ thấy con chẳng nói gì nên không tiện nhận
lời người ta.”
“Con không có ý kiến, mẹ cứ thu xếp đi ạ!”
“Được! Đợi khi nào con về, hai gia đình sẽ cùng nhau ăn bữa
cơm.”
“Vâng ạ!” Khóe mắt Tâm Tâm ngân ngấn nước, nhưng giọng nói
vẫn bình thản như thường lệ. “Mẹ, con còn chút việc, buổi tối con gọi cho mẹ
sau.”
Thấy Tâm Tâm cúp điện thoại, tôi nóng ruột đến mức lòng bàn
tay đầy mồ hôi, vội vàng túm tay cô, hỏi: “Tâm Tâm, cậu đang làm gì thế? Dù anh
ấy không thích cậu, cậu cũng không thể túm đại một người cho xong chuyện. Cậu
nhất định phải bình tĩnh.”
Tâm Tâm quay mặt đi chỗ khác nhưng tôi vẫn kịp nhìn thấy
từng giọt lệ rơi khỏi khóe mắt cô. “Tớ biết rõ tớ đang làm gì.”
Di động của cô đổ chuông, màn hình nhấp nháy tên anh Trịnh.
Tôi định giúp cô bắt máy nhưng cô đã nhanh chóng ngắt điện thoại, gửi một tin
nhắn: “Xin lỗi, tôi đang ở cùng người tôi thích, không tiện nhận điện thoại của
anh. Anh ấy đã chấp nhận tôi rồi, tôi rất yêu anh ấy. Tôi hy vọng anh ấy vĩnh
viễn không biết chuyện xảy ra tối hôm qua. Cám ơn anh!”
Không đợi đối phương trả lời tin nhắn, Tâm Tâm rút sim điện
thoại, bẻ cong. Sau đó cô ấy tiếp tục bẻ cho đến lúc sim điện thoại biến thành
những mảnh vụn. Hành động tuyệt tình không cho bản thân và đối phương bất cứ cơ
hội nào không phải là tác phong của Tâm Tâm.
Tôi cũng bất chấp đây là chuyện riêng tư, hỏi thẳng Tâm Tâm:
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nếu cậu còn coi tớ là bạn thì mau nói cho tớ
biết đi!”
Tâm Tâm nhìn tôi, giọt lệ từ đôi mắt đầy tuyệt vọng chảy dài
qua bờ môi hơi sưng đỏ, xuống vết hôn tim tím trên cổ cô. “Nhân lúc anh ta ngủ,
tớ lén kiểm tra điện thoại của anh ta. Tớ chỉ muốn xem, liệu anh ta có lưu lại
tất cả tin nhắn của tớ hay không…”
Cô ngẩng đầu, nước mắt càng trào ra. “Ngôn Ngôn, cậu có biết
anh ta lưu số điện thoại của tớ bằng cái tên gì không?”
Tôi cố suy đoán, thậm chí nghĩ tới vô số cái tên có thể làm
tổn thương đến sự tôn nghiêm của người phụ nữ nhưng không ngờ tới đáp án Tâm
Tâm nói ra: “Bạch Lăng Lăng.”
Bạch Lăng Lăng! Tuy vào sau vài khóa nhưng tôi và Tâm Tâm
cũng từng nghe qua tin đồn được lưu truyền rộng rãi ở Đại học T. Có điều, chúng
tôi tưởng đó chỉ là mối tình thời niên thiếu của Trịnh Minh Hạo, đã bị năm
tháng xóa nhòa từ lâu, giờ chỉ còn là quá khứ đẹp đẽ. Chúng tôi đều không ngờ,
một tin nhắn xa lạ gửi vào số máy Tâm Tâm mới đăng ký ba năm trước không phải
đánh dấu một cuộc gặp gỡ lãng mạn. Trò chuyện, tâm sự qua điện thoại suốt ba năm
như những người bạn thâm giao, cũng không có nghĩa hai trái tim xích lại gần
nhau, mà chỉ là một người đàn ông luẩn quẩn không thể thoát khỏi mối tình xưa
cũ.
Trầm mặc một lúc lâu tôi mới mở miệng: “Tâm Tâm, dù anh ta
đáng ghét đến mức nào, cậu cũng không nên tùy tiện tìm một người đàn ông để trả
thù anh ta.”
“Trả thù ư?” Tâm Tâm lắc đầu. “Tớ đâu có ý định trả thù anh
ta. Tớ chỉ muốn cho anh ta biết… tớ và anh ta đường ai nấy đi, không cần hối
hận và chịu bất cứ trách nhiệm gì.”
Tôi cũng từng yêu nên hiểu tâm ý của cô. Đối diện với người
đàn ông chúng tôi yêu tha th
