vật phụ…”
Nghe tôi nói vậy, âm khí trên mặt Cảnh Mạc Vũ mới tan đi ít
nhiều. “Rốt cuộc chuyện gì khiến em vui đến mức quên đường về thế?”
Nhắc đến điều này, nỗi ai oán tích tụ suốt một tuần ở bệnh
viện lập tức bùng phát, tôi không nhịn được liền tố cáo: “Nếu em nói em bị một
người đàn ông bắt nằm trên giường suốt một tuần. Anh ta lúc nào cũng giám sát
em, thỉnh thoảng đe dọa em, còn ép em bỏ đứa con trong bụng… Anh có tin không?”
“Em thử nói xem?” Cảnh Mạc Vũ nhíu mày, rõ ràng anh không
tin dù chỉ một từ.
Tôi nhún vai, không tin thì thôi. Thời buổi này, lời nói
thật luôn bị người khác nghi ngờ.
Chương 21: Buổi tiệc
Bây giờ đã là giữa mùa thu. Sau trận mưa nhỏ, lá cây ngô
đồng đã phủ một lớp dày trên lối đi trong sân trường. Tôi khoác tay Cảnh Mạc Vũ
dạo bước trên lối nhỏ, thế giới dường như rất yên tĩnh, chỉ còn lại hai chúng
tôi. Dựa vào sự hiểu hiết của tôi về Cảnh Mạc Vũ, chắc không phải anh chạy từ
một nơi xa xôi tới thành phố T chỉ để “bắt gian”. Quả nhiên, tôi đang cùng ông
xã đi dạo trong khuôn viên trường học, thầy giáo vụ của khoa gọi điện cho tôi,
uyển chuyển báo cho tôi biết, lãnh đạo khoa bố trí lại nơi thực tập của tôi.
Thầy giáo vụ còn nhắc tôi đi lấy giấy giới thiệu thực tập rồi mau chóng đến
công ty báo cáo.
Tôi hỏi là công ty gì, công việc như thế nào? Câu trả lời
nằm trong định liệu của tôi: trợ lý thực tập của công ty Cảnh Thiên ở thành phố
A.
Sau khi cúp điện thoại, tôi nhìn người đàn ông bên cạnh bằng
ánh mắt nghiêm túc. “Từ bây giờ trở đi, anh không cần chuyện gì cũng sắp xếp hộ
em, hãy để em tự xử lý.”
“Tại sao?” Cảnh Mạc Vũ phủi lá cây ngô đồng trên vai tôi,
còn giúp tôi chỉnh lại cổ áo.
Bởi anh không thể mãi ở bên cạnh em. Trước sau gì em cũng
phải học cách một mình đối mặt, tự xử lý mọi vấn đề... Trong đầu nghĩ như vậy
nhưng tôi nói: “Không tại sao cả, em không thích anh bảo vệ em như anh trai bảo
vệ em gái.”
Lời nói vừa thốt ra, ánh mắt Cảnh Mạc Vũ tối sầm. Lúc này
tôi mới ý thức được lý do chẳng hợp thời. Tôi đang định chữa lại, Cảnh Mạc Vũ
đã đưa hai tay ôm vai tôi, kéo tôi đến trước mặt anh.
Tôi ngước mắt, chạm phải ánh mắt đang rũ xuống của Cảnh Mạc
Vũ. Tôi nhìn thấy cảnh sắc mùa thu trăm hoa như gấm và hình bóng mảnh khảnh của
mình trong đáy mắt anh. Đúng lúc đó có một đám nữ sinh khoa quản trị kinh doanh
đi qua, bọn họ liếc chúng tôi bằng ánh mắt hiếu kì và mờ ám rồi quay ra thì
thầm với nhau, tôi nghe thấy bọn họ nhắc đến tên tôi.
Không quen bị người khác bàn ra tán vào, tôi kéo tay anh
khỏi vai tôi, tiếp tục đi về phía trước.
“Bảo vệ em là thói quen của anh. Điều này không liên quan
đến quan hệ của chúng ta.” Anh nói.
Đây có được coi là lời giải thích? Giải thích rằng anh không
coi tôi là em gái. Nếu ba tháng trước được nghe câu nói này, chắc chắn tôi sẽ
vui mừng đến nỗi buổi tối không ngủ được. Còn bây giờ, tôi cũng rất vui. Tôi
mỉm cười gật đầu. Không nói thêm câu gì, cùng anh sánh vai tiếp tục đi về phía
trước.
“Ngôn Ngôn, gần đây tâm trạng của em không tốt sao?”
“Hả? Đâu có, tâm trạng em rất tốt.”
“Đã hai mươi lăm ngày em không hỏi anh... vấn đề đó rồi.”
Anh nói không rõ ràng, tôi nhất thời không phản ứng kịp.
“Vấn đề gì cơ?”
“...” Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi chăm chú, dường như anh đang
nghiên cứu vẻ mặt của tôi.
“À...” Cuối cùng tôi cũng nhớ ra chuyện gì. Dạo này phải lo
lắng quá nhiều chuyện, tôi hoàn toàn quên mất câu nói trước đây tôi hỏi anh mỗi
ngày: “Anh có yêu em không?”
“Em nhất định phải mở miệng hỏi à? Anh không thể tự mình nói
ra hay sao?”
“...” Cảnh Mạc Vũ định nói điều gì đó nhưng cuối cùng anh
chỉ thốt ra một tiếng: “Ừ”.
Nụ cười trên môi tôi nhạt hơn. Đến khi cúi đầu xoa nhẹ vùng
bụng vẫn còn phẳng lì, ý cười mới ẩn hiện trên mí mắt tôi. Trong cuộc hôn nhân
không có được tình yêu lót đường này, tôi luôn thấp thỏm, bất an. Tôi muốn nghe
câu “anh yêu em” của Cảnh Mạc Vũ để tìm cảm giác an toàn. Nhưng bây giờ, đứa
con mới là niềm tin kiên định nhất của tôi. Bất kể tương lai có phải đối diện
với khó khăn, thử thách thế nào, bất kể anh đi bao xa, tôi luôn tin tưởng tình
phụ tử sẽ trói buộc linh hồn anh. Đợi đến một ngày, sau khi anh làm hết những
việc cần làm, nhất định anh sẽ quay về.
Bởi vì Cảnh gia còn có tôi, có con của chúng tôi...
***
Ba ngày sau, buổi party tôi mong đợi bấy lâu chính thức vén
màn tại Hội Hiên.
Cảnh Mạc Vũ bảo tôi trang điểm xinh đẹp một chút, vì câu nói
của anh, tôi ở trong phòng trang điểm suốt ba tiếng đồng hồ, còn mời một chuyên
gia có tiếng đích thân trang điểm. Không còn cách nào khác, vì không có sắc đẹp
khuynh quốc khuynh thành, tôi chỉ có thể bù bắp bằng vật ngoài thân.
Thật ra, trông tôi cũng không đến nỗi nào, trong đám phụ nữ,
tôi vẫn thường được coi là khá xinh đẹp. Nhưng trong đám mĩ nữ, tôi thuộc loại
tầm thường. Đôi mắt tôi không nhỏ nhưng vì cận hai độ nên lúc nào cũng nheo
nheo, khiến người khác có ảo giác rằng mắt tôi rất yêu mị. Môi tôi không dày
nhưng không hiểu vì sao lúc cười khóe môi có một vị “kích tình” đặc biệt. Làn
da tôi cũng t
