ng ngày qua, từng giây từng phút trôi đi, Vũ Hân luôn luôn nghĩ tới ngày
hôm nay. Khi cô quyết định rời xa anh. Tình cảm ngắn ngủi vậy mà tựa như đã rất
lâu. Cô yêu anh, chỉ cần một ánh nhìn nhưng để quên đi, liệu có phải là cô sẽ
mất cả một đời… Một đời? Thực sự rất lâu, lâu tới mức, cô nghĩ trước khi cuộc
đời kết thúc, cô đã chết vì khổ đau và nhớ nhung.
“Every time”… những giai điệu ngọt ngào, sâu lắng khẽ len qua từng thớ thịt,
từng ngóc ngách trong con tim đang đau đớn tới rỉ máu. Vũ Hân thấy mình thực sự
sẽ như vậy. Rằng nếu như cô không chấp nhận anh bước vào cuộc sống của mình thì
sẽ không có ngày hôm nay, cái ngày mà cô sẽ kéo anh xuống góc tối âm u cùng với
mình. Cô không thể cho anh hạnh phúc mà anh muốn. Cô cũng không thể cho anh
những tháng ngày yên bình chỉ có hai người. Cô không dám nói rằng vì yêu anh nên
cô làm vậy hay là vì sự sợ hãi của bản thân, sợ hãi anh sẽ không chấp nhận một
người như mình. Có đôi khi, những bước chân của cô luôn tìm về con đường không
lối thoát. Bởi ở đó, cô luôn tìm được một chút hạnh phúc mà bản thân cảm nhận
được.
Cô không chắc rằng những tháng ngày tiếp theo cô sẽ sống tốt hay không. Bởi
vì không có anh, cuộc sống đó thật đáng sợ. Giống như bạn đã quá quen thuộc với
một thứ gì đó, khi mất đi, nó sẽ trở thành một nỗi trống trải rất lớn trong lòng
bạn. Mà có khi bạn sẽ mất một khoảng thời gian rất dài, có khi là cả đời để quên
đi. Nhưng liệu bạn có chắc rằng, ngần ấy thời gian là đủ, đủ để quên đi thứ vốn
dĩ đã tồn tại sâu trong tiềm thức bạn…
- Hôm nay là ngày gì sao?
Mạnh Nguyên nhìn Vũ Hân với ánh mắt tò mò. Mà đối diện với anh lại chỉ là nụ
cười dịu dàng như nước của cô. Đôi mắt cô rất sáng, nhìn anh chăm chú khiến tim
anh đập rộn ràng. Ngay cả những món ăn trên bàn này, cũng khiến anh thực hạnh
phúc.
- Là ngày của chúng ta!
Vũ Hân trả lời rồi nâng ly rượu vang đỏ lên. Hôm nay cô thực sự rất đẹp. Vẻ
dịu dàng, nhu thuận của cô, cả chiếc váy trắng thanh thoát kia nữa. Tất cả khiến
người yêu cô không thể rời mắt.
Ngay từ lần đầu tiên hai người gặp nhau, anh đã biết rằng cô có một sức hút
vô hạn. Và anh chính là người mãi mãi bị hút vào đó. Anh si mê, chìm đắm trong
thế giới của cô và không hề muốn thoát ra. Có khi anh lại nhận thấy mình đã quá
yêu cô, yêu tới mức có thể mãi mãi ở bên cô không rời một bước. Vậy nên trong
anh luôn tồn tại một nỗi sợ hãi mơ hồ, đó chính là khi cô không còn bên anh
nữa…
Bữa ăn này có đầy đủ mọi thứ. Món ăn chính tuyệt vời, rượu thượng hạng và cả
nhạc nhẹ nữa. Hôm nay, có lẽ Vũ Hân thực sự muốn bức chết anh. Cô bày ra tất cả
những thứ lãng mạn này chỉ đơn giản là làm anh vui thôi ư?
- Mời em nhảy một điệu đi!-
Vũ Hân say đắm nhìn anh. Ánh mắt càng trở nên cuốn hút hơn khi cô uống
rượu.
Mạnh Nguyên như bị thôi miên, anh bất giác đứng dậy rồi đưa tay trước mặt cô.
Vũ Hân cười nhẹ rồi nắm lấy tay anh.
Đây sẽ là điệu nhảy đầu tiên và cũng là điệu nhảy của cùng của cả cô và
anh…
Vũ Hân không hề nắm lấy bàn tay đang muốn nắm lấy tay cô của Mạnh Nguyên bởi
vì cô muốn giữa cả hai sẽ không còn khoảng cách nữa. Những giây cuối cùng, cô
muốn được gần anh nhất có thể.
Cô vòng tay qua cổ và ôm lấy anh. Đôi chân hơi kiễng, cô khẽ đặt cằm lên vai
anh rồi nhắm mắt lại.
Mạnh Nguyên ôm chặt lấy Vũ Hân rồi dẫn cô bước theo điệu nhạc. Cô không hề
biết rằng, trái tim anh đang đập cuồng loạn vì hạnh phúc, vì vui sướng xen lẫn
bất ngờ. Mà gương mặt anh đã luôn hiện hữu nụ cười kể từ khi bước chân vào căn
phòng này.
Thế nhưng cô thì không thể cười nổi. Mà nếu có cười, nụ cười của cô chỉ là
cay đắng cùng khổ đâu trộn lẫn. Giây phút của cô không còn nhiều, vậy mà cô có
biết bao nhiêu điều muốn nói với anh, muốn nghe anh nói.
- Ở gần anh thế này thật tốt…
Tiếng nói nhẹ như gió thoảng của Vũ Hân khẽ hòa tan trong không khí ấm áp.
Mạnh Nguyên bất giác thu tay, ôm chặt cô hơn một chút. Anh muốn khẳng định với
cô rằng anh thực sự sẽ ôm cô, ở bên cô tới cuối đời này dù cho có chuyện gì xảy
ra đi chăng nữa.
Anh hôn lên trán cô, lên mắt, lên gương mặt đang lặng yên và lên cả đôi môi
mà anh mong nhớ.
Chiếc hôn dịu dàng mà tràn đầy tình cảm khiến cô như ngừng thở vì vậy cơ thể
cô lại không kiềm chế được mà khẽ run lên. Giông tố đang nổi dậy trong lòng, tâm
trí cô mạnh mẽ bị cuốn phăng đi không chút dấu tích. Giờ đây, chỉ có anh, người
đàn ông khiến cô yêu tới mức không nỡ khiến anh tổn thương, người trao cho cô
tất cả những điều đẹp nhất của cuộc đời. Anh đang từng chút, từng chút dùng hành
động để thổ lộ tình yêu mãnh liệt của mình.
Nếu anh muốn trầm luân thì cô sẽ trầm luân cùng anh. Nếu anh muốn cô là của
anh thì cô sẽ là của anh… Cả đêm nay, hãy cùng nhau đi tới tận chân trời góc bể,
hãy đi đến tận cùng của hạnh phúc, của
tình yêu mà anh và cô đã từng có. Để
rồi hãy coi tất cả chỉ là giấc mơ, một giấc mơ không có thật mà sống tiếp với
hiện tại tàn khốc…
Vũ Hân ôm lấy thân hình ướt mồ hôi của Mạnh Nguyên. Cả hai vẫn còn đang cố
gắng điều chỉnh nhịp thở cho ổn định. Cô dường như đêm nay k
